Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 78
Phần 78: Cha Mẹ Vợ Nhìn Con Rể

Lời còn chưa nói hết, nữ binh Giáp bình thường nghênh ngang không sợ trời không sợ đất lập tức rúc vào góc tường, mở to hai mắt đáng thương nhìn Tần Lâm, dáng vẻ giống như thỏ trắng đang đối mặt với sói xám.

Ặc… Khí bá vương của mình quá mạnh mẽ hay sao? Tần Lâm nghi hoặc gãi gãi đầu.

– Bảo nàng dò xét tin tức ở y quán mà thôi, vì sao lại tỏ ra sợ hãi như vậy?

Tần Lâm tỏ ra khó hiểu.

Nữ binh Giáp ngẩn ngơ, tiếp theo trở nên bình thường hơn nhiều, vỗ vỗ ngực:

– Thì ra không… không phải là thu phòng…

Thu phòng? Tần Lâm bị sặc lớn tiếng ho khan, trong lòng đã là dở khóc dở cười… Tướng mạo nữ binh Giáp có thể xem là tám phần, vóc người trước lõm sau lồi tương đối khá, bất quá so với Từ Tân Di dung mạo khả ái, thân hình nóng bỏng vẫn còn kém hơn một bậc.

Bệnh hoạn! Ta thu nàng còn không bằng đi lừa gạt Từ Đại tiểu thư…

Tần Lâm bĩu môi, tiếp theo lấy làm kinh hãi, sờ sờ cằm âm thầm nghĩ ngợi: Ủa, vì sao mình lại nghĩ như vậy, hình bóng khủng long cái của Từ Đại tiểu thư rất dễ dàng gạt đi, vì sao trong lòng mình vẫn cảm thấy…

– Này…

Nữ binh Giáp thấy hắn ngẩn người thật lâu, bèn lên tiếng nhắc nhở.

Tần Lâm vội vàng thu liễm tâm thần, nói chuyện chính sự.

Công việc thu thập tình báo nữ y quán, dĩ nhiên phải để nữ nhân làm.

Tần Lâm không bằng lòng để cho Thanh Đại ngây thơ thuần khiết tham dự loại chuyện như vậy, mà mười tên hộ lý mới tới cũng cần thời gian kiểm nghiệm, cho nên bốn nữ binh chính là nhân tuyển tốt nhất.

Các nàng nguyên là nô tỳ Ngụy Quốc Công phủ, cha mẹ huynh đệ đều ở bên trong bên ngoài Nam Kinh thành, trên thực tế thuộc về Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ Tần Lâm nắm trong tay. Bây giờ lại là nha hoàn Thanh Đại, cùng nhục cùng vinh với chủ nhân, khả năng phản bội là nhỏ nhất.

Hơn nữa các nàng ở Ngụy Quốc Công phủ lâu ngày, quen thuộc phương thức sinh hoạt của đạt quan hiển quý, dùng để nghe những phu nhân tiểu thư, tỳ nữ nha hoàn kia nói chuyện cũng là hết sức dễ dàng.

– Thì ra là như vậy…

Nữ binh Giáp hết lòng thề thốt:

– Trưởng quan căn dặn, tỳ tử nhất định nhớ kỹ, trước kia Từ Đại tiểu thư chơi đùa cùng chúng ta, cũng nhờ thám báo trong quân dạy chúng ta không ít phương pháp điều tra tin tức. Mặc dù chưa hề học được mười phần bản lĩnh, nhưng dùng ở y quán nghe các phu nhân tiểu thư nói chuyện, tuyệt đối là dư sức có thừa.

Tần Lâm vừa nghe xong nhất thời vui mừng quá đỗi, chỉ cần có ba phần bản lĩnh thám báo trong quân, dùng ở y quán nghe ngóng tin tức từ các nữ tử tán chuyện, tuyệt đối có hiệu quả giết gà dùng dao mổ trâu.

Vì vậy hắn nói cho nữ binh Giáp những tin tức đáng để cố tâm chú ý, tỷ như loại chuyện công tử Trương Thị Lang cầu hôn với tiểu thư của Lý Cấp Sự, ngoài mặt chẳng qua là tin tức ngoài lề của các phu nhân tiểu thư, trên thực tế có thể tiết lộ ý đồ thế lực hai phái tiến hành hôn nhân chính trị. Mà một vị lão tiên sinh Lại bộ trong lúc vô tình nói chuyện tiếu lâm cùng thê nữ, nói không chừng tiết lộ thiên cơ một vị phong cương đại lại sắp bị miễn nhiệm…

Nữ binh Giáp ngược lại cũng thông minh, nhất nhất lĩnh hội lời của Tần Lâm.

– Bởi vì nàng lão thành có thể tin được, chuyện này sẽ do nàng trông coi, còn có Ất, Bính, hãy âm thầm nói với bọn họ. Tiểu Đinh…

Tần Lâm nghĩ đến tính ngây thơ trẻ con của nàng, cười lắc đầu:

– Thôi, tạm thời đừng để cho nàng dính vào.

Nữ binh Giáp gật đầu một cái.

Tần Lâm lại nói:

– Đúng rồi, nói cho nữ binh Ất cùng Bính, trung thành làm việc cho bản quan, tương lai cho phép các nàng tự chọn vị hôn phu. Ngoài ra bản quan còn cất nhắc huynh đệ ruột các ngươi, hãy báo tên lên, ta sẽ an bài vào làm ở sở chữ Canh, đều từ Lực Sĩ làm lên.

Nữ binh Giáp kinh hãi trong lòng, biết đây là thuật dùng người của Tần trưởng quan. Bá Hộ sở chữ Canh là Hàn Phi Liêm, thân huynh đệ các nàng làm việc dưới tay y, chỉ cần có chuyện gì là có thể lấy quân pháp gia tăng xử trí. Hai nàng Ất Bính có thể không tận trung hết sức với Tần trưởng quan sao?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhà bốn nữ binh cũng chỉ là dân chúng nghèo khổ, nếu không cũng sẽ không bán nữ nhi đi làm nha hoàn cho người, huynh đệ các nàng không phải là bán hàng cũng làm công cho người khác. Có thể được chiêu mộ làm Cẩm Y Vệ uy phong lẫm lẫm, hơn nữa còn là làm lên từ Lực Sĩ chính thức, sợ rằng cả nhà lớn nhỏ đều cười không khép miệng lại được.

– Cẩn tuân mệnh lệnh trưởng quan, tỳ tử thay hai vị muội muội cảm tạ ân đức trưởng quan. Huynh đệ có thể làm cẩm y Lực Sĩ, cả nhà các nàng ắt sẽ vô cùng cảm kích…

Nữ binh Giáp lộ vẻ nghiêm nghị, nửa quỳ ôm quyền chào một cái, đứng lên lại hỏi:

– Như vậy tỳ tử…

Tần Lâm nửa cười nửa không:

– Tương lai gả nàng cho Lục Viễn Chí, như vậy có được chăng?

Sắc mặt nữ binh Giáp lập tức đỏ bừng, giậm chân một cái:

– Trưởng quan quá khi dễ người, dựa vào cái gì hai vị muội muội đều được tự chọn vị hôn phu, mà tỳ tử lại phải… phải gả cho tên mập chết bầm kia…

Nói đến đoạn sau, thanh âm đã trở nên rất nhỏ không thể nghe được nữa.

Tần Lâm cười ha hả, khóa tay một cái ra hiệu nàng có thể đi được rồi.

Nữ binh Giáp giậm chân một cái, xoay người chạy ra ngoài.

Kim Anh Cơ đưa cho Tần Lâm rất nhiều trân bảo, trân châu, đồi mồi, san hô cùng đồ sơn mài trên biển đếm không xuể. Sau khi trở lại Nam Kinh, hắn bèn thu thập, chia thành từng phần lễ vật tặng cho những người quen.

Mấy chỗ Phủ Doãn Thuận Thiên Vương Thế Trinh, Kinh Kỳ Đạo Trương Công Ngư, Hoài Viễn Hầu phủ là không thiếu được. Người nào cũng nói “vô công thụ lộc, thật là xấu hổ”, hôm sau tặng lại lễ vật cho Tần Lâm giá trị gấp đôi trở lên.

Cẩm Y Vệ Thiên Hộ Lôi Công Đằng cũng được một phần, dù sao bây giờ còn là cấp trên trực tiếp của hắn. Thái độ Lôi Công Đằng hết sức khiêm nhường, không hề ra vẻ thượng quan, tặng lễ trở lại cũng có giá trị rất cao.

Lúc đến Ngụy Quốc Công phủ đưa lễ, thái độ Từ Bang Thụy cùng tiểu công gia Từ Duy Chí cực kỳ nhiệt tình, lúc giữ Tần Lâm ăn cơm ở trong phủ hai cha con đều tới bồi tiếp. Công Tước là siêu phẩm, Từ gia lại là vũ huân hiển quý tay cầm trọng quyền, thăng trầm với nước, dù là nhất phẩm đương triều tới bái kiến cũng chưa chắc có được đãi ngộ như vậy.

Hai phụ tử này đã quen nhung lụa giàu sang, cầm chén vàng rất lớn mời rượu Tần Lâm, sơn hào hải vị không cần nhắc tới, rượu cũng là Bách Hoa Túy lâu năm. Tần Lâm từ khước không được cũng uống thêm vài chén, nhất thời mặt đỏ tới mang tai.

Từ Bang Thụy cùng Từ Duy Chí nháy mắt với nhau, nở nụ cười vô cùng quỷ dị.

– Hai cha con ngu ngốc này, chẳng lẽ muốn uống cho say ngã mới chịu bảo hắn mở miệng sao?

Phu nhân Quốc Công Ngô thị núp ở phía sau một tấm bình phong xa xa nhìn trộm, giậm chân oán trách.

Con dâu Vương thị kéo tay bà:

– Bà bà, thật ra Duy Chí cũng hết sức nóng lòng…
– Y ư?

Ngô thị bĩu môi thật dài:

– Uổng cho con nói giúp cho y, y cũng nào có tốt lành gì, ta sinh con ra mà không biết hay sao? Cho nên con phải giữ chặt một chút, đừng để cho nó ra ngoài đi lung tung.

Phía sau nha hoàn, bà tử, cô nãi nãi, di nãi nãi hết sức buồn cười lại không thể lên tiếng, tất cả đều che miệng nín cười, nhịn đến đau bụng.

Ẩn núp nhìn Tần trưởng quan dĩ nhiên không chỉ có phu nhân Quốc Công và phu nhân tiểu công gia, hai vị phu nhân thiếp thân nha hoàn Từ gia cùng vú già, thân thích ở tạm ở trong phủ, cô thái thái, di nãi nãi, cữu phu nhân, biểu tiểu thư… không biết bao nhiêu người, đều tới xem phong thái Tần trưởng quan.

Ừm, đội hình này rất tốt, rất hùng mạnh.

Nữ nhi đến mười sáu tuổi còn chưa định hôn sự, phụ mẫu đã bắt đầu nôn nóng. Nhà đạt quan hiển quý giống như Từ Tân Di không bắt con mình bó chân, lại còn cả ngày cỡi ngựa cao to chạy tán loạn xuất đầu lộ diện khắp nơi. Dung mạo cũng không phải là loại nữ tử khiến cho người ta yêu thích da dẻ trắng nõn, mắt to mày liễu, mũi nhỏ miệng nhỏ, quả thật rất có tương lai không ai thèm rước.

Dĩ nhiên cũng không phải thật sự không ai thèm lấy, với quyền thế địa vị của Ngụy Quốc Công, người bằng lòng cưới Từ Đại tiểu thư có thể xếp hàng từ Tử Kim sơn đến Vũ Hoa đài, nhưng Từ gia há có thể để ý đến những tên kia?

Muốn tìm chàng rể nữ nhi mình thích, lại phải là nhân tài xuất chúng, quả thật khó tìm… Thật may là bây giờ đã có một mục tiêu.

Lần này biết được Tần Lâm tới cửa đưa lễ, Ngô thị lập tức an bài trượng phu cùng con trai ra tay bồi rượu, mình và con dâu ẩn núp xem thử nhân phẩm tướng mạo của “con rể tương lai”. Mà Ngô thị không giữ miệng được, cho nên ba cô sáu bà toàn bộ Quốc Công phủ cũng biết chuyện này rất nhanh.

Thật là có kỳ nữ phải có kỳ mẫu.

Phu nhân tiểu công gia Vương thị thập thò nhìn trộm bên ngoài, sau đó trầm ngâm nói:

– Vị Tần trưởng quan này khí độ là rất tốt, nhi tức (con dâu tự xưng với cha mẹ chồng) từng thấy qua đám công tử con đại quan nhị phẩm tam phẩm, tựa hồ cũng không bằng hắn. Nhưng bàn về văn thái phong lưu, anh tuấn nho nhã, cảm thấy lần trước vị công tử theo Vương Phủ Doãn tới bái kiến, tên gì… đúng rồi, Vương Sĩ Kỳ công tử còn hơn hắn ba phần.

Thật ra Ngô thị lên mười sáu tuổi gả đến Ngụy Quốc Công phủ, mấy chục năm qua đã quen với tính tình con nhà giàu hướng ngoại, tiêu sái không câu chấp của trượng phu. Hiện tại thấy Tần Lâm tự nhiên cũng cảm thấy vừa lòng, mà loại công tử nho nhã như Vương Sĩ Kỳ đương nhiên là thuộc về mẫu người khác.

– Con dâu ngươi không biết, người như Vương công tử là loại gối thêu hoa bên ngoài đẹp đẽ, bên trong là một đống cỏ khô, thật sự chỉ là loại tốt mã dẻ cùi…

Ngô thị bĩu môi, hỏi ngược lại:

– Không nghe nói chuyện của tên Lưu Kham Chi kia sao? Trước kia tên kia cũng là Kim Lăng Tứ công tử gì đó, bàn về danh tiếng chỉ sợ còn lớn hơn Vương Sĩ Kỳ nữa là.

Mấy cô thái thái cữu nãi nãi toàn là nhân vật giỏi quan sát sắc diện đoán ý người khác, nghe giọng điệu của Ngô phu nhân lập tức mồm năm miệng mười xuôi theo chiều gió:

– Đúng vậy, tướng mạo Lưu Kham Chi phải coi là đệ nhất đẳng, nhưng sau đó kết quả thế nào? Cũng là vị Tần trưởng quan này tự tay tập nã y quy án!
– Đúng vậy, cái rắm gì cũng dám tự xưng Kim Lăng Tứ công tử? Không có tiểu công gia chúng ta, bọn chúng cũng dám tự xưng Tứ công tử sao?

Thậm chí có biểu tẩu tử (chị dâu họ) nói chuyện thô tục nhất nói thẳng ra:

– Tuy rằng bề ngoài tên Lưu Kham Chi kia anh tuấn thật, nhưng rốt cục lại không thể giao hợp. Theo tẩu tử thấy, đám công tử ẻo lả như vậy chẳng khác nào đại cô nương, e rằng không chịu nổi chuyện kia, ngược lại vị Tần trưởng quan này sống mũi cao thẳng…

Ba cô sáu bà xung quanh vội vàng che miệng nàng lại, nếu để nàng nói thêm e rằng toàn là những lời khó nghe không chịu nổi.

Thật ra thì lời này cũng thật sự nói đúng vào tâm khảm Ngô thị, thầm nghĩ nữ nhi khỏe mạnh hoạt bát, nếu tìm một tên tài tử bệnh thoi thóp, ngày bão tuyết vịn vai nha hoàn ra sân ngắm hoa mai, tay cầm khăn lụa che miệng ho khan, thổ ra chút vệt máu đỏ, làm thơ vẽ tranh thê lương buồn bã, vậy coi như xui xẻo đến tận cùng.

Ngược lại Tần Lâm là võ quan Cẩm Y Vệ, tuy không có nghe nói hắn luyện võ công gì, căn bản thân thể tự nhiên là tốt…

Cha mẹ vợ nhìn con rể… càng nhìn càng thích, Ngô thị nhìn Tần Lâm gật đầu liên tục.

Bên kia trên bàn tiệc, phụ tử Từ Bang Thụy không hề nhắc tới chuyện Từ Tân Di vốn hay lui tới với hắn, ngược lại không ngừng hỏi vì sao ba huynh muội Trương gia không có ở Nam Kinh, nói muốn mời bọn họ đến phủ một chuyến làm gì đó.

Tần Lâm đã uống có hơi lâng lâng, dù sao chuyện của Nam Kinh không có gì giấu giếm được vị Quốc Công gia này, bèn nói cho y biết đã thật lâu không gặp Trương Tử Huyên, nàng cùng hai vị huynh trưởng đã đi kinh sư.

Phụ tử Ngụy Quốc Công cười gian liên tiếp, ánh mắt nhìn Tần Lâm giống như sói xám nhìn thỏ trắng.

– Ủa, các người đây là?

Từ Tân Di nhận được tin tức nói phụ huynh đang mời Tần Lâm uống rượu, lúc đi tới nhìn thấy sau tấm bình phong có mẫu thân, chị dâu cùng một đống lớn thân thích.

– Ha ha, không ai tranh cướp vị hôn phu cùng con gái của ta nữa, cha con nhận được tin tức từ trong kinh, Trương gia…

Ngô thị dương dương đắc ý nói, phát giác nữ nhi đỏ bừng mặt mũi, trừng mắt một cái, lập tức ba cô sáu bà cười xấu hổ giải tán ngay tức khắc.

Từ Tân Di bị cử động của mẫu thân và chị dâu làm cho xấu hổ, không gặp Tần Lâm liền chạy trở về phòng mình.

Hai phụ tử Ngụy Quốc Công gia mời rượu Tần Lâm, bản thân mình cũng uống lâng lâng, sắc mặt đỏ bừng.

Rốt cuộc Từ Bang Thụy đã lớn tuổi, tửu lượng không còn mạnh mẽ giống như lúc còn trẻ vậy, mở mắt nhập nhèm nấc cục nói:

– Tần ca nhi ở bên Cẩm Y Vệ, hức, nếu như bị ép bức gì, hức… Điều đến đại doanh Nam Kinh ta cũng có thể, chỉ cần không chê khuất tất, hức, bản công lấy chức chính tam phẩm Chỉ Huy Sứ thay Tần ca nhi…

Chính tam phẩm Chỉ Huy Sứ đã là võ quan cao cấp, tuyệt đại đa số người cả đời cũng không thăng nổi. Mặc dù Tần Lâm là Cẩm Y Vệ, quyền thế lớn hơn nhiều so với các kinh vệ, nhưng từ tòng ngũ phẩm nhảy một cái thành chính tam phẩm, tốc độ này cũng đủ để cho người ta trợn mắt há mồm.

Lời này đổi bất luận kẻ nào khác đều là cuồng ngôn loạn ngữ, chỉ có Từ Bang Thụy nói ra như chuyện đương nhiên. Y trông coi bốn mươi chín kinh vệ cấm quân, một trăm mười tám Thiên Hộ Sở Nam Kinh, cộng thêm bốn đại doanh Chiết binh, tùy tiện lấy ra một vị trí Chỉ Huy Sứ Thiên Sách Vệ, Báo Thao Vệ gì đó, không phải là hết sức dễ dàng sao?

Bất quá Tần Lâm lại cảm thấy kỳ quái, vì sao tự dưng nói đến chuyện điều động? Hắn cũng đã uống nhiều rượu, bèn cười nói:

– Nhọc công Quốc Công gia quan tâm, hạ quan ở Cẩm Y Vệ tuy vị hèn chức mọn, nhưng may nhờ Quốc Công gia cùng chư vị thượng quan thưởng thức, cũng không đến nỗi bị ai khi dễ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240