Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 146
Phần 146: Mấy Phen Trắc Trở

Ởkinh sư xa xôi, nơi Tử Cấm thành, sau khi lâm triều là thời gian Vạn Lịch Hoàng đế tiếp tục học tập đế sư Thủ Phụ Trương Cư Chính ở Dưỡng Tâm điện. Mà Ty Lễ Giám ở góc Đông Bắc Vạn Tuế sơn, chính là thời điểm bận rộn nhất trong ngày.

Một vị trung niên mặt vuông tai to, dưới cằm không râu, lông mày chổi xể ngồi sau công án, rất nhiều tiểu hoạn quan vô cùng cẩn thận đứng nghiêm hầu hạ. Cho dù là hai vị Đại thái giám Trương Kình Trương Thành hiện nhiệm Ty Lễ Giám Bỉnh Bút, từng là bạn học của Vạn Lịch đế, cũng phải ngoan ngoãn đứng xuôi tay.

Bởi vì trung niên sau công án chính là Chưởng Ấn thái giám hiện nhiệm Ty Lễ Giám, Đông Xưởng Đốc Công Phùng Bảo, đứng ở trên đỉnh Kim tự tháp quyền lực triều Đại Minh. Bên trong được Từ Thánh Lý Thái hậu tin dùng, bên ngoài kết đảng cùng Thủ Phụ Trương Cư Chính, lấy thân phận nội đình hoạn quan được tiên hoàng lâm chung di chiếu cố mệnh nội thần, đương kim đệ nhất quyền hoạn.

– Lưu Đô Đốc lại có tấu chương tới sao?

Phùng Bảo hơi nhíu mày một cái, vốn Xưởng Vệ là một thể, nhưng cẩm y Đô Đốc Lưu Thủ Hữu cũng không hoàn toàn nghe lệnh Xưởng Công Đông Xưởng y, lại theo dựa Trương Cư Chính nhiều hơn, hơn nữa cũng có lui tới cùng hai Trương Ty Lễ Giám, cho nên y cũng không thích lắm.

Từ từ mở tấu chương ra, xem lướt qua nội dung trong đó, chợt đôi mày chổi xể của y nhướng lên, có vẻ hơi kinh ngạc. Sau khi nhìn thấy nét chữ quen thuộc ở phần ý kiến sơ bộ tham khảo, ngẫm nghĩ một chút không khỏi cảm thấy buồn cười:

– Trương tiên sinh càng ngày càng có vẻ hành sự theo cảm tính, họ Tần có tài đức gì, lại có thể làm cho đường đường đế sư Thủ Phụ nói lời rồi lại ăn lời?

Trương Thành, Trương Kình chỉ có thể vâng vâng dạ dạ, Phùng Bảo có thể nói Trương Cư Chính như vậy, hai người bọn họ cũng không dám tiếp lời, nếu lỡ như truyền tới tai đế sư Thủ Phụ, hai người bọn họ không thể nào gánh nổi.

Phùng Bảo tiếp tục xem, tới đoạn Ty Lễ Giám Bỉnh Bút thái giám phê chuẩn, nhìn chữ viết trên đó, y bình thản không lộ vẻ gì nói:

– Không ngờ rằng Trương Thành ngươi cùng Nguyên Phụ Thiếu Sư Trương tiên sinh lại có sở kiến lược đồng.

Trương Thành nghe lòng chìm xuống, tâm niệm thay đổi thật nhanh lập tức quyết định nói thật:

– Phùng công công nói đùa, họ Tần này lúc ở Kỳ Châu có giao tình với xá điệt, cho nên…
– Vậy thì đã sao, người nào mà không có thân bằng cố cựu?

Phùng Bảo cười hì hì khoát tay, ý bảo Trương Thành không cần nói nữa.

Ánh mắt khép hờ của Trương Kình cũng chợt lóe tinh quang, thoáng động trong lòng.

Phùng Bảo cầm chu bút lên vẽ rồng vẽ rắn, phê mấy chữ to như rồng bay phượng múa trên tấu chương.

Phù…

Trương Thành thở ra một hơi thật dài, trái tim treo lơ lửng trên cổ lúc này mới trở về vị trí, sau lưng mơ hồ đã có mồ hôi lạnh toát ra.

Tần Lâm xa ở Nam Kinh, căn bản không biết những chuyện này phát sinh vây quanh mình, hắn vội vàng chỉ huy Lục mập, Ngưu Đại Lực chuẩn bị một hôn lễ ấm áp mà không kém phần long trọng.

Cha mẹ Thanh Đại nhậm chức ở Tứ Xuyên Bồng Khê dĩ nhiên không có biện pháp tới tham dự, nhưng có Lý Thời Trân làm chủ là đủ rồi. Tần Lâm chỉ có một thân một mình, đến lúc đó sẽ do các huynh đệ Lục mập, Ngưu Đại Lực, Hàn Phi Liêm phụ trách đón dâu.

Tân khách hai đàng trai gái sẽ mời Trương Công Ngư đã từng làm quan phụ mẫu Kỳ Châu, phụ tử Phủ Doãn Thuận Thiên Vương Thế Trinh, Hoài Viễn Hầu phủ tiểu Hầu gia Thường giận Tự… là được, cũng không cần phải lo vắng vẻ lạnh lẽo. Có rất nhiều huynh đệ Thiên Hộ Sở sẽ tới, đặc biệt là sở chữ Canh cơ hồ sẽ tham gia toàn bộ.

Từ Tân Di không chỉ có là bạn tốt Tần Lâm, cũng là Đại tỷ tỷ của Thanh Đại, nữ y tiên bận rộn hành y tế thế ở y quán, dặn dò hắn nhất định phải mời được Từ tỷ tỷ, tốt nhất mời nàng tới trước đàm luận một chút. Tiểu nha đầu nói đến đây, khóe miệng chợt cong lên cười khanh khách, hắn hỏi nàng tại sao, thế nào cũng không chịu nói.

Nhưng Tần Lâm đi Ngụy Quốc Công phủ, năm lần bảy lượt bị ngăn cản bên ngoài. Cách tường thật xa cũng có thể nghe thấy tiếng đàn sáo, tiếng hô đổ bác hết sức ồn ào huyên náo. Thế nhưng đám canh cửa nói dối không đỏ mặt, nói chủ nhân mình không có trong phủ, Tần Lâm cũng chỉ có thể tay trắng ra về.

Cách hôn lễ còn có ba ngày, Tần Lâm chỉ huy mấy huynh đệ Lục Viễn Chí bố trí phòng khách, treo lụa đỏ lên xà nhà, dán giấy đỏ song hỷ lên cửa sổ, khắp nơi hỷ khí ngập tràn.

Tuy rằng trong lòng Lý Thời Trân vẫn còn lo lắng, nhưng nhìn thấy tình cảnh vui vẻ như vậy, lòng già cũng được an ủi.

Nữ binh Giáp thở hồng hộc chạy vào trong sảnh, vẫn đang mặc đồng phục trắng của y tá, ba đào rung động mãnh liệt trước ngực, chạy gấp tới nỗi không nói nên lời, ra dấu tay lia lịa với Tần Lâm.

Không phải là nàng làm việc ở y quán sao, vì sao đột nhiên chạy tới nơi này?

Lục Viễn Chí vội vàng rót chén nước cho nàng, nữ binh Giáp uống vài hớp, vội vàng nói:

– Tần… Tần trưởng quan, mau tới nữ y quán xem thử một chút, có thật nhiều đại phu Huệ Dân dược cục tìm tới cửa gây ồn ào, nói chúng ta phá hư quy củ…
– Nhỏ giọng một chút…

Tần Lâm không ngừng làm dấu tay bảo nữ binh Giáp không nên để cho Lý Thời Trân nghe thấy, nhưng không còn kịp nữa, sắc mặt lão thần y đã sa sầm.

Thời này các ngành nghề đều tôn sư trọng đạo, Huệ Dân dược cục thờ thần vị của tổ sư, trong lòng đại phu giống như nhà mẹ đẻ của mình, hơn nữa còn thao túng những lời bình phẩm của các vị đồng nghiệp y gia. Hiện tại nghe Huệ Dân dược cục lại hưng sư động chúng tới phê phán công khai nữ y quán, làm sao Lý Thời Trân không gấp gáp?

– Thái thế thúc đừng gấp, chuyện này không đáng để lo, xin người yên tâm, điệt tôn sẽ ra tay chống đỡ.

Tần Lâm vừa trấn an lão gia tử, vừa cùng Lục Viễn Chí phân ra hai bên dìu Lý Thời Trân.

Hồi lâu Lý Thời Trân mới thở dài một tiếng:

– Ôi, đây rõ ràng là những đồng nghiệp Nam Kinh cũng có hơi thủ cựu bài tân, e rằng chúng ta cũng hơi nóng vội…

Lão gia tử quyết không chịu để một mình Tần Lâm đi trước, sợ hắn sính cường nện cho đám đồng nghiệp mình một trận, lúc ấy tiếng tăm Lý gia trong y giới coi như phá hủy.

Vì vậy Tần Lâm bèn gọi bốn tên thân binh Hiệu Úy dùng cáng khiêng Lý Thời Trân, còn mình cỡi ngựa theo bên cạnh, cùng nhau đi tới nữ y quán xem thử.

Vừa tới nữ y quán đã nhìn thấy một đám đại phu mặc áo vải sợi gai, đội mão hình ngói vây quanh cửa đang kêu la ầm ĩ. Cầm đầu là một trung niên vẻ ngoài phúc hậu, không giống thầy thuốc, lại giống như một viên ngoại nhà giàu, giậm chân ra vẻ hung hăng nhất.

Ba nữ binh Ất, Bính, Đinh mặc đồng phục y tá, trong tay lại xách theo bảo kiếm, hùng hổ đứng ngăn ngoài cửa.

Thanh Đại chu cái miệng nhỏ nhắn, lộ vẻ không kiên nhẫn, sau khi nhìn thấy Tần Lâm lập tức mừng rỡ ra mặt, chẳng qua là bị mọi người ngăn lại, chỉ có thể giơ cao bàn tay nhỏ bé lên vẫy vẫy hắn từ xa.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240