Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 187
Phần 187: Thành Quốc Công Nhát Gan

Sau đó đến đời ông nội Chu Hi Trung chưởng quản, có hai phủ, tổng quản Thần Cơ doanh, Đề Đốc mười hai đoàn doanh cùng năm quân doanh, thống quản hết chư quân kinh sư, quan bái Thái Sư vị, sau khi chết truy phong Định Tương vương, hiển hách vô cùng. Em của ông ta là Chu Hi Hiếu cũng từng làm cẩm y Đô Đốc, quan cư chức Thái Bảo.

Vốn Tần Lâm tưởng rằng thế hệ Chu Ứng Trinh này hoặc là giống như Từ Duy Chí ăn chơi phá phách không kiềm chế được, hoặc là giống như Thường giận Tự thô lỗ cậy mạnh, tóm lại hẳn sẽ có mấy phần khí phách của các tướng môn hổ tử.

Ai ngờ bước ra nghênh tiếp chính là một thiếu niên công tử so với hắn còn trẻ hơn một hai tuổi, ôn nhu văn nhã, giữa hai lông mày có mấy phần âm trầm úc kết. Hắn mắt thấy thật nhiều sai dịch Đông Xưởng cùng Cẩm Y Hiệu Úy, sợ đến cả người run run, bước chân rối loạn, lúc ra cửa còn bị ngưỡng cửa báng cho một cái, bước tới chào đón mà câu sau không liền với câu trước:

– Chư vị lão thúc lão bá, lại có chuyện gì muốn tìm tiểu điệt nữa? Tiểu điệt cẩn thủ môn hộ, cũng chưa từng phạm pháp!

Phụ thân của Chu Ứng Trinh từng làm cẩm y quan mấy ngày, mới vừa tập tước, còn chưa kịp lên làm Đô Đốc thì đã sớm chết rồi, cho nên hắn phải xưng bọn Từ Tước, Phùng Bang Ninh làm thúc bá.

Từ Tước hiểu được vị này là người nhát gan, cũng không quản người ta là Quốc Công gia tương lai, ỷ vào uy phong Đông Xưởng, làm ra vẻ nói:

– Tiểu công gia chớ trách chúng ta đắc tội, chính vì chuyện của Thanh Minh Thượng Hà Đồ. Vị Tần Lâm Tần Chỉ Huy này đoán án như thần có lời muốn hỏi ngươi!

Chu Ứng Trinh vẻ mặt như đưa đám, liên tiếp nhìn Tần Lâm cung kính chấp tay:

– Tần đại thúc, tranh kia thực sự không có ở nhà ta nha. Ban đầu gia tổ được Long Khánh hoàng gia ban thưởng, nhưng căn bản không giao tiếp nhận lấy. Lý hoàng thân đã hỏi qua, ta đã nói cho ông ta biết rồi mà.

Một loại gạo nuôi được trăm loại người, lúc này Tần Lâm mới hiểu được Chu Ứng Trinh đường đường là Thành Quốc Công tương lai, có gia gia cùng thúc gia uy phong như vậy, bản thân lại là một tên bọc mủ trứng thối, nhát gan vô cùng.

– Tiểu công gia chớ quá lo…

Tần Lâm cười híp mắt, thái độ khách sáo hơn nhiều so với Từ Tước, ôn tồn an ủi nói:

– Chúng ta chẳng qua là tới hỏi tình huống, chuyện này cùng tiểu công gia quan hệ không lớn, cũng không bất lợi đối với ngươi.

Trong một đống hung thần ác sát Xưởng Vệ ưng khuyển, chỉ có thái độ của Tần Lâm hòa ái nhất. Chu Ứng Trinh cực kỳ cảm kích, nhiệt tình mời bọn họ vào trong phủ ngồi một chút, từ từ nói chuyện này.

Mọi người đi vào trong phủ. Tần Lâm nói Đông nói Tây hỏi về tình huống năm đó, thật ra thì đều nói chơi cho qua. Chu Ứng Trinh lại sợ Từ Tước, Trần Ứng Phượng hung hãn, ngược lại thích nói chuyện nhiều hơn với vị Tần Chỉ Huy hòa ái dễ thân cận này.

Dáng vẻ ấy của hắn đơn giản buồn cười tới cực điểm, thân là Thành Quốc Công sắp tập tước, thậm chí ngay cả nhìn cũng không dám nhìn mấy người Từ Tước, Trần Ứng Phượng. Ánh mắt phiêu phiêu thấm thoát, hiển nhiên sợ hãi tới cực điểm.

Tần Lâm trong lòng buồn cười, ngoài mặt tất nhiên hết sức thân thiết, nói không ngừng nghỉ cùng Chu Ứng Trinh giống như nói chuyện nhà. Dần dần Chu Ứng Trinh không sợ như trước nữa, nhất nhất đem tình huống năm đó nói qua một lần, chẳng qua là kể lại gia gia Chu Hi Trung nói như thế nào cùng Long Khánh hoàng gia, chứng kiến hiện trường có ba vị Đại thái giám Ty Lễ Giám Phùng Bảo, Trương Thành cùng Trương Kình, kỳ dư cung nữ, lại có mấy người tiểu thái giám. Sau đó gia gia trở về nói như thế nào cho người trong nhà, rề rà nói cả nửa ngày.

Thật ra thì cũng không có tình huống gì mới, chuyện năm đó đã rất rõ ràng, bản văn ghi lại cùng người trong cuộc nhớ lại đều xác thật không lầm. Chu Ứng Trinh cũng không thể cung cấp bất kỳ đầu mối nào mới… Trên thực tế năm đó hắn mới bảy tám tuổi, sao biết được cái gì?

Hai vị Đông Xưởng nghe Tần Lâm ba hoa không nghỉ, quả thực là lỗ tai nghe đến nỗi hết sức nhàm chán. Phùng Bang Ninh thì liên tục cười lạnh, nói với Từ Tước:

– Tần Chỉ Huy quả nhiên đoán án như thần, nhìn hỏi cặn kẽ như vậy, chỉ hận không được hỏi luôn một lần xem năm đó người nào nháy mắt mấy cái!

Từ Tước cùng Trần Ứng Phượng cũng cười thầm không ngừng, nhủ thầm trong lòng: Quả nhiên là nghe danh không bằng gặp mặt, bên ngoài thổi phồng tên họ Tần này lợi hại như thế nào, thì ra là loại tốt mã rẻ cùi như vậy.

– Lải nhải con bà nó…

Trần Ứng Phượng hàm răng cắn chặt như đinh thép, thấp giọng từ trong đôi môi phát ra một câu:

– Tên họ Tần sao không hỏi qua một lần Chu lão Quốc Công ở trong cung ho khan mấy tiếng, đi tiểu mấy lần luôn?

Từ Tước hàm dưỡng khá hơn chút, cười nói:

– Tần Chỉ Huy hỏi phải cặn kẽ, tất nhiên là có nguyên nhân của hắn, chẳng qua là tiểu công gia năm đó tuổi rất nhỏ, sợ là không nhớ được quá nhiều điều, cũng không tránh khỏi nhớ lầm…

Chu Ứng Trinh còn tưởng rằng là bọn họ chĩa mũi dùi vào mình, bị dọa sợ đến lập tức từ trên ghế đứng lên, sợ hãi nói:

– Tiểu điệt tuy còn trẻ tuổi, may mắn là nhớ chuyện sớm, những điều này đều nhớ rất rõ ràng.
– Được rồi được rồi…

Từ Tước cười lên, vì chuyện mình có thể hù dọa đường đường Quốc Công gia mà đắc ý, nghênh ngang phất tay ý bảo hắn ngồi xuống.

Sau đó lại nặn ra vẻ mặt ôn hòa an ủi Chu Ứng Trinh:

– Đa tạ tiểu công gia cung cấp tình huống năm đó. Hạ quan trong lòng càng lúc càng ra nắm chắc, chuyện này thực sự không quan hệ gì cùng tiểu công gia. Bọn hạ quan quấy rầy đã lâu, bây giờ xin cáo từ. Nếu vụ án có cái gì nghi nan, sẽ trở lại thỉnh giáo.

Dứt lời, Tần Lâm đứng lên, cung cung kính kính nhìn Chu Ứng Trinh hành lễ. Kẻ này cũng vội vã đáp lễ.

Từ Tước, Trần Ứng Phượng, Phùng Bang Ninh lại bất đồng, hiểu rõ được Chu Ứng Trinh là loại người yếu ớt vô dụng, cũng không cần tôn trọng hắn là Quốc Công gia, cực kỳ ngạo mạn giơ tay lên coi như là thi lễ rồi. Ngược lại Chu Ứng Trinh thân là Quốc Công lại trong miệng không dứt lời lão thúc lão bá, chấp tay xá chào từng người một.

Đưa mắt nhìn đám người Tần Lâm rời Thành Quốc Công phủ, Chu Ứng Trinh thở dài ra một hơi, đưa tay áo lau ót… Chỉ một hồi này, mồ hôi hột trên ót của hắn đã toát ra không ít.

Từ trong phủ của Thành Quốc Công đi ra, Tần Lâm lại đề nghị đi Hộ bộ tra xét, trên nửa đường nhìn thấy cờ hiệu màu vàng mời vào tửu quán hết sức hấp dẫn, thời điểm cũng đến trưa rồi, sau lưng liền truyền một thanh âm rột rột.

Quay đầu nhìn lại, Lục mập xấu hổ xoa xoa cái bụng tròn căng của hắn, thấp giọng cười khan nói:

– Tần ca, ngài xem chúng ta có phải nên…

Lúc này đã xế trưa, điếm tiểu nhị ven đường đưa tay lên làm loa, vận dụng cái giọng to tướng hò hét nhưng thân thiết vô cùng:

– Chân giò thơm ngát, mè nướng bay đầy trời tinh, thịt trắng mỡ chảy ròng ròng, bánh bao thịt nóng hổi, lão Bạch làm không cay không lấy tiền, các vị khách quan xin mời vào bên trong…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240