Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 218
Phần 218: Định Quốc Công

Đi được mấy bước, mấy tên thân tín bên người đột nhiên có thái độ yên tĩnh khác thường, Lưu Thủ Hữu chợt cảm thấy có vẻ kỳ quái. Chậm rãi nghiền ngẫm những lời Tần Lâm vừa nói, Lưu Đô Đốc mưu sâu kế diệu lập tức phát giác ra:

Những lời này của hắn không phải là tự khiêm trẻ tuổi kiến thức nông cạn, rõ ràng muốn nói mình tuổi còn trẻ đã làm đến đường thượng quan, đại chưởng Nam Nha, tương lai đời còn rất dài, có tao ngộ gì cũng khó mà nói được, hãy đợi đấy!

“Thôi bỏ đi, làm người phải chừa đường hậu, ngày sau còn có lúc gặp nhau…”

Lưu Thủ Hữu cụt hứng lắc lắc đầu.

Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực ở lại bên ngoài triều phòng, Tần Lâm cùng Hồng Dương Thiện cũng đi theo tới ngọ môn.

Bên ngoài ngọ môn, văn võ bá quan, công thần huân thích theo thứ tự quan chức xếp hàng hết sức chỉnh tề. Đội phía Đông là quan văn, đế sư Thủ Phụ Trương Cư Chính không chịu nhường ai đứng đầu. Đội phía Tây là quan võ, huân thần quý thích cũng đứng trong này, đứng đầu là Định Quốc Công chưởng Hậu Quân Đô Đốc phủ Thái Tử Thái Phó Từ Văn Bích.

Tần Lâm chẳng qua là tứ phẩm cẩm y Chỉ Huy Thiêm Sự, xếp ở phía sau hàng ngũ quan võ. Hắn cũng không nhận ra Từ Văn Bích, là Hồng Dương Thiện chỉ cho hắn:

– Vị đứng đầu kia chính là nội huynh (anh vợ) trưởng quan ngài Định Quốc Công Từ Đại lão gia, sau khi ngài tới kinh sư có từng tới bái kiến lão chưa?

Từ Văn Bích đầu đội Bát Lương quan, trang trí lông đuôi trĩ, kim thiền, vóc người khôi ngô, mặt đỏ, râu bạc phơ, vẻ mặt oai phong lẫm lẫm, quả nhiên không hổ là lão thần đứng đầu võ thần quý thích.

Tần Lâm thấy vậy thầm buồn cười, tuổi Từ Văn Bích này ít nhất ngoài năm mươi, chỉ sợ tuổi con trai lão còn lớn hơn mình, kết quả xếp theo bối phận là nội huynh, tính ra con trai lão hơn ba mươi tuổi còn phải gọi mình là cô trượng, ha ha, sau khi cưới Từ Tân Di, vì liên đới nên bối phận của mình cũng trở nên lớn hơn nhiều.

Bất quá Nam Kinh Ngụy Quốc Công cùng kinh sư Định Quốc Công từ lúc Từ Huy Tổ, Từ Tăng Thọ chia ra phong công, đến bây giờ đã truyền bảy tám đời, cho dù là lão đầu tử râu tóc bạc trắng gọi đứa trẻ còn quấn tã là thúc thúc, cũng không có gì kỳ quái.

Vốn ngày Hai Mươi Chín tháng Chạp Từ Tân Di chuẩn bị cùng Tần Lâm cùng đi bái phỏng vị đường huynh này, nhưng lúc ấy Tần Lâm phải xử lý vụ án Trần Minh Hào, Từ Tân Di không thể làm gì khác hơn là đi một mình.

Hiện tại Hồng Dương Thiện nói như vậy, Tần Lâm cũng không tiện từ từ giải thích, liền trực tiếp nói chưa từng đi bái phỏng.

– Cách phòng như cách sơn, trưởng quan không đi bái kiến Định Quốc Công, cũng không có gì…

Hồng Dương Thiện “giỏi đoán tâm ý” bèn nói chữa cho Tần Lâm, trong lòng thầm than: Vốn tưởng rằng trưởng quan leo lên đến vị trí hiện tại đa phần là dựa vào lực Ngụy Quốc Công, bây giờ xem ra đa phần cũng là nhờ lực của một mình hắn.

Mấy vị Chỉ Huy Thiêm Sự xếp hàng xung quanh đều có hơi xem thường, Ngụy Quốc Công chịu gả nữ nhi cho Tần Lâm làm bình thê, nữ nhi này chắc chắn không được cưng chiều. Nói không chừng là con của thiếp, trong nhà hận không thể tống cổ đi càng sớm càng tốt. Mượn chút quan hệ đại bác bắn không tới này đi bái kiến Định Quốc Công, quả thật chính là si tâm vọng tưởng.

Vào lúc này, Định Quốc Công Từ Văn Bích thình lình xoay người lại, tìm kiếm trong đám đông người một chút, cuối cùng ánh mắt rơi vào người Tần Lâm, chắp tay thi lễ với hắn hết sức rõ ràng không lầm lẫn vào đâu được.

Đám người xôn xao một trận, bên này toàn là quan võ tam, tứ, ngũ phẩm, mặc dù ở bên ngoài cũng coi là không lớn không nhỏ, nhưng ở kinh sư, một nhị phẩm biên quan Đại Soái cũng phải quỳ xuống trước Thượng Thư, quan võ tứ ngũ phẩm đã là cái đinh gì?

Người không biết âm thầm suy đoán, Từ Văn Bích thân là Quốc Công, lại chắp tay thi lễ với người nào vậy?

Tần Lâm cười gật đầu một cái, cũng nhìn Từ Văn Bích chắp tay một cái, bởi vì đuôi mắt hắn đã sớm nhìn thấy Vũ Thanh Bá Lý Vĩ đứng ở sau lưng Từ Văn Bích, đang chỉ chỉ về phía mình, có lẽ là nói cho Định Quốc Công biết, người tuổi trẻ kia chính là vị hôn phu lệnh đường muội.

Sau khi Tần Lâm đáp lễ bèn nấp vào trong đám đông khẽ cười khúc khích. Hồng Dương Thiện cũng không tiện hỏi hắn, đợi một hồi cảm thấy Tần trưởng quan đối với người mình khiêm hòa, lúc này mới hỏi vì sao hắn cười.

– Ta… ta đang nghĩ tính toán quan hệ giữa Ngụy Quốc Công phủ cùng Vũ Thanh Bá, bối phận Lý Vỹ ngang với gia gia Từ Tân Di, Từ Văn Bích là đường huynh Từ Tân Di, tính ra bối phận Lý Vĩ chẳng phải là gia gia Từ Văn Bích sao?

Tần Lâm không nhịn được khom người cười hắc hắc xấu xa.

Sau khi các quan đâu vào đấy, tiếng trống lại nổi vang lần thứ hai, tả hữu dịch môn mở ra, quan văn do Trương Cư Chính dẫn dắt, từ dịch môn phía Đông bên trái tiến vào Tử Cấm thành, quan võ là Từ Văn Bích dẫn đầu, theo dịch môn phía Tây bên phải nối đuôi tiến vào.

Sau khi vào trong chính là cung thành nơi Hoàng đế ở, cũng tức là Tử Cấm thành.

Phía trước là một quảng trường lớn, bên trong có một dòng Kim Thủy hà giống như một cái đai ngọc vắt ngang qua, trên sông có năm Kim Thủy kiều giống như cầu vồng.

Cầu chính giữa chính là ngự kiều chỉ có Hoàng đế mới có thể đi qua, công khanh quan viên đều đi cầu hai bên.

Tuy rằng triều hội mồng Một Tết là đại lễ quốc triều, nhưng đến năm Vạn Lịch, kỷ luật cũng được nới lỏng hơn rất nhiều. Tần Lâm thấy rất nhiều quan viên đều đang cười cười nói nói, hắn cũng nói chuyện phiếm cùng Hồng Dương Thiện.

Bên cạnh mấy quan võ tam tứ phẩm thấy Định Quốc Công chào hỏi hắn, liền thấp giọng thỉnh giáo đài phủ thượng hạ, quê quán ở đâu, hiện đảm nhiệm chức quan gì, vội vàng kết giao tình, Tần Lâm nhất nhất đối đáp, chuyện trò vui vẻ cùng bọn họ.

Có hai ba vị Chỉ Huy Đồng Tri, Chỉ Huy Thiêm Sự Cẩm Y Vệ không phải là hệ chính của Lưu Thủ Hữu, thấy Lưu Đô Đốc ở trước đội ngũ quan võ, cách hàng ngũ quan viên tam tứ phẩm khá xa, đầu người nhốn nháo cũng nhìn không rõ, bèn bắt chuyện tán gẫu với Tần Lâm.

Những người này đều hoặc nhiều hoặc ít nhìn ra chút manh mối. Ngọn cờ mà Tần Lâm dựng lên đương nhiên kém xa so với những cây đại thụ như Trương Cư Chính, Phùng Bảo, thậm chí so ra cũng kém thế lực dây mơ rễ má chằng chịt của Lưu Thủ Hữu, Trương Thành, nhưng mơ hồ có khí thế sánh ngang hàng.

Hiện tại hắn bao nhiêu tuổi, tương lai có thể đi xa tới mức nào?

“Cho dù là không vội bán thân đầu dựa vào, cũng phải thừa dịp sớm kết thiện duyên cùng Tần trưởng quan, tương lai cũng tiện lui tới trong chốn quan trường.”

Những quan viên này đều nghĩ như vậy.

Tần Lâm ngầm hiểu rõ ràng hành động của bọn họ, cực kỳ khiêm tốn cười nói, từ từ lung lạc lôi kéo lòng người.

Trong lúc không hay không biết đi qua Kim Thủy kiều, sau khi qua cầu là Hoàng Cực môn, hai bên cửa có quân sĩ thiết giáp Kim Ngô vệ đứng nghiêm, ai nấy khôi giáp sáng loáng, đao thương chỉnh tề, ưỡn ngực ngẩng đầu đứng thật ngay ngắn.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240