Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 90
Phần 90: Cơn Giận Của Thủ Phụ

Đầu ngón tay Trương Cư Chính gõ trên quân chỉ vết mực đã sớm khô lại, hồi lâu sau thở dài một tiếng:

– Từ Tử Thăng, chỗ nào ta cũng mạnh hơn lão, chỉ có điều này, không thể làm gì khác hơn là cam bái hạ phong.

Trương Kính Tu, Trương Mậu Tu áy náy bất an đứng ở bên cạnh, nghe thấy tên Từ Tử Thăng đầu tiên là trong lòng căng thẳng, lại nghe phụ thân thừa nhận không bằng, mới thở phào nhẹ nhõm thật to.

Từ Giai tự Tử Thăng, năm Gia Tĩnh chính là một đời danh thần, đối với Trương Cư Chính có ân cất nhắc. Vị Từ Các Lão này có một chuyện oanh oanh liệt liệt cả đời là lật đổ gian tướng Nghiêm Tung và con là Nghiêm Thế Phiên. Vì che mắt Nghiêm Tung, lão gả cháu nội gái cho con trai Nghiêm Thế Phiên làm thiếp, sau khi lật đổ Nghiêm gia vì để tỏ rõ lập trường lại độc chết đứa cháu gái đáng thương này.

Hùm dữ không ăn thịt con, nếu là người bình thường sẽ gọi cái này là nhân luân thảm biến, nhưng trong triều đình không có đạo đức cá nhân, hành vi của Từ Giai ngược lại được khen ngợi là hành vi tráng sĩ chặt tay, vì lật đổ gian tướng Nghiêm Tung không tiếc hy sinh thân tôn nữ, thật là trung liệt hết sức!

Trương Cư Chính tự nhận không bằng Từ Giai, dù sao lão cũng không phải là Từ Giai.

Trương Kính Tu khom lưng thật thấp, nhẹ giọng khuyên nhủ:

– Phụ thân Đại nhân, tiểu muội nói Tần Lâm kia có tài kinh thiên vĩ địa, có lẽ hơi nói quá sự thật. Nhưng theo hài nhi thấy, hắn thật sự có tài động triệt u minh, xét âm đoán dương, nếu phụ thân thương tiếc nhân tài…
– Nhân tài, nhân tài!

Trương Cư Chính cười lạnh:

– Vi phụ lật đổ, đuổi cổ nhân tài còn ít hay sao? Cao Củng, Hải Thụy, Ngả Mục, Ngô Trung Hành và Triệu Dụng Hiền, người nào mà không phải là nhân tài? Không thể phục vụ cho ta, thậm chí đứng ở phía đối lập của triều chính mới, thứ nhân tài như thế càng phát triển, nguy hại lại càng lớn, càng phải sớm trừ đi!

Trương Kính Tu nháy mắt với đệ đệ, mặc dù biết rõ phụ thân đã nổi cơn giận lôi đình, nhưng vì tiểu muội, cũng là vì bằng hữu, hai người bọn họ luôn luôn cố gắng hết mình.

Ca ca ngậm miệng không nói, Trương Mậu Tu lại nói tiếp:

– Theo ngu kiến của hài nhi, Tần Lâm không giống đám người Hải Thụy, Ngả Mục, trước kia nghe hắn nghị luận đối với triều chính mới, tựa hồ cũng không phải là một mực phản đối, mà là có ý kiến của riêng mình.

Trương Mậu Tu gãi đầu một cái, không dám nói tiếp nữa, trên thực tế có lúc nói chuyện phiếm nghị luận cùng Tần Lâm, thậm chí y cảm thấy Tần Lâm còn tích cực hơn với quan điểm cải cách so với phụ thân, còn đi xa hơn.

Trương Cư Chính lại hiểu sai ý, vuốt râu cười lạnh liên tục:

– Lão phu không cần một tên vũ phu như hắn coi trọng. Cho dù hắn là Tống Đề Hình sống lại, Bao Long Đồ tái thế, cũng chỉ là năng lại đoạn án, hiền thần gìn giữ truyền thống của người đi trước, đối với nghiệp lớn bất khả nhất thế cải cách triều chính mới có thể có được hiểu biết gì? Ta thấy họ Tần kia cũng chỉ là nói những lời cũ rích nhạt nhẽo, hơn phân nửa lây nhiễm tính khí chua lét của đám tú tài Giang Nam, muốn chống đối lão phu để mua danh chuốc tiếng. Hừ hừ, đạo bất đồng không thể cùng mưu, lời này quả thật dễ nghe!

Hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, biết lần này là lão đầu tử thật sự nổi giận, làm Thủ Phụ đế sư nhất ngôn cửu đỉnh, bao nhiêu Thượng Thư, Đô đốc cũng không dám không vâng theo, đích thân cầm bút viết một phong thư, trong đó còn mơ hồ để lộ ý kén rể. Bị Tần Lâm cự tuyệt không nói, hắn còn chạy đi làm thịt Vương Bản Cố…

Trương Kính Tu là con trai lớn, mơ hồ nghe ra chút phong thanh từ trong lời nói của phụ thân, chợt thoáng động trong lòng, cố ý nói:

– Vương Bản Cố quả thật chết còn hại người, phụ thân vì lão tặc đã chết mà trở mặt cùng thanh niên tài tuấn cố ý chiêu mộ, tiểu muội cũng không hiểu chuyện, vì vậy gây ra lớn chuyện, cần gì phải khổ như vậy?
– Vương Bản Cố đã đáng là gì?

Trương Cư Chính hết sức khinh thường bĩu môi, nữ nhi duy nhất quỳ ở ngoài cửa, lão cũng có năm canh giờ không có nghỉ ngơi, uống một hớp trà, vuốt huyệt Thái Dương tức giận nói:

– Họ Tần kia lớn mật ngông cuồng, hắc hắc, dám trả lại thư của lão phu, hắn cho lão phu là ai? Chẳng lẽ hắn cho là lão phu lấy thân phận Thủ Phụ đế sư, còn phải mang nữ nhi ra giao dịch với hắn sao, quả thật có muốn nhịn cũng không nhịn được!

Phù… hai huynh đệ Trương Kính Tu, Trương Mậu Tu thở dài một cái, rốt cuộc tìm được nguyên nhân thực sự khiến cho phụ thân nổi giận.

Trên thực tế lão không giận về chuyện Vương Bản Cố bị giết, ngược lại Tần Lâm không vâng lời khiến cho Trương Cư Chính tức giận hơn. Lấy thân phận Thủ Phụ đế sư đích thân viết thư có ý chiêu mộ, lại bị trả lại, huống chi trong thư còn mơ hồ có ý kén rể… Lão đầu tử không nổi giận mới là lạ!

Lần trước tự mình nhìn trúng Lưu Kham Chi thành ra kết quả như vậy, đã làm cho lão đầu tử rất không cao hứng, lần này Trương Tử Huyên nhìn trúng Tần Lâm, lại làm mất hết thể diện của Thủ Phụ đế sư. Lại thêm nữ nhi còn một mực nói giúp cho hắn, quỳ ở bên ngoài khổ sở năn nỉ, lửa giận của lão càng ngày càng mạnh.

Nghĩ tới đây, hai huynh đệ đều cười khổ trong lòng: Phụ thân, muội muội và tên Tần Lâm kia, tính khí ba người này quả thật là một khuôn đúc ra. Lần này gây ra chuyện như vậy, không biết tới lúc nào mói có thể giải khai.

Đột nhiên quản gia Du Thất chạy một hơi vào phòng.

Trương Kính Tu, Trương Mậu Tu trợn mắt nhìn y: Không thấy muội muội cùng huynh đệ ta đều đang ra sức khuyên can phụ thân sao, ngươi vội vàng tới muốn lấy quân chỉ là có ý gì?

Thần sắc Du Thất rất là cổ quái, cũng không nhìn quân chỉ Trương Cư Chính đặt trên bàn, mà là lấy ra một phong thư trình lên.

Trương Cư Chính vừa nhìn phong bì cũng có chút giật mình, phất tay một cái đuổi Du Thất đi ra ngoài, quản gia này lại dập đầu một cái, nhìn hai vị công tử gia cười cười nịnh hót mới xoay người rời đi, dù sao không có lấy quân chỉ.

Hai huynh đệ đứng ở sau lưng phụ thân, nhìn thấy lạc khoản trên thư là “Cảnh Định Hướng Đô Sát Viện Nam Kinh”, cũng không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Cảnh Định Hướng này cũng là nhân vật lãnh tụ rất có danh vọng trong thanh lưu ngôn quan, quan cư Phó Đô Ngự Sử Đô Sát Viện Nam Kinh, còn có đệ đệ ở kinh sư làm Thiêm Đô Ngự Sử, môn sinh cố lại rất nhiều, ở thanh lưu cũng là nhất hô bá ứng.

Huynh đệ Cảnh gia cùng Vương Bản Cố là một đảng, thuộc về phái ngoan cố bảo thủ, đả kích mãnh liệt triều chính mới, bất kể sự kiện “đoạt tình” năm xưa hay là vụ án đo đạc ruộng đất ở Hưng Quốc châu mới đây, bọn họ đều nhảy choi choi lên, ngày ngày viết tấu chương lên khiến cho Trương Cư Chính ghét hận vô cùng.

Mặc dù phụ thân rất muốn dùng một cái tát đập chết huynh đệ Cảnh gia, nhưng thứ nhất thế lực triều đình cần cân bằng, thứ hai danh vọng bọn họ lớn như vậy cũng không tùy tiện hạ thủ, cho nên đến bây giờ cũng không làm gì được bọn họ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240