Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 150
Phần 150: Cùng Nhau Xuất Giá

Tên mập kích động tới nỗi thịt béo trên mặt run rẩy, trong đôi mắt ti hí của y, hình ảnh của Tần Lâm đã trở nên cao lớn vĩ đại vô cùng, bốn phía thân thể lóng lánh ánh sáng màu vàng cùng tia chớp màu tím, thần hỏa cháy lên, ngưng tụ thần cách, lực tín ngưỡng chấn động, khí vận vô cùng vô tận tràn trề giữa thiên địa. Tên mập tràn đầy ghen tị, rít trong kẽ răng ra hai chữ: Cầm thú.

Bản thân Tần Lâm lại cảm thấy kỳ quái, người của thời này nhìn cử động của Từ Tân Di hoặc nhiều hoặc ít cũng hiểu vài phần. Tần Lâm lại là suy nghĩ đời sau, nhìn nàng thân thiết cùng Thanh Đại, thầm nhủ trong lòng: “Không trách Từ Tân Di giống như đứa bé trai, chẳng lẽ là hoa bách hợp trong truyền thuyết? Dường như rất có khả năng này!”

– Đáng thương cho tiểu Thanh Đại, yên tâm, ta tuyệt sẽ không để cho muội rơi vào ma chưởng của Từ Tân Di!

Sâu trong lòng Tần Lâm vang lên thanh âm chính nghĩa, chợt cảm thấy mình có một sứ mạng vĩ đại.

Ánh mắt của hắn lấp lánh nhìn chằm chằm Từ Tân Di, xem thử nàng có cử động gì khác thường hay không.

Từ Đại tiểu thư cũng có vẻ không được tự nhiên, nàng vốn chính là miễn cưỡng đè ép chua xót trong lòng, dùng nụ cười hời hợt tỏ vẻ không quan tâm để che giấu cảm xúc thật, bị Tần Lâm nhìn như vậy lập tức có hơi không giả vờ được.

– Ha ha, các ngươi đang bận, bản tiểu thư có chuyện phải đi.

Từ Tân Di cười ngượng ngùng, chuẩn bị lách người bỏ đi.

Thanh Đại kéo nàng lại:

– Chậm đã, Từ tỷ tỷ, chốc lát nữa Thanh Đại còn có lời muốn nói với tỷ!

Chẳng lẽ là hoa bách hợp muốn nói lời từ biệt sau cùng trước khi thành thân… Tần Lâm lập tức cảnh giác.

Bất quá theo ý tứ Thanh Đại là trở về rồi hãy nói, vậy cũng chỉ có thể chờ lát nữa nghe lén.

Trải qua Từ Tân Di gây náo nhiệt một phen, Trương Tôn Nghiêu không làm gì được, chỉ đành ra lệnh thân tín kéo Lộc Nhĩ Linh hôn mê, thừa dịp loạn cụp đuôi chuồn êm.

Tôn Nhất Thiếp cùng Tương môi bà bị bắt lại, Tương môi bà chẳng qua là bà mai đi qua ngàn nhà vạn hộ, tội danh vu cáo hãm hại cũng không đáng kể gì, tối đa cũng chỉ là vả miệng tám mươi cái. Tôn Nhất Thiếp coi như xui xẻo, thân là cục đổng Huệ Dân dược cục lại chỉ điểm lưu manh vu hãm đồng nghiệp, danh dự tích lũy trong mấy chục năm hành y ở Nam Kinh thành nhất thời bị hủy trong chốc lát, có thể nói thân bại danh liệt.

Tân nhậm cục đổng Lư y sinh Huệ Dân dược cục Nam Kinh lần nữa nói xin lỗi, thịnh tình mời Thanh Đại có rảnh rỗi đi dâng hương cho thần vị tổ sư gia, tất nhiên tiểu nha đầu rất cao hứng, bất quá chuyện nàng quan tâm nhất bây giờ ngược lại không phải là chuyện này.

Trong vườn hoa nhà Tần Lâm, đúng lúc hoa quế vừa nở, toàn thân đầy những đóa hoa li ti, mùi thơm say lòng người.

Hai nàng Từ Tân Di cùng Thanh Đại ngồi trên một chiếc ghế mây dài, chân dài của Từ Tân Di run run, khiến cho cái ghế cũng run rẩy không ngừng.

Thanh Đại cất tiếng cười trong như chuông bạc, hết sức dễ nghe.

– Lôi kéo ta làm gì, không phải là muội sắp thành thân sao, vì sao không lo thu thập chuẩn bị?

Tâm trạng Từ Tân Di hiện tại không phải là rất tốt, dùng sức nhìn chằm chằm mặt đất, chống chân khiến cho ghế mây nghiêng ra sau.

– Có phải Từ tỷ tỷ cũng thích Tần ca ca hay không?

Thanh Đại đột nhiên ôm vai Từ Tân Di, nhìn vào mắt nàng hỏi.

– Vì sao… vì sao…

Từ Tân Di chớp chớp mắt.

Mặc dù Thanh Đại ngây thơ đơn thuần, nhưng cũng có thể nhìn ra mấy phần tâm ý của Từ Tân Di, nũng nịu nói:

– Bởi vì Từ tỷ tỷ thích tìm Tần ca ca chơi, nếu như không phải là thích, Thanh Đại cũng sẽ không chơi với hắn… Nếu như Từ tỷ tỷ cũng thích Tần ca ca, chúng ta cùng nhau gả cho huynh ấy đi!

Thiếu nữ này đơn thuần mà khả ái như vậy, quả thật nàng rất thích Tần Lâm, nhưng nếu Từ tỷ tỷ cũng thích, tại sao mọi người không thể chung sống với nhau?!

Từ Tân Di ngây ngẩn cả người, nàng bất đắc dĩ nhìn Thanh Đại, trong lòng thiếu nữ căn bản còn chưa có khái niệm gì đối với kết hôn, trong mắt của nàng, chuyện xuất giá cùng nhau như vậy cũng không có gì khác mấy với chuyện chia sẻ món đồ chơi yêu thích với nhau.

Trong bụi rậm cách đó chừng ba trượng, bốn nữ binh Giáp Ất Bính Đinh lại ẩn núp nghe lén.

– Này, như vậy thật là quá đáng?!

Nữ binh Giáp gãi gãi đầu.

Nữ binh Ất cũng nói:

– Đại tiểu thư cùng Thanh Đại tiểu thư đều gả cho hắn sao?
– Thật là, Thanh Đại tiểu thư nói chuyện quá thẳng thắn, tại sao Đại tiểu thư không tức giận?!

Nữ binh Bính cũng rất nghi hoặc.

Tiểu Đinh khó hiểu gãi gãi đầu, yếu ớt nói:

– Cái này, muội không có ý kiến gì, các tỷ xem thử Tần trưởng quan…

Đúng vậy, lần này ở giữa bốn nữ binh nghe trộm xuất hiện thêm một Tần Lâm Tần trưởng quan. Hắn nhìn nhìn Thanh Đại giống như một quả táo vừa chua vừa ngọt hết sức ngon lành, lại nhìn Từ Đại tiểu thư vô cùng bốc lửa, nước dãi chảy xuống ròng ròng, hai mắt toát ra lục quang, nắm chặt quả đấm cổ vũ cho Từ Tân Di: Đáp ứng, mau đáp ứng đi!

Từ Tân Di vừa cảm động lại bùi ngùi, nếu quả thật như lời Thanh Đại nói, cả hai nàng cùng gả cho Tần Lâm, bất kể tuổi tác hay là gia cảnh, Từ Tân Di cũng sẽ là chính thê, Thanh Đại chính là chắp tay nhường lại vị trí chính thê cho Từ Tân Di.

Nàng không nóng lòng trả lời câu hỏi của Thanh Đại, mà là cười híp mắt hỏi trước:

– Hừ, tên Tần Lâm kia tốt như vậy, chỉ sợ cũng chỉ có Thanh Đại muội muội bằng lòng gả cho hắn?! Muội nói thử ta nghe một chút, hắn có cái gì tốt, đáng để tiểu Thanh Đại phải bán đứng cả Từ tỷ tỷ?

Thanh Đại nhìn ra phương xa, cười si ngốc, trong đôi mắt trong suốt long lanh như bao phủ một lớp sương mù:

– Tần ca ca rất tốt, huynh ấy vừa thông minh lại chính trực, bản lĩnh rất lớn, tính khí lại tốt, luôn luôn cười híp mắt… Đương nhiên là cười xấu xa nữa, nhưng Thanh Đại rất thích! Đúng rồi, lá gan huynh ấy rất lớn, dám làm rất nhiều chuyện người khác không dám làm, rửa sạch oan khuất cho người tốt, bắt hết người xấu không chừa một mống…
– Quá khen, quá khen!

Tần Lâm nấp trong bụi hoa nghe thấy những lời này lập tức cười híp mắt, ngoác miệng đến tận mang tai, thật sự rất muốn ôm tiểu Thanh Đại đáng yêu vào lòng, cắn cho nàng mấy cái thật mạnh.

Bốn nàng Giáp Ất Bính Đinh đồng thời liếc hắn một cái, đối với vị trưởng quan da mặt còn dày hơn tường thành này, các nàng thật sự là không còn lời nào để nói.

Từ Tân Di nghe Thanh Đại kể, thần sắc càng ngày càng trở nên cổ quái, chỉ bằng vào mấy câu nói này cũng biết Thanh Đại đã đặt cả trái tim thiếu nữ vào Tần Lâm.

Là Đại tỷ tỷ mà Thanh Đại ngưỡng mộ, có tiện tranh đoạt Tần Đại ca yêu dấu của nàng không? Huống chi nhớ tới đêm điên cuồng đó, Từ Tân Di đối mặt Thanh Đại thuần khiết như nước tự nhiên sinh ra cảm giác áy náy tội lỗi.

Tuyệt không thể tranh đoạt cùng vị muội muội đơn thuần như giấy trắng này!

– Ta… ta không thích hắn!

Từ Tân Di khẩu thị tâm phi khoát khoát tay:

– Cũng chỉ có muội muội ngốc mới thích tên kia, thấy nữ nhân xinh đẹp liền cười ngây ngô như một thằng ngốc. Muội không thấy dáng vẻ của hắn ở trước mặt Trương Tử Huyên, không thể bước chân đi nổi.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240