Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 50
Phần 50: Thiện ác hữu báo (Thượng)

Gương mặt kiều mị của Thanh Đại được ánh trăng mờ mờ chiếu rọi, lộ ra nét đỏ ửng thẹn thùng, toát ra nét quyến rũ mê người cơ hồ khiến cho Tần Lâm lập tức hóa thân người sói, may nhờ ánh mắt trong suốt của thiếu nữ ngăn cản dục vọng trong lòng hắn.

Tiếng bước chân nặng nề của Lục Viễn Chí cắt đứt ký ức ngọt ngào của hắn, tên mập chạy tới nổi chuông treo cửa sổ cũng chấn động kêu leng keng, đẩy cửa ra nói:

– Tần ca, ha ha, văn thư xử tội tên Lưu Kham Chi kia đã đến, giờ Ngọ ba khắc trưa nay sẽ khai đao vấn trảm! Cửa Thuận Thiên phủ đã dán cáo thị rồi!

Tần Lâm đã biết trước tin tức từ miệng Vương Thế Trinh, cho nên cũng không có tỏ vẻ gì đặc biệt, kêu tiểu nha đầu rót chén trà nóng uống, không mặn không lạt nói:

– Thế nào, các ngươi chuẩn bị đi xem pháp trường ư?
– Đúng vậy, Lưu Kham Chi giết một hơi ba mạng, táng tâm bệnh cuồng, giết y là chuyện hết sức sảng khoái lòng người, có rất nhiều dân chúng muốn đi xem…

Lục Viễn Chí hưng phấn nói, nhưng nhìn thấy dáng vẻ Tần Lâm, y áy náy xoa xoa tay:

– Sao hả, Tần ca không đi xem sao, tiểu tử này là do huynh bắt được kia mà?

Tần Lâm lắc đầu một cái:

– Các ngươi đi đi, ta còn có chuyện khác.

Có lẽ là thói quen nghề nghiệp do công việc điều tra trinh sát lâu dài lưu lại, Tần Lâm nhiệt tình trong quá trình tra rõ hung thủ, tập nã quy án hơn, hứng thú bản thân đối với hình phạt không lớn. Dù sao làm pháp y thấy qua quá nhiều thi thể, cảnh tượng đẫm máu trên hình trường có thể sẽ đem lại cho người khác cảm giác kích thích hoặc hả dạ, nhưng hắn xem tới mức nhạt như nước ốc, hết sức nhàm chán, còn không bằng ở nhà ngủ một giấc.

Về phần Lưu Kham Chi bị xử phạt theo mức cao nhất của pháp luật, thuần túy là đúng người đúng tội. Không chỉ có sát hại mà còn giày vò tàn khốc ba thiếu nữ thanh xuân mơn mởn, hủy diệt hy vọng của ba gia đình, ác hữu ác báo, phải chịu một đao hôm nay.

Sở dĩ triều đình đưa ra quyết định này không để kéo dài lâu, lấy tốc độ nhanh nhất phát văn thư chém đầu thị chúng tới đây, chỉ sợ cũng là vì án này ảnh hưởng ác liệt, cho nên dùng biện pháp giải quyết nhanh chóng dứt khoát để cảnh cáo đám con nhà giàu, lại có câu trả lời công bằng cho lê dân thiên hạ.

Nhưng ông trời già đã định Tần Lâm không ngủ được thẳng giấc, bọn Lục Viễn Chí cùng Hàn Phi Liêm đi ra ngoài xem xử tử Lưu Kham Chi, mới vừa đi không bao lâu, bên ngoài liền có thanh âm thông báo của người làm kéo dài không ngừng, Trương tiên sinh của một thư trai nào đó tới bái phỏng Lý thần y, Hồ lão bản của một ấn xã nào đó tới bái phỏng Lý lão tiên sinh… quả thật là tấp nập như chợ.

Lý Thời Trân đang ngồi trong chính sảnh trên Thái Sư ỷ, nhìn một dãy thương nhân buôn sách đang ngồi phía dưới, cười tới nỗi râu ria lông mày đều run lên, cảm thấy từ trước tới nay chưa từng vui vẻ như vậy.

Ít ngày trước, lão thần y cũng mang theo bản thảo đi tới thư xã bên Thủy Tây môn hỏi chuyện xuất bản. Khi đó các chưởng quỹ thư xã thấy sách này vừa không có danh sĩ văn đàn đề cử, bản thân tác giả lại chưa từng nghe danh, mặc dù không từ chối thẳng nhưng vẻ lãnh đạm trong thái độ bọn họ làm cho Lý Thời Trân lập tức cảm thấy lạnh toát trong lòng.

Ngày hôm qua Lý Thời Trân được hai vị cự tượng văn đàn viết lời đề bạt, bèn gấp không đợi được chạy tới thư xã lần nữa. Chỉ cần dính tới chuyện xuất bản Bản Thảo Cương Mục, vị lão thần y này trở nên giống như đứa trẻ ba tuổi, ngay cả chốc lát cũng không chờ được.

Lần này đãi ngộ hoàn toàn bất đồng, thấy Bản Thảo Cương Mục có Thủ Phụ đương triều Trương Cư Chính viết lời tựa, Minh chủ văn đàn Vương Thế Trinh viết lời bạt, đám thương nhân buôn sách nhất thời trợn mắt còn to hơn mắt bò, ai nấy không ngừng bận rộn mời ngồi, dâng trà, thái độ nhiệt tình tới mức khó lòng tin được. Làm như dù phải bỏ tiền túi ra cũng muốn làm cho Lý Thời Trân xuất bản sách ở chỗ bọn họ.

Tin này truyền khắp văn đàn Nam Kinh trong đêm hôm đó. Nghe nói Nguyên Phụ Thiếu Sư Trương tiên sinh mấy năm qua lần đầu viết lời tựa sách cho người khác, lại thêm Minh chủ văn đàn Vương Thế Trinh viết lời bạt, trong lúc nhất thời tài tử danh sĩ lật tìm trong danh lục Tiến Sĩ các khoa các năm, không tìm được tên Lý Thời Trân. Lại hỏi thăm lẫn nhau vị Đông Bích tiên sinh này là cao hiền ẩn dật nơi nào, phải chăng là triều đình mở đại lễ thu nhận học giả uyên thâm, đặc biệt cất nhắc. Cho đến khi hỏi thăm được là vị danh y Kỳ Châu, lúc này mới thôi.

Sáng sớm hôm sau, thương nhân buôn sách ngày đầu không thấy, hôm nay lại chạy tới nhà Tần Lâm, người nào cũng đưa ra lợi ích không nhỏ, muốn tranh nhau xuất bản Bản Thảo Cương Mục. Quyển sách này ít ngày trước còn bị coi như giẻ rách, hiện tại đã trở thành thỏi vàng ai ai cũng muốn tranh.

Lão thần y Lý Thời Trân vuốt râu cười híp mắt, nếp nhăn đầy trên mặt, nụ cười chất phác như trẻ nít.

Thanh Đại chống má ngồi dưới tàng cây hồng mai, nghe tiền sảnh vọng ra tiếng cười của gia gia, khóe miệng của nàng không nhịn được khẽ nhếch: Tần ca ca che giấu khiến cho gia gia chẳng hay biết gì, biện pháp này thật tốt. Từ chiều hôm qua đến bây giờ gia gia vẫn còn cười vui vẻ, quá nửa tối ngủ nằm mộng vẫn không khép miệng lại được.

Tần ca ca là người rất tốt, nhưng vì sao hôm qua đi tới nhà Vương lão gia, người khác lại tỏ ra rất sợ hắn?

Mặc dù Thanh Đại không hiểu được nhiều chuyện, nhưng trực giác nàng vô cùng chính xác. Ngày hôm qua Vương Sĩ Kỳ, Cao Thăng và một đám văn sĩ tài tử vây quanh Tần Lâm cung kính có thừa, trong thái độ nhún nhường rõ ràng mang theo vài phần sợ hãi kín đáo. Mà trong lòng Thanh Đại, dường như người thật tốt như Tần ca ca hẳn phải được mọi người thích.

Nàng mang nghi vấn này hỏi Giáp Ất Bính Đinh, muốn biết người khác thấy Tần ca ca nàng thế nào.

– Tần Lâm là một tên bại hoại, cho dù là tiểu thư sắp thành thân cùng hắn muội vẫn nói như vậy…

Nữ binh Giáp vô cùng khẳng định cho ra kết luận, sau khi hơi cân nhắc nàng lại bổ sung:

– Nhưng hắn lại tốt hơn tên mập chết bầm nhiều, tên mập đáng ghét hơn!

Nữ binh Ất mang theo chút nghi hoặc:

– Chỉ có người xấu mới sợ hắn phải không?

Nữ binh Bính gật đầu một cái.

– Thật ra thì tiểu Đinh cảm thấy Tần cô gia rất tốt, tiểu thư gả cho hắn nhất định sẽ hạnh phúc…

Tiểu Đinh đang không ngừng cho các loại thức ăn như quất ngào đường, tuyết đường, bánh hạt đào vào miệng, má phồng lên, miệng lúng búng nói:

– Tối thiểu nhà hắn có nhiều thức ăn như vậy…

Đúng là thứ tham ăn… Sắc mặt Giáp Ất Bính đồng thời biến thành màu đen.

Trừ Thanh Đại ra, có không ít người có cái nhìn về Tần Lâm khác hẳn.

Tỷ dụ như tộc nhân Lưu thị đang tiếp thu tài sản ở phủ đệ Lưu Nhất Nho, bội phục cảm kích Tần Lâm không ngớt:

– Tần tướng quân thật là lấy đức báo oán, chúng ta thật sự bội phục sát đất, ở triều Đại Minh lão nhân gia hẳn là thanh quan đứng đầu.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240