Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 56
Phần 56: Bình Hộ cảng (Hạ)

Nhớ tới thâm cừu đại hận với thanh lưu hủ nho và tập đoàn buôn lậu quyền quý, Mao Hải Phong hận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, vung tay lên:

– Còn có lần trước chuyện năm mươi vạn lượng bạc đã vận chuyển ra tới Bạch Thủy Dương, vì sao thiếu chủ lại trả cho bọn chúng? Đây là mồ hôi nước mắt của dân, trả lại chắc chắn sẽ chui vào túi bọn tham quan ô lại, trở thành tiền bất nghĩa, lấy thì đã sao? Bỏ đi, tóm lại chúng ta ngàn vạn lần không tin được triều đình, chuyện chiêu an này còn phải từ từ thương nghị.

Hai tay thon dài của Kim Anh Cơ đan chéo vào nhau, tỏ vẻ khó xử:

– Nghĩa huynh nói có lý, tiểu muội cũng không hoàn toàn tin tưởng triều đình, nhưng sau khi Đảo Tân Thị đánh bại Đại Hữu Thị năm ngoái, thế lực hùng mạnh như mặt trời ban trưa, có khí thế quét ngang Cửu Châu, Tùng Phổ chúng ta cũng nguy trong sớm tối. Nếu không cầu được triều đình sắc phong, làm thế nào đối phó Đảo Tân thị?

Vấn đề này không có ai có thể trả lời.

Có một lão đầu chừng năm mươi tuổi, thân hình khô gầy nhìn lên trên chắp tay một cái:

– Thuyền chủ, theo Diệp mỗ thấy, theo Đảo Tân Gia cũng không có gì xấu, có câu nói thật hay, chim khôn lựa cành mà đậu, hiền thần chọn chủ mà thờ, nếu triều đình xem chúng ta là hải tặc, không chịu đối đãi chúng ta như dân chúng Đại Minh, vậy theo Đảo Tân Gia không có gì là không được…
– Hừ, thối lắm!

Mao Hải Phong chỉ tiểu lão đầu tức giận mắng to:

– Diệp Ma, lão đã uống canh Mạnh Bà hay đã mắc bệnh thất tâm phong? Hai mươi năm trước lão chủ nhân uy phong bực nào, áp chế Đông Doanh ba mươi sáu đảo, trên Đông Hải hàng trăm hàng ngàn chiến thuyền đều treo cờ xí Ngũ Phong thuyền chủ ban tặng. Hiện tại lão bảo Thiếu chủ đầu hàng Oa Nô, làm sao ăn nói với vong hồn của lão chủ nhân?

Diệp Ma cũng đỏ cả mặt, giận nói:

– Ngươi muốn làm trung thần triều Đại Minh, thế nhưng triều đình coi ngươi là cướp biển, người Nhật Bản có cái gì không tốt…

Mao Hải Phong nổi giận xung thiên, xăn tay áo lên muốn đánh nhau với Diệp Ma, người của hai bên đều cổ võ.

Kim Anh Cơ đưa mắt ra hiệu, Quy Bản Vũ Phu mang theo mấy vị huynh đệ tiến ra khuyên giải, nói hết lời muốn can ngăn hai bên ra. Thế nhưng những hán tử kiếm sống trên biển này ai nấy đều là hạng người thô lỗ, làm sao có thể can ngăn.

Bốp… Kim Anh Cơ đập nát bấy chén trà trong tay, mặt phấn giận dữ, gằn giọng quát:

– Trong mắt các ngươi có còn Thiếu chủ ta đây hay không?

Các đầu mục hải thương đang giằng co ngơ ngác nhìn nhau, tất cả đều dừng tay lại. Mao Hải Phong oán hận trừng mắt nhìn Diệp Ma một cái, hậm hực dẫn thủ hạ lui về phía sau, Diệp Ma cũng áy náy nhìn Kim Anh Cơ chắp tay một cái, cũng lui về phía sau hai bước.

Trên đại sảnh vẫn kiếm bạt cung giương, Mao Hải Phong cùng Diệp Ma như hai con gà chọi nhìn chằm chằm đối phương.

Nhưng vào lúc này, một tiếng ồm ồm kêu vang ở cửa:

– Ha ha ha, không nghĩ tới Ngũ Phong hải thương cũng làm phản từ bên trong nội bộ, quả thật không bỏ được tính xấu của người Đường quốc (lúc ấy Nhật Bản xưng Trung Quốc là Đường quốc hoặc Minh quốc).

Người tới mặc kimono mang guốc gỗ, đầu để kiểu tóc Xung Thiên Pháo đặc biệt của võ sĩ Nhật Bản, có vẻ ngu ngơ, cười lớn hết sức phách lối đi tới, đôi mắt không chút kiêng kỵ lướt trên người Kim Anh Cơ nhiều lần, nụ cười thật sự là bỉ ổi ghê tởm.

Y là Đảo Tân Tiểu Điểu Hoàn sứ giả do Đảo Tân Gia phái tới, thuộc về hệ thứ gia tộc, không phải là nhân vật tài cán gì.

Cho nên đám hải thương khẩn trương nhìn chăm chú không phải là y, mà là nhìn trung niên phía sau y có diện mục bình thường, nếu lẩn vào giữa đám người sẽ biến mất rất nhanh.

Diện mục người này bình thường không có đặc điểm gì nổi bật, cơ bắp bên dưới y phục lại tràn đầy lực lượng bùng nổ. Đôi mắt bắn ra tinh quang bốn phía, trên mặt treo một nụ cười bất âm bất dương, đây chính là Thượng Nhẫn Y Hạ Lưu ở Cửu Châu làm người ta phải kinh hồn táng đởm, được xưng Quỷ Ấn Sát Y Hạ Quỷ Khanh.

Hai người này chính là sứ giả Đảo Tân Gia phái tới, thủy chung uy hiếp lợi dụ đối với Ngũ Phong hải thương, hơn nữa ba ngày trước đã đưa ra thông điệp cuối cùng, lấy hôm nay là hạn chót. Nếu như không đáp ứng quy thuận Đảo Tân Gia, đàm phán coi như tan vỡ, bọn họ phải lập tức trở về phục mệnh. Nói cách khác, Ngũ Phong hải thương sẽ đối mặt hành động trả thù của Đảo Tân Gia…

– Sao hả, Kim tiểu thư vẫn chưa cân nhắc được sao?

Đảo Tân Tiểu Điểu Hoàn bày ra vẻ mặt nắm chắc phần thắng, ung dung chậm rãi hỏi:

– Ta tưởng chuyện này cũng không phải khó có thể đưa ra lựa chọn, Đảo Tân Gia ta uy chấn Cửu Châu, đánh đâu thắng đó, thiên tài đương chủ Nghĩa Cửu sắp triển khai áp chế Cửu Châu, thời gian dành cho các ngươi không nhiều lắm.

Kim Anh Cơ cười lạnh, chán ghét nhíu mày một cái:

– Đừng quên năm đó Chức Điền Tín Trường (Oda Nobunaga) là do gia phụ cung cấp thiết pháo, ngươi cho rằng vị thượng lạc quyền thần kia sẽ dung cho Đảo Tân Gia các ngươi hoành hành bá đạo ở Cửu Châu sao?

Đảo Tân Tiểu Điểu Hoàn ngẩn người ra, không biết nên nói cái gì, quả thật thế lực của Chức Điền Tín Trường rất lớn, ít nhất không phải là Đảo Tân Gia có thể chọc nổi.

Y Hạ Quỷ Khanh cất tiếng cười quái dị, thanh âm lạnh lẽo thấu xương:

– Kim tiểu thư, Vĩ Trương Đại Sỏa Qua (biệt hiệu của Chức Điền Tín Trường) ngay cả Bản Châu còn chưa bình định xong, tay y vẫn chưa vươn tới Cửu Châu. Nàng cũng đừng đặt điều hăm dọa, rốt cuộc có đáp ứng hay không cứ nói một lời.

Thần sắc Kim Anh Cơ thay đổi mấy lần, Đảo Tân Tiểu Điểu Hoàn là một tên xuẩn ngốc không ra gì, Y Hạ Quỷ Khanh lại khó đối phó. Hiện tại không biết ý triều đình như thế nào, bất kể thế nào cũng là tiến thối lưỡng nan.

– Báo, báo…

Một tên thủy thủ canh gác quan sát chạy như bay vào báo:

– Thuyền Quyền tiên sinh trở lại, tiểu nhân nhìn thấy mũi thuyền có quan viên thiên triều mặc Phi Ngư phục!

Hay quá! Kim Anh Cơ lập tức đứng bật dậy, không để ý tới những người khác, sải bước chạy về phía bến thuyền.

Đảo Tân Tiểu Điểu Hoàn cùng Y Hạ Quỷ Khanh liếc mắt nhìn nhau, hai người cũng theo sau chạy tới bến thuyền, quả nhiên có hai chiếc phúc thuyền đậu ở chỗ đó, Kim Anh Cơ đang nói chuyện cùng Quyền Chính Ngân.

Hai người bọn họ đi nhanh lên đến mũi thuyền, nhìn thấy trên đó có một người mặc Phi Ngư phục sắc mặt hết sức khó coi, vóc người mập mạp nhìn qua giống như một vị đại quan, vì vậy ngửa mặt lên hỏi:

– Các ngươi là sứ thần Minh quốc ư, tới đây muốn làm gì?
– Con bà nó trên biển sóng gió thật là lớn!

Lục mập cảm thấy trong cổ họng toát ra nước chua, mấy ngày nay mới biết đi thuyền trên biển và trên sông hoàn toàn khác nhau, sóng gió lắc lư khiến cho trong bụng người ta cồn cào khó chịu.

Vất vả lắm mới quen với cảm giác phập phồng nghiêng ngửa như vậy, hiện tại thuyền cặp bờ bất động, vững vàng bình thường, tên mập ngược lại cảm thấy đầu óc quay cuồng, như muốn hôn mê.

Òa… Y há miệng phun ra xối xả.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240