Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 169
Phần 169: Nam Trấn Phủ Ty (Hạ)

Cả đám quan thuộc hạ Nam Trấn Phủ Ty chờ xem trò vui lúc này trong lòng đều âm thầm rùng mình, bá phụ Phùng Bang Ninh là Ty Lễ Giám Chưởng Ấn thái giám, Đề đốc Đông Xưởng Phùng Bảo, cân lượng của y ở kinh sư hơn xa Ngụy Quốc Công. Bọn ta phải cẩn thận một chút, chớ phạm sai lầm đi tới kết quả giống như tên Hồng Chỉ Huy xui xẻo kia, vậy coi như ô hô ai tai.

Tần Lâm chắp tay một cái, trong lòng xem thường, Phùng Bang Ninh khắp nơi lấy thế đè người, khí độ như vậy không tránh khỏi nhỏ mọn hẹp hòi. Lưu Thủ Hữu nói cái gì nhất thời Du Lượng, lão tử cảm thấy xấu hổ bị so sánh ngang hàng với y.

– Tần Chỉ Huy, mời sang bên này!

Tào Hưng Vượng giả bộ như hết sức kính cẩn, trong bụng lại chờ xem chuyện cười.

Tần Lâm kêu Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực, theo Tào Hưng Vượng đi tới gian phòng phía Bắc xem thử. Lập tức cả ba phải dở khóc dở cười: Căn phòng này cực lớn, lại lâu năm không tu sửa, bốn bề gió lùa, trên mái mạng nhện giăng dày đặc, nhìn qua chẳng khác nào một ngôi miếu đổ nát, nào phải văn phòng làm việc của Nam Trấn Phủ Ty nha môn Cẩm Y Vệ.

– Thật đúng là giống như ngôi miếu đổ nát…

Tần Lâm sờ sờ mũi, không nhịn được cười lên:

– Chỉ cần pho tượng Bồ Tát đất là bản quan ngồi xuống, sẽ chẳng khác nào một ngôi miếu thổ địa trong vùng hoang sơn dã lãnh.

Tào Hưng Vượng vô cùng kinh hãi cúi người thật thấp:

– Trưởng quan thứ lỗi, trưởng quan thứ lỗi, làm quan không sửa nha chính là lệ cũ, căn phòng hướng Bắc này đã rất lâu không có người ở… Hạ quan đáng chết, là do hạ quan hồ đồ…

Ngươi! Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực đều tức giận bất bình, đây quả thật là lấn hiếp người quá đáng.

Tần Lâm khoát khoát tay ngăn hai vị huynh đệ mình lại. Thứ nhất làm quan không sửa nha đúng là lệ cũ, vì lộ ra vẻ nghèo khó liêm khiết, cũng tránh cho tốn bạc túi riêng của mình sửa chữa cho công sở của công. Thứ hai mới vừa rồi đã khoác lác phòng nhìn về phía Bắc giống như lúc nào cũng được gặp vua, Tần gia lời nói ra như đinh đóng cột, há có thể nuốt trở về?

Cau mày quan sát căn phòng này, Tần Lâm lắc đầu liên tục, không biết tính toán cái gì.

Tào Hưng Vượng lại nói:

– Phân phái hai tên Tổng Kỳ cơ trí đắc lực bưng trà rót nước, mài mực trải giấy thay Tần Chỉ Huy, tới đây, lão Điêu, lão Hoa, tới tham bái cấp trên mới.

Hai tên cẩm y Tổng Kỳ như một làn khói chạy vào, cười hì hì đình tham với Tần Lâm, đôi chân dẻo quẹo, cong xuống mà không phí chút sức nào, miệng tuôn ra một tràng không nghỉ:

– Thuộc hạ Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan tham kiến Tần Chỉ Huy, ngài vừa vào kinh đô phong vân tứ hợp long hổ giao hội, nhất định phải tận trung đáp đền cho Đại Minh thiên tử, chắc chắn một bước lên mây, thăng lên ba cấp liên tiếp. Tương lai dọc theo đường đi phong công phong hầu khai phủ xây nha, làm tới đương triều nhất phẩm, chúng tiểu nhân cũng được thơm lây, có thể nương nhờ phúc phận của trưởng quan ngài.

Trời ơi…

Hai vị này nói chuyện tựa như liên châu pháo, miệng lưỡi dẻo quẹo trơn tuột, nói một mạch không nghỉ lấy hơi chút nào, khiến cho Lục mập và Ngưu Đại Lực phải ngơ ngác nhìn nhau.

Tần Lâm hết ý kiến, hai người này nhìn qua cũng biết là hạng người trơn tuột linh lợi, xảo quyệt ranh ma, Phùng Bang Ninh cùng Tào Hưng Vượng an bày bọn họ bên cạnh Tần Lâm, nhất định không tốt lành gì.

Tào Hưng Vượng ở bên cạnh cũng nhịn cười đến đau cả bụng, hai người này ngược lại không phải là Phùng Bang Ninh phái đến bên cạnh Tần Lâm nằm vùng. Làm được đường thượng quan cẩm y, không ai là kẻ ngu ngốc cả, làm như vậy căn bản sẽ không có bất kỳ hiệu quả nào.

Điêu Thế Quý cùng Hoa Đắc Quan chính là hai tên linh lợi xảo quyệt trong Nam Trấn Phủ Ty, bắt đầu từ tổ gia gia được hưởng thế tập ân ấm cẩm y Tổng Kỳ, vẫn ra sức cho Nam Trấn Phủ Ty. Bọn họ là thân bằng cố cựu của đông đảo quan giáo, giống như hai miếng thuốc cao dính vô cùng đáng ghét, ngay cả Phùng Bang Ninh thấy cũng có mấy phần nhức đầu, cho nên điều hai người bọn họ đến bên cạnh Tần Lâm, cùng với phân cho căn phòng rách nát này, rõ ràng là để cho người ngoài nhìn Tần Lâm bêu xấu.

– Rất tốt, rất tốt…

Thần sắc Tần Lâm không thay đổi, trước hết đỡ hai lão hồ ly kia dậy, lại chắp tay sau lưng đi một vòng trong phòng, có vẻ hưng phấn nhìn quanh bốn phía. Dường như hắn tỏ ra rất hài lòng với căn phòng bốn bề gió thổi, nằm ở hướng Bắc, ánh mặt trời không thể chiếu tới này.

Đầu tên này có bệnh hay sao? Điêu Thế Quý cùng Hoa Đắc Quan ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì.

Tần Lâm đi một vòng lại quay về, cười hì hì nhìn hai thủ hạ mới:

– Nếu như hai vị có lòng đi theo bản quan, từ nay có chịu ra sức dưới trướng bản quan hay chăng?
– Đương nhiên, hai người chúng ta nhiều đời chịu ân nước, một dạ trung thành…

Hai người lập tức khoác lác một tấc tới trời.

– Ừm, không tệ…

Tần Lâm cười híp mắt vỗ vỗ vai hai người bọn họ, sau đó nói với Tào Hưng Vượng:

– Bản quan muốn gian phòng này, chẳng qua là rất lâu không có người ở, cần phải quét dọn sạch sẽ. Tào Trấn Phủ phụ trách nội vụ văn phòng bản ty, vậy xin dẫn dắt hai tên thuộc hạ bản quan dọn dẹp phòng này cho sạch sẽ.

A?! Tào Hưng Vượng lập tức mắt hoa đầu váng.

– Chúng ta đi!

Tần Lâm kêu Lục mập, Ngưu Đại Lực, lại quay đầu lại nghiêm nghị nói:

– Tào Trấn Phủ, bản quan là hiệp chưởng Nam Trấn Phủ Ty, phải quản lý chuyện trong ty thật là nghiêm ngặt. Nếu như ngày mai trở lại nơi này vẫn chưa được dọn sạch, cũng chỉ có thể hỏi ngươi.

Tần Lâm mới vừa đi, Điêu Thế Quý cùng Hoa Đắc Quan ngơ ngác nhìn nhau, sau đó đồng thanh kêu lên:

– Trời ơi, vết thương cũ của tiểu nhân tái phát, không thể làm gì khác hơn là xin nghỉ một hôm vậy.
– Bụng tiểu nhân đau quá, có lẽ bị Tào Tháo đuổi, Tào trưởng quan thứ lỗi, thứ lỗi!

Tào Hưng Vượng kinh ngạc đứng ở trong phòng, nhìn rác rưới đầy đất khóc không ra nước mắt.

Tần Lâm trở lại Hội Tiên khách sạn, sắc trời đã tối, Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực thấy đang có mặt các vị thân binh Hiệu Úy cùng nha hoàn người ở cho nên không nói gì, chỉ cắm đầu cắm cổ ăn cơm tối. Sau khi ăn xong tiến vào trong phòng, cả hai bắt đầu bàn tán sôi nổi:

– Trời ơi, tên Phùng Bang Ninh kia quả thật không tốt lành gì, ỷ vào lão bá thái giám Đô Đốc còn dám cười trưởng quan chúng ta cưới Từ Đại tiểu thư… Mập gia cũng muốn hỏi thử y là cái thá gì?
– Ân công phá rất nhiều đại án cho triều đình, lập được công lao hãn mã mới làm Chỉ Huy Thiêm Sự, hiện tại lại có người nhờ có bá phụ làm thái giám mà được cất nhắc Chỉ Huy Đồng Tri. Hơn nữa Trấn Phủ họ Tào kia cũng hết sức xấu xa, lấy căn phòng hướng Bắc gió lùa bốn vách cho chúng ta. Ta thấy trong cả nha môn chỉ có Lưu Đô Đốc có thái độ rất tốt, cười híp mắt nói chuyện cùng trưởng quan, không hề bắt tội, nhất định là một vị quan tốt.
– Lưu Đô Đốc không tệ, chỉ là tính tình hơi mềm yếu một chút, để mặc cho tên họ Phùng kia cuồng vọng tự đại.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240