Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 28
Phần 28: Chỗ Khác Biệt

Là có thăng cấp, chẳng qua…

Tần Lâm suy nghĩ một chút, cân nhắc giải thích sự nghi ngờ của hắn.

Bình thường nói đến người phạm tội giết người hàng loạt trong quá trình phạm tội bị kích thích mạnh của hiệu ứng ngược, trình độ vặn vẹo biến thái nhân cách của họ sẽ tiến thêm một bước sâu hơn, thường thường xuất hiện hiện tượng thăng cấp phạm tội. Tỷ dụ như vụ án từ chết rét biến thành chết chìm, hiện tại lại thăng cấp thành siết cổ chết, thủ đoạn của tội phạm càng ngày càng trực tiếp hữu hiệu. Quá trình giãy giụa tử vong của người bị hại mang đến cho nội tâm biến thái của tội phạm sự “thỏa mãn” cũng càng ngày càng mạnh, chính là phù hợp suy đoán này.

Nhưng một ít thủ đoạn gây án đặc biệt sẽ không thay đổi, bởi vì kẻ giết người hàng loạt vốn chính là có tâm lý biến thái, tuyệt đại đa số có sẵn tâm lý đặc biệt cố chấp cực đoan điên cuồng, nếu như bảo hắn thay đổi thủ đoạn gây án quả thực so với giết hắn còn khó chịu hơn. Tỷ dụ như Tần Lâm đã từng giải quyết vụ án giết người hàng loạt kinh điển, hung thủ đã sát hại chín nữ tử vô tội, trong đó tám người là lưỡi dao sắc bén cắt cổ mà chết, còn lại một người lại là siết cổ mà chết, đây là nguyên nhân gì?

Sau khi được thẩm lý điều tra rõ, tên tội phạm khi còn nhỏ từng nhiều lần mắt thấy hàng xóm giết dê, thủ pháp được dùng đương nhiên là dao cắt cổ, cho nên lưu lại cho kẻ phạm tội dấu ấn tâm lý cực kỳ sâu sắc. Từ đó về sau sâu trong tiềm thức của hắn liền cho rằng “Chỉ có công kích cổ mới có thể hoàn toàn chí mạng”, cho nên thủ pháp gây án mỗi lần đều dùng dao cắt cổ.

Một lần duy nhất siết cổ giết người là bởi vì hắn tình cờ không có mang dao, nhưng quỹ tích tâm lý của hắn vẫn phản ánh ở trên thủ đoạn gây án: Không có dao thì dùng dây xiết, bộ phận công kích vẫn là cổ của người bị hại.

Trở về vụ án giết người hàng loạt của thành Nam Kinh một loạt dẫn đến ba nữ tử bị hại, hai vụ án lần trước đều xuất hiện nước canh thịt, tại sao lần thứ ba lại không có xuất hiện chứ?

– Chẳng lẽ không phải cùng một người gây án?

Lục mập do dự, cuối cùng đã nói ra vấn đề.

Từ Tân Di lập tức phản bác:

– Hẳn không phải thế, rất rõ ràng đều đã dùng mê dược.

Tần Lâm gật đầu một cái tán thưởng, suy luận của Từ Tân Di không sai.

Bộ dạng giống như hai người bị giết trước, các bộ vị cổ tay, mắt cá chân của Đỗ tiểu thư không có dấu vết buộc chặt. Phải biết rằng cho dù thân thể yếu đuối bị giày xéo như vậy, sự đau đớn cực lớn khi chỗ mềm mại bị đâm vào một đoạn cây cũng sẽ làm cho người bị hại bộc phát ra lực lượng vượt xa bình thường, phát ra giãy giụa kịch liệt, cho dù tội phạm là một nam tử thân thể cường tráng cũng không thể nào dễ dàng chế ngự được.

Đồng thời, ở chỗ móng tay của Đỗ tiểu thư cũng không có phát hiện vết máu và tổ chức của thân thể con người, chứng tỏ nàng căn bản không có làm ra phản kháng hữu hiệu, như vậy ngoại trừ thuốc mê cũng không có giải thích nào khác.

Tần Lâm vì xác nhận lại lần nữa dùng chó làm thí nghiệm, từ thi thể ép bụng làm cho khạc ra một ít thức ăn trong dạ dày, con chó kia sau khi ăn lập tức bốn chân nhũn ra nằm xuống.

Vết bầm và vết xước trải rộng thi thể, thủ đoạn gây án sử dụng thuốc mê, những điều này đều chứng minh người chết quả thật là bị tên giết người hàng loạt cùng hung cực ác kia làm hại, khả năng tên tội phạm thứ hai bắt chước gây án gần như bằng không.

Tại sao hai lần trước để lại nước canh thịt, lần này lại không có chứ? Đây là một tiêu chí rõ ràng về tâm lý phạm tội.

Không chút nghi ngờ, từ tâm lý tội phạm học suy đoán, hung thủ chính là bởi vì không có năng lực bình thường của phái nam, mới sử dụng nước canh thịt thay thế tinh dịch. Hắn để lại thứ này ở trên người thi thể, trong tiềm thức tự nói với mình: Ta đã chiếm được nàng rồi, đã hoàn toàn triệt để chiếm làm của riêng, cũng đã sử dụng quyền lực của phái nam trên người nàng.

Nếu như tội phạm là nữ nhân, như vậy nước canh thịt lại đại biểu cho vũ nhục và chê bai. Bất kể người bị hại xinh đẹp động lòng người bao nhiêu, ôn nhu nhàn nhã, thuần khiết đáng yêu, tội phạm dùng nước canh thịt thay thế tinh dịch đổ lên người, tưởng tượng ra người bị hại đã bị ô nhục chân chính. Từ đó về sau, tất cả những ưu điểm của người bị hại đều bị gạt bỏ hết, trở thành giày rách thất thân chịu nhục.

Trong hai loại trạng thái tâm lý này bất kể là loại trước hay loại sau, đổ nước canh thịt đều là quá trình không thể thiếu, thậm chí đối với tội phạm loại hình cố chấp điên cuồng mà nói còn lớn hơn so với “ý nghĩa” của việc giết người.

Như vậy, tại sao hắn không tiếp tục sử dụng nước canh thịt chứ? Phải biết như vậy, ở trong lòng tội tạm vụ án này cũng không “hoàn mỹ” nữa, là tương đối khó chịu.

Chẳng lẽ bởi vì thời gian cấp bách, hắn hoặc là ả không kịp sử dụng nước thịt? Hơn nữa hai vụ án trước cũng không có “hung khí” để lại trên người người chết, lần này lại có thêm một đoạn cây.

Tần Lâm cẩn thận quan sát, ánh mắt sắc bén như dao giống như máy scan kiểm tra thi thể, không bỏ qua bất cứ điểm đáng ngờ nào, không để lại bất cứ sai sót nào.

Mơ hồ có chút không thoải mái… Đây là trực giác đặc hữu của chuyên gia điều tra trinh sát, nếu như vụ án hợp với lẽ thường, sẽ cảm giác “Thoải mái”, nếu như có một điểm gì đó phản bình thường, sẽ bởi vì nghi hoặc mà trong lòng khó chịu.

Rốt cục, Tần Lâm tìm được kia điểm làm cho hắn không “Thoải mái”: Hai vụ án trước, cố nhiên người chết thương tích khắp người, nhưng chỗ kín đại biểu đặc thù của phái nữ, cũng là chỗ tội phạm cố ý “Vũ nhục” hoặc là nói “Chiếm làm của riêng” cũng không có vết thương rõ ràng, chỉ để lại nước canh thịt. Nhưng lần này, nước canh thịt không có, lại bị cành cây thô sơ đâm nát như vậy, tổn thương này hoàn toàn ngược lại với hai vụ án trước.

Toàn thân người chết có nhiều vết thương che giấu điểm này, trước đây suy đoán phạm tội thăng cấp cũng khiến cho Tần Lâm không coi trọng lắm chuyện này, nhưng bây giờ suy nghĩ một chút lại cảm thấy có cái gì không đúng.

Chỗ kín của người bị hại đối với tội phạm có một ý nghĩa tâm lý nhất định. Tên cầm thú này hai lần gây án trước đã có thể hiện rõ ràng, tâm tính “Chiếm hữu” thuộc về phái nam phạm tội, hoặc là “Vũ nhục chê bai” nếu là phái nữ phạm tội. Mà lần này biểu hiện như vậy tiếp cận với “phá hoại” thuần túy.

Thông thường mà nói giết người hàng loạt có thể nương theo thủ đoạn phạm tội thăng cấp, nhưng không có khả năng phát sinh dấu hiệu biến chuyển theo như tâm lý học. Giống như Tần Lâm bắt được phạm nhân dùng dao cắt cổ giết người hàng loạt kia, bởi vì dấu ấn trong tiềm thức “Chỉ có công kích cổ mới có thể hoàn toàn chí mạng”, cho dù là không mang theo dao cũng muốn siết cổ giết người, tuyệt không chịu đổi dùng búa đập đầu, đầu độc, đốt chết hoặc là thủ đoạn khác.

Chẳng lẽ là tay mới gây án, cho nên đặc điểm tâm lý phát sinh biến chuyển?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240