Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 45
Phần 45: Quy tắc ngầm (Thượng)

Quả thật Từ Văn Trường đã điên, điên rất nghiêm trọng, nhưng gốc rễ bệnh của lão nằm ở một cỗ chấp niệm. Chính là năm xưa chiêu an thất bại, Uông Trực bị chém, thế cục tan tành, Hồ Tông Hiến hàm oan, mười vạn quân dân chết oan… một chuỗi toàn những chuyện thiên cổ hận.

Bây giờ Tần Lâm thay Uông Trực chiêu an Ngũ Phong hải thương, chính là liều thuốc chữa chứng điên cuồng của Từ Văn Trường. Cho nên dọc đường lão vừa nghe nói thân phận Tần Lâm, bệnh điên lập tức tốt hơn nhiều, vào lúc này thương nghị chuyện đã có vẻ tương đối bình thường lại.

Đương nhiên thỉnh thoảng lão vẫn còn lộ ra triệu chứng điên cuồng, muốn chữa trị tận gốc căn bệnh này, Tần Lâm cũng có tâm dược, chờ Từ Văn Trường từ Huy Châu trở lại…

Mới vừa đưa Từ Văn Trường đi khỏi cửa, Tần Lâm đang chuẩn bị xoay người đi vào, xa xa nhìn thấy Lý Thời Trân cùng Thanh Đại từ phương hướng Thuận Thiên phủ trở lại.

Mấy ngày nay Tần Lâm bận rộn an bài tất cả sự vụ xưởng bút chì, Lý Thời Trân là vì xuất bản Bản Thảo Cương Mục mà bôn tẩu, cũng không biết chuyện có thuận lợi hay không…

Bóng gầy gò của Lý Thời Trân hơi khòm xuống, vẻ mặt hơi có chút tịch mịch.

Thanh Đại đỡ cánh tay gia gia, cái miệng nhỏ nhắn chu cao, mắt to long lanh có hơi đỏ lên. Bởi vì không muốn gia gia khó chịu trong lòng, nàng cố nén không khóc, nhưng dáng vẻ uất ức lộ rõ trên mặt, khiến cho người ta nhìn qua liền biết.

Bản Thảo Cương Mục là một quyển Trung y dược học tập đại thành, toàn thư năm mươi hai quyển, thu thập một ngàn tám trăm chín mươi hai loại dược vật, phương thuốc trong đó có hơn một vạn một ngàn, đồ hình minh họa một ngàn một trăm sáu mươi bức, nội dung có thể nói mênh mông như biển.

Nếu như sách này có thể xuất bản rộng rãi khắp thiên hạ, hẳn sẽ có vô số lê dân bách tính nhận được ích lợi, hàng ngàn hàng vạn tính mạng mắc các loại bệnh được cứu, quả thật là công đức vô lượng.

Nhưng vấn đề là một bộ sách y học vĩ đại như vậy, đời sau ngay cả nhà khoa học khổng lồ phương Tây Darwin, chuyên gia khoa học kỹ thuật Joseph Needham cũng không tiếc lời khen ngợi, lúc xuất bản cũng gặp phải vấn đề khó khăn.

Nam Kinh là trung tâm văn hóa cả Nam Trung Quốc, Lý Thời Trân tới nơi này chính là tìm cầu giúp đỡ. Lão hy vọng Phủ Doãn Thuận Thiên văn đàn Minh chủ Vương Thế Trinh năm xưa từng có duyên gặp mặt một lần có thể đưa tay viện thủ, càng hy vọng tìm được thương nhân buôn sách chịu xuất bản Bản Thảo Cương Mục ở chỗ này.

Nhưng lão đã thất vọng, liên tục mấy ngày đi Vương gia cầu kiến đều bị chận ngoài cửa, hôm nay càng bị người dùng ngôn ngữ làm nhục, khiến cho vị thần y vang danh Kinh Tương, cứu sống vô số người xấu hổ khó tả, chịu đựng tức tối cành hông đi về.

Tần Lâm nhìn mặt đoán ý cũng biết Lý Thời Trân gặp phải khó khăn, nghênh đón cười nói:

– Thái thế thúc bôn tẩu mấy ngày nay, chuyện xuất bản như thế nào?
– À… Không có, không có gì, cũng thuận lợi, rất thuận lợi…

Ánh mắt Lý Thời Trân lóe lên, thần sắc rất là khó chịu, Bản Thảo Cương Mục tốn hao trọn đời tâm huyết viết ra lại không cách nào xuất bản, trong lòng đau khổ có thể tưởng tượng được.

(Vốn là trong lịch sử, cuối cùng cả đời Lý Thời Trân cũng không thể khắc ấn xuất bản bộ y dược học này, tác giả vĩ đại mang theo tiếc nuối vô tận cho đến cuối đời.)

– Có thật không?

Tần Lâm hoàn toàn không tin, đưa ánh mắt nhìn về phía Thanh Đại.

Lý Thời Trân nghiêm mặt, ý bảo Thanh Đại không được nói ra.

Nhưng tiểu nha đầu nhẫn nhịn từ nãy giờ đã không thể nào nhịn được nữa, trước mặt Tần Lâm thân cận nhất tín nhiệm nhất, nước mắt nàng lập tức tuôn rơi lã chã:

– Tần ca ca, những người xấu kia… bọn họ nói sách gia gia là rác rưởi, nói chúng ta không nên đi tìm Vương Đại lão gia, cho dù đi một ngàn lần cũng là vô ích…

Tần Lâm nghe vậy nổi giận trong lòng, Lý Thời Trân cứu vô số lê dân bách tính, để lại vô số danh tác đời sau, có thể nào bị bêu xấu như vậy?

– Vương Thế Trinh có gì đặc biệt hơn người, gia nhân y lại dám vô lễ như thế? Chờ tiểu điệt tôn tới đó mắng một trận trút giận thay thái thế thúc, sau đó chúng ta bỏ tiền xuất bản Bản Thảo Cương Mục, hừ, có đáng là gì!

Tần Lâm vừa nói vừa đi về phía Thuận Thiên phủ.

Người ngoài chỉ biết là Vương Thế Trinh là Minh chủ văn đàn, lãnh tụ Hậu Thất Tử, đường đường chính tam phẩm Phủ Doãn Thuận Thiên, mà Lý Thời Trân chẳng qua là một y sĩ Kỳ Châu, lớn nhất cũng chỉ từng làm chính bát phẩm thái y, địa vị hai bên cách biệt như trời với vực.

Nhưng Tần Lâm hoàn toàn rõ ràng, thơ từ văn chương Vương Thế Trinh căn bản không hề truyền lưu được gì ở đời sau, cống hiến lớn nhất của y có lẽ chỉ là bộ Kim Bình Mai hương diễm kia. Mà Lý Thời Trân mới là một đời tông sư, Bản Thảo Cương Mục của lão mới là đồ sộ vĩ đại, không biết bao nhiêu sinh linh nhờ đó được cứu. Xét từ phương diện cống hiến đối với lê dân bách tính, hai bên đã phân cao thấp hết sức rõ ràng.

Lý Thời Trân kéo Tần Lâm lại, nét mặt già nua trở nên đỏ bừng:

– Chớ nên gây sự, tự bêu xấu cũng chỉ tổ làm người khác coi thường chúng ta. Ôi, hơn nữa xuất bản cũng không đơn giản chỉ bỏ tiền ra là được.

Thì ra vào thời đại này, một bộ sách muốn lưu hành phải được danh nhân văn đàn đề chữ khen ngợi, đông đảo danh sĩ phẩm bình, như vậy mới có thể được nhiều người biết đến. Ngược lại cho dù là có nhiều tiền, tự mình bỏ ra in sách, các cửa hàng sách Nam bảy tỉnh Bắc sáu mươi ba tỉnh thấy trang đầu lời tựa trống không, trang cuối lời bạt (lời cuối sách) không có, đương nhiên sẽ lo rằng khó lòng tiêu thụ, cho dù là tặng không cũng không ai xem.

Tuy rằng danh tiếng Lý thần y lớn thật, nhưng chỉ giới hạn trong địa khu Kinh Hồ, ra ngoài Sơn Thiểm, Hà Bắc, Phúc Kiến, Quảng Đông… không ai biết lão nhân họ Lý này là ai. Nếu quả thật làm như Tần Lâm nói tự mình bỏ tiền in ra, e rằng chỉ có y gia trong địa khu Kinh Hồ chịu mua, không thể đạt tới mức độ phổ cập khắp thiên hạ, giúp cho vạn dân.

Thì ra giới xuất bản triều Minh cũng có quy tắc ngầm! Tần Lâm thở dài, bảo đảm với Lý Thời Trân sẽ không đi Thuận Thiên phủ gây chuyện, lại lặng lẽ đưa mắt ra hiệu cho Thanh Đại.

Quả nhiên tâm hữu linh tê nhất điểm thông, sau khi đỡ gia gia đi vào không bao lâu, Thanh Đại bèn chạy chậm ra ngoài, kéo kéo tay áo Tần Lâm ngọt ngào nói:

– Phải chăng là Tần ca ca có biện pháp gì, Thanh Đại biết Tần ca ca sẽ có biện pháp.

Tần Lâm khẽ véo đôi má phấn mềm mại ngây thơ của nàng, chọc cho nàng hung hăng vung quyền lên, lúc này mới cười híp mắt nói:

– Chẳng những ca ca sẽ làm cho Bản Thảo Cương Mục xuất bản thuận lợi, còn muốn cho Trương Cư Chính đề viết lời tựa, Vương Thế Trinh viết lời bạt, hừ hừ, không phải là quy tắc ngầm sao, làm như vậy mới có thể phổ biến khắp thiên hạ.

Thanh Đại giật mình bưng kín cái miệng nhỏ nhắn, nếu như đây là thật, vậy thì quá tốt… sau đó nàng lại lo lắng nói:

– Vương Phủ Tôn là quan lớn như vậy, chịu viết lời bạt cho chúng ta sao?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240