Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 48
Phần 48: Niềm vui bất ngờ (Thượng)

Tần Lâm, Thanh Đại được Vương Sĩ Kỳ phụng bồi từ cửa chính vào trong phủ, rất nhanh Vương Thế Trinh mặt đầy gió Xuân từ hậu đường ra đón, cười ôm quyền liên tiếp:

– Sáng nay chim khách kêu liên tiếp, hạ quan bèn nói có quý nhân đến, quả nhiên Tần tướng quân giá lâm hàn xá!

Thái độ Vương Thế Trinh quả nhiên hết sức khiêm nhường, vô cùng thân thiết. Bởi vì Tần Lâm không chỉ giúp cho y có thể giữ được chức quan, còn là đường tắt giúp y kết giao Thủ Phụ Trương Cư Chính. Đồng thời Tần Lâm rất có khả năng thăng làm đường thượng quan Cẩm Y Vệ, đến lúc đó cá nhảy long môn xông thẳng vạn dặm trường không, tiền đồ bất khả hạn lượng.

Hơn nữa khác với Vương Sĩ Kỳ cùng là công tử trẻ tuổi, Vương Thế Trinh già rồi, da mặt cũng khá dày, ngay cả Thanh Đại bên cạnh Tần Lâm cũng nịnh nọt một phen, làm cho gương mặt tiểu nha đầu ửng hồng, rất có hảo cảm với vị lão gia gia râu bạc này.

Tần Lâm nói chuyện Lý Thời Trân cầu y viết lời bạt, Vương Thế Trinh vỗ đùi:

– Trời, hai ngày nay bản quan bận rộn công vụ, làm đến vỡ đầu sứt trán, dặn ngoài cửa không được thông truyền cho người bên ngoài, không ngờ rằng ngăn cản cả cố hữu bên ngoài, quả thật vô cùng xấu hổ.

Tần Lâm nghe vậy cau mày lại, chuyện của Thuận Thiên phủ cả năm trời cũng chẳng có gì nhiều, Vương Thế Trinh đột nhiên bận rộn cái gì?

Quả nhiên Vương Thế Trinh thần thần bí bí ngồi sát lại, hạ thấp giọng nói:

– Kinh sư có tin hành lang truyền ra, văn thư xử tội Lưu Kham Chi đã lên đường.

Lý Thời Trân ngơ ngác ngẩn người ngồi trong phòng, không ngừng vuốt ve một chiếc rương mây đã cũ trên bàn, Bản Thảo Cương Mục tốn hao tâm huyết trọn đời lão viết nên được chứa bên trong.

Tất cả bản thảo nặng đến hơn ba mươi cân, không chỉ có là kết tinh tâm huyết trọn đời của vị lão thần y này, đồ đệ Bàng Hiến, bốn con trai cùng cháu gái Thanh Đại đều bỏ sức ra không ít cho kiệt tác này. Hiện tại đối mặt vấn đề khó khăn không thể xuất bản, biết ăn nói thế nào với bọn họ đây? Còn có bao nhiêu bệnh nhân sẽ phải chết đi dưới tình huống kê phương thuốc sai, dùng thuốc sai nữa, giống như trong Thanh Hao có Hương Hao và Xú Hao khác nhau.

Nghĩ đến những chuyện này, Lý Thời Trân thật sự xấu hổ khó tả, trong hoảng hốt thậm chí lão nghi ngờ phải chăng là bộ sách này không hợp thời, phải chăng là mình chỉ cóp nhặt của người khác, cũng không có bao nhiêu giá trị thực tế?

Không! Không phải là như vậy!

Lý Thời Trân đau khổ vuốt ve chiếc rương mây, thân là tác giả lão hoàn toàn hiểu giá trị bộ sách này. Nhưng lão bất quá chỉ từng làm bát phẩm thái y, chỉ có vương phủ thờ phụng loại tiểu quan bất nhập lưu này, khoa cử cũng dừng bước ở Tú Tài, ở văn đàn không có chút nào địa vị có thể nói, sẽ không có bất kỳ thương nhân buôn sách, tiệm sách nào bằng lòng tiêu thụ sách mới của lão. Vì vậy lão chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thảo nằm yên trong rương, chậm chạp không thể biến thành bộ sách được in rộng rãi tạo phúc lê dân.

Đến Nam Kinh cầu xin Minh chủ văn đàn Vương Thế Trinh năm xưa từng quen viết giùm lời tựa, không ngờ rằng húc đầu vào vách sắt quay về, hy vọng thất bại.

Văn sĩ tài tử ở Nam Kinh thành này tới lui tấp nập, nhưng ai có thể hiểu giá trị bộ sách này đây? Thậm chí Lý Thời Trân đau lòng linh cảm, có lẽ trong đời mình không thể nào thấy được bộ sách này lộ mặt với đời.

Tiếng thanh la mở đường từ ngoài đường vọng vào, Lý Thời Trân giống như khúc gỗ trơ khấc, bịt tai không nghe thấy. Cho đến khi người ở bên ngoài kéo dài thanh âm thông báo Vương lão tiên sinh Thuận Thiên phủ tới bái kiến, lão mới như từ trong mộng vừa tỉnh, lập tức đứng bật dậy.

Nhưng rất nhanh lão lại cười khổ ngồi xuống, Vương Thế Trinh tới bái kiến hẳn là tìm Tần Lâm Vị thế điệt tôn này của lão quả thật có bản lĩnh dời non lấp bể, ở Kỳ Châu hù dọa phụ tử Kinh Vương phải sửng sốt nhiều lần, tới Nam Kinh lại làm dấy lên sóng gió. Tuy chỉ là tòng ngũ phẩm Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ, lại có đại quan triều đình chính tam phẩm lui tới kết giao cùng hắn.

Bất quá Lý Thời Trân cũng có lòng tự trọng của người thầy thuốc, nếu như muốn bằng quan hệ Tần Lâm đi cầu Vương Thế Trinh viết lời tựa, lão cũng không thể nào chấp nhận. Nếu như là nể mặt mà viết qua loa vài dòng, đó không chỉ là làm nhục lão, còn là làm nhục kiệt tác hoành tráng này.

– Gia gia, Vương Phủ Tôn tới bái phỏng người kìa…

Chợt cửa phòng kêu két một tiếng bị đẩy ra, Thanh Đại vui mừng ra mặt đi vào:

– Vương Phủ Tôn đang chờ ở phòng khách, vì sao gia gia còn không đi ra ngoài?

Bái phỏng ta? Lý Thời Trân vẫn không dám tin tưởng, cho đến khi Thanh Đại gật đầu lần nữa, lão mới ôm rương mây lên loạng choạng đi ra ngoài, không, cơ hồ là chạy chậm.

Có lẽ đây chính là thời kỳ bi ai, nhiều năm sau tư tưởng văn học chủ nghĩa phục cổ của Vương Thế Trinh chỉ như cái rắm không đáng giá, quan hàm Phủ Doãn Thuận Thiên cũng trở thành phấn thổ, ngược lại tác phẩm giải trí Kim Bình Mai lại được lưu truyền rộng rãi. Lúc này Lý Thời Trân nóng lòng cầu đánh giá, đề cử, “Xin một lời để cầu bất hủ”, kiệt tác đồ sộ như Bản Thảo Cương Mục lại phải mượn lời tựa của Vương Thế Trinh mới có thể bất hủ, vậy mà mấy trăm năm sau, chân chính bất hủ lại là Lý Thời Trân và kiệt tác của lão.

Vương Thế Trinh ngồi ở khách vị trong đại sảnh, Lục Viễn Chí chạy lên chạy xuống bưng trà châm nước, y cũng hy vọng sách của sư tổ có thể xuất bản thành công.

Vương Thế Trinh cùng Lý Thời Trân cũng không có giao tình sâu đậm, năm xưa bất quá cũng chỉ tán gẫu vài câu, lại xa cách bao nhiêu năm qua, có lẽ ngay cả tên Lý Thời Trân y cũng không nhớ rõ.

Nhưng khi nhìn thấy một vị lão nhân gầy gò quắc thước xách theo rương mây đi nhanh ra, Vương Thế Trinh lập tức nở nụ cười vui, giống như bạn cũ nắm lấy cánh tay đối phương, cực kỳ nhiệt tình nói:

– Lão hữu lão hữu, Nguyên Mỹ (Vương Thế Trinh tự Nguyên Mỹ) thẹn với lão vô cùng! Người làm ngu ngốc lại dám ngăn cản lão hữu ngươi, hôm nay Nguyên Mỹ mới nghe quản gia nói đến, lập tức tới đây phụ kinh thỉnh tội!

Vương Thế Trinh không chỉ có là đại quan chính tam phẩm triều đình, chấp chưởng Phủ Doãn Thuận Thiên trọng địa, còn là lãnh tụ Hậu Thất Tử, Minh chủ văn đàn thanh danh hiển hách. Địa vị y trong lòng Lý Thời Trân cũng cao hơn phụ tử Kinh Vương, lần này đi Nam Kinh rốt cục có thể được y ủng hộ hay không, bản thân Lý Thời Trân cũng lo ngay ngáy trong lòng.

Không nghĩ tới vừa gặp mặt, thái độ Vương Thế Trinh lại nhiệt tình gấp trăm lần so với tưởng tượng, lão thần y chỉ cảm thấy vì được quá yêu mà sợ. Niềm vui bất ngờ khiến cho tim lão đập thình thịch như trống trận, kích động đến mức không biết nói cái gì cho phải, bất quá chỉ lẩm bẩm liên hồi:

– Khách sáo, Vương Phủ Tôn quá khách sáo…

Ngược lại Vương Thế Trinh thường gặp đám văn sĩ cầu lời tựa lời bạt, không cho là lạ, càng lộ vẻ khiêm nhường mời Lý Thời Trân lấy bản thảo ra cho mình xem.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240