Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 53
Phần 53: Nhiệm vụ mới (Thượng)

Rốt cục là vì cái gì, tại sao lần này đặc biệt bố trí một Trưởng Quan ty Doanh Châu? Các quan viên đều suy đoán ý nghĩa chuyện này.

Chỉ có Tần Lâm âm thầm gật đầu, bội phục không thôi đối với quyền mưu thủ đoạn của Trương Cư Chính.

Chiêu an Kim Anh Cơ vậy nhất định phải cho nàng một thân phận địa vị danh chính ngôn thuận, như vậy mới có thể trợ giúp triều đình áp chế Chân Oa, hải tặc cùng thực dân người Bồ Đào Nha, phát triển hải mậu, đả kích tập đoàn buôn lậu quyền quý, gia tăng thuế thu. Nhưng nếu như cho quan chức chính thức triều đình, tất nhiên dính dấp vào đủ loại tranh đấu quan trường Đại Minh, điều này ngoại trừ phát sinh xung đột trật tự nhất định cùng quan trường vốn có, hành động tự do của Kim Anh Cơ cũng bị hạn chế, ngược lại không hay.

Cho danh phận Thổ Ty vừa có thân phận chính thức được triều đình thừa nhận, lại tách rời với quan trường Đại Minh, không chịu quá nhiều chế ước, thuận tiện thẳng tay hành sự, là biện pháp tốt nhất.

Nghĩ tới đây, trong lòng Tần Lâm âm thầm buồn cười, cha Kim Anh Cơ là Uông Trực, tuy có mẫu thân huyết thống Triều Tiên, nhưng thời này huyết thống đều là theo cha, trong mắt người đời nàng là người Hán hai năm rõ mười. Đồng thời Ngũ Phong hải thương cũng lấy bách tính bình dân vùng ven biển làm chủ thể, cũng thu nhận người Triều Tiên người Nhật Bản người Lưu Cầu (Ryukyu) tạo thành tập đoàn hải thương, người Hán chiếm gần chín thành, cũng không phải là man di gì.

Trương Cư Chính vì đạt thành mục tiêu lại cứng rắn xem bọn họ như man di, tác phong này thật đúng là vì đạt mục đích không từ thủ đoạn nào.

Cũng không trách đạo thánh chỉ này tới muộn như vậy. Theo như các vị quan viên Dương Châu tỏ ra kinh ngạc, có thể thấy kinh sư triều đình tranh luận chắc chắn cũng rất kịch liệt, thời gian giằng co tương đối dài.

Sứ giả tiếp tục đọc thánh chỉ, cuối cùng nhắc tới:

– Xét Uông Trực có lòng thần phục thiên triều, bất hạnh vì người lúc ấy kỳ thị, tự dưng chết oan, hôm nay đặc biệt giải oan. Cẩm Y Vệ Phó Thiên Hộ Tần Lâm thông hiểu Di ngữ, trí lự trung trinh, phong làm Tuyên Phủ Chính Sứ, Hoắc Trọng Lâu làm phó, tới đó chiêu an. Đợi sau khi thành công, mở lại Ninh Ba cảng khẩu thông thương trong ngoài!

Vốn là chúng quan còn đang kỳ quái không hiểu vì sao đoạn đầu rất nhiều người được thăng quan, lại không nghe tên Tần Lâm, lúc này mới chợt hiểu ra.

Lý Quăng Mới thăng Thái Tử Thiếu Phó mặt lộ vẻ vui mừng, vái chào Tần Lâm thật sâu:

– Thật không ngờ triều đình tin cậy Tần tướng quân như vậy! Đi ra ngoài chiêu an chính là được triều đình tin tưởng vô cùng, quan viên tiền đồ vô lượng mới có thể nhận được nhiệm vụ này. Sau khi thành công quả thật không khác gì thủ thắng sa trường, Ban Siêu đi sứ Hà Dị đăng tiên, ngày Tần tướng quân khải hoàn chính là lúc đường mây nhẹ bước!

Các quan viên vây quanh Tần Lâm chúc mừng, nếu như chiêu an thành công, nhất định Tần Lâm sẽ thăng làm cao quan Cẩm Y Vệ.

Nhưng chính hắn lại âm thầm buồn bực: Vì sao trên thánh chỉ không có nhắc tới Vương Bản Cố? Chẳng lẽ là có chỉ xử trí khác?

Thánh mệnh không thể trái, Tần Lâm cũng không dám trì hoãn một khắc, lập tức từ chối tiệc rượu Tổng Đốc Tào Vận Lý Quăng, quan địa phương Dương Châu phủ cùng Điền Thất gia Tào Bang đã an bài, cho Hàn Phi Liêm, Du Quải Tử trở về Nam Kinh chủ trì mọi chuyện Bá Hộ Sở, mang theo Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực lên thuyền lên đường.

Hoắc Trọng Lâu vốn là một Ty Phòng Đông Xưởng nho nhỏ, trong vụ án vừa qua ngẫu nhiên gặp dịp, bất ngờ trở thành Phó Sứ, thật sự hết sức vui mừng. Ngay từ đầu y đã vái chào Tần Lâm vô cùng cung kính, cảm tạ Tần trưởng quan dìu dắt, nói rõ các hạng mục chuyện chiêu an lần này đều nghe theo ý của Tần Lâm.

Ngày hôm sau lên thuyền xuất hành, văn võ bá quan Dương Châu từ Tổng Đốc Tào Vận Lý Quăng trở xuống đều đến bến thuyền đưa tiễn. Lần này phá được đại án kinh thiên, trừ quan Tổng Binh Tào Vận Bình Giang Bá Trần Vương Mô xui xẻo ra, các vị lão gia đều có thăng thưởng, dĩ nhiên đều hiểu thật ra là nhờ Tần Lâm ban tặng, đến bến thuyền đưa tiễn cũng là tận tình địa chủ.

Bản chức Tần Lâm lúc này vẫn chỉ là Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ nho nhỏ, nhưng ngày xuất hành bến thuyền tinh kỳ che trời, lọng quan như mây, đại quan nhị phẩm, tam phẩm đều đứng hàng ngang đưa tiễn hắn, còn hiển hách uy phong hơn cả Khâm Sai đại thần chính hiệu xuất tuần.

Lại có Tào Bang Điền Thất gia mang theo huynh đệ tào công ở trên bờ dâng hương đảnh lễ, cung chúc Tần tướng quân công hầu vạn đại, cách đó không xa sinh từ cũng bốc lên khói xanh lượn lờ.

Hoắc Trọng Lâu đứng ở đầu thuyền thấy vậy hết sức thèm thuồng:

– Chậc chậc, làm quan đến như Tần tướng quân, thật sự là độc nhất trong Xưởng Vệ ta!

Chỉ huy chiếc đại giang thuyền này không ai xa lạ, chính là Cát Nhuận Cát sáo quan ít ngày trước ra sức đưa Tần Lâm mấy lần độ giang, y nhìn Hoắc Trọng Lâu nở một nụ cười bồi:

– Lão gia nói phải, ty chức nghe nói những quan viên Dương Châu này đã đặt thay Tần trưởng quan một biệt danh, kêu là Cập Thời Vũ, ý là trời giáng mưa ngọt, cứu khổn phò nguy.
– Cái gì Cập Thời Vũ, các ngươi đang nói tới Thủy Hử sao?

Tần Lâm cười hì hì đi tới, đại giang thuyền thuận dòng mà xuống, gió đưa đối thoại của hai người từ mũi thuyền vào tận tai hắn.

– Tần trưởng quan không nên chê cười…

Hoắc Trọng Lâu chỉ chỉ Cát Nhuận:

– Cát Thiên Tổng nói trong quan trường Dương Châu đặt cho ngài một biệt danh, gọi là Cập Thời Vũ.

Tần Lâm sặc một cái, dở khóc dở cười sờ sờ cằm:

– Ngươi xác định? Không phải là Quỷ Kiến Sầu sao?

Cát Nhuận khom người thật thấp, cười nịnh hót:

– Ai dám nói Quỷ Kiến Sầu? Hơn nữa cũng không phải là trong quan trường Dương Châu gọi như vậy, đã truyền khắp toàn bộ Nam Trực Lệ. Bất kể Bạch Liên giáo mai phục Yến Tử cơ, vụ án Lưu Kham Chi giết người hàng loạt hay là vụ án Dương Châu mất bạc dẫn tới một chuỗi vụ án liên hoàn, mọi người đều bó tay hết cách, chờ đợi cách chức điều tra. Trưởng quan ngài vừa ra tay lập tức vén mây thấy ánh mặt trời, vốn là các lão gia tiên sinh vẻ mặt như đưa đám chờ cách chức, từng người một lập công thụ thưởng, thăng quan phát tài, chẳng phải trưởng quan là Cập Thời Vũ sao?

Dứt lời Cát Nhuận lại giật giật quan phục của mình, nụ cười càng rạng rỡ:

– Không nói những đạt quan quý nhân kia, ngay cả hạng kém cỏi bất tài như tiểu nhân, làm sáo quan Bả Tổng cũng đã mấy năm trời vẫn không nghe thấy tin vui thăng quan. Bởi vì ra công khuyển mã chút đỉnh cho trưởng quan vừa rồi, tên hạ quan cũng được “đại án bảo cử”, hiện nay đã thăng Tuần Giang Thiên Tổng, nhờ có trưởng quan cất nhắc!

Quả thật không giả, ngay cả tiểu nhân vật như Cát Nhuận cũng bởi vì Tần Lâm mà được cất nhắc.

Đúng vậy, đối với tuyệt đại đa số người Tần Lâm chính là Cập Thời Vũ, dĩ nhiên trong lòng một số người cực ít hắn là sứ giả âm phủ còn đáng sợ hơn ác ma, tỷ như Hoàng Liên Tổ cùng Lưu Kham Chi. Nhưng bọn họ đã không có cơ hội nói ra cảm quan đối với Tần Lâm, bởi vì bọn họ đã xuống địa ngục.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240