Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 222
Phần 222: Yến Tiệc Ngon Lành

“Ọc…”

Bụng Tần Lâm chợt phát ra thanh âm kỳ quái.

Đợi không biết bao lâu, Tần Lâm trẻ tuổi tiêu hóa cực tốt, sáng sớm ăn một chút đồ đã sớm không còn, trong bụng trống trơn, dạ dày bị đói bèn phát ra thanh âm kháng nghị.

– Trương lão tiên sinh, Từ Đại ca, ngự yến này còn chưa mở, bụng tại hạ đã không chịu nổi…

Tần Lâm cười hì hì nói lời xin lỗi, lấy trong ngực áo ra bánh hoa quế Từ Tân Di đưa cho, chuẩn bị dằn bụng một chút.

Không nghĩ tới Trương Cư Chính cùng Từ Văn Bích khẽ mỉm cười, không hẹn mà cùng lấy túi giấy dầu trong ngực áo ra, mở ra toàn là thức ăn vặt như bánh bao, mứt hoa quả trong đó.

Thì ra hội triều Đại Minh thời gian rất sớm, trình tự lại kéo rất dài, đám triều thần lúc trời còn chưa sáng đã bò dậy vào triều, có lúc rất khuya mới về nhà, mùa Đông lại lạnh, thường vào triều hội bụng đói kêu ọc ọc. May nhờ Trương Cư Chính cải cách triều chính mới, đổi mỗi ngày lâm triều thành ba sáu chín vào triều, giảm bớt gánh nặng triều thần. Nhưng lúc gặp phải triều hội, các đại thần vẫn thường thường đối mặt nguy cơ đói bụng.

Cho nên bất kể quan lớn tới mức nào, lúc vào triều tùy tùng cũng sẽ chuẩn bị canh nóng, cháo… ở triều phòng bên ngoài ngọ môn, bản thân mình cũng mang theo chút thức ăn vặt bên người, gặp phải triều hội thờì gian quá dài bèn lấy ra ăn một chút.

Tần Lâm không biết được còn có điều này, may nhờ Từ Tân Di biết, chuẩn bị trước thay hắn.

Từ Văn Bích mang theo bánh nướng thịt vịt, lấy ra cắn vài cái, nhìn thấy bánh hoa quế của Tần Lâm bèn nói:

– Đây nhất định là hiền muội mang tới từ Nam Kinh, ha ha, ngu huynh lấy bánh nướng đổi với đệ.

Tần Lâm liền lấy một cái bánh hoa quế đổi bánh nướng thịt vịt, thuận tay lấy một cái bánh khác đưa cho Trương Cư Chính.

Trương Tướng gia đang ăn tôm cuốn mình mang theo, thấy Tần Lâm đưa bánh hoa quế tới, hơi ngẩn người ra, sau đó đón lấy trong tay hắn.

Lại thấy tay Tần Lâm cũng không lùi về, vẫn để lòng bàn tay ngửa lên chỗ cũ, Trương Cư Chính suy nghĩ một chút, lắc đầu một cái cười bất đắc dĩ, lại lấy một con tôm cuốn đặt vào lòng bàn tay Tần Lâm, lúc này tay hắn mới rụt trở về.

Cho dù là đối mặt đương triều đế sư Thủ Phụ, Tần trưởng quan của chúng ta cũng quyết không chịu nửa phần thua thiệt.

Cả triều văn võ nhìn cảnh tượng này cũng không biết nên nói cái gì cho phải, người trẻ tuổi này rốt cục không biết sợ, hay là nghé mới sinh không sợ hổ, không hiểu biết gì, là một thanh niên lỗ mãng?

Bất kể thế nào, cái tên Tần Lâm này bắt đầu từ hôm nay ở kinh sư sẽ không còn lặng lẽ không ai biết tới nữa.

Cuối cùng ngự yến cũng bắt đầu.

Ban yến mồng Một Tết không phải là bữa tiệc đơn giản, là bổ sung cho đại triều hội, bản thân quốc yến chính là một phần đại lễ quốc gia.

Thượng Bảo Ty bày bàn ngồi ở Hoàng Cực điện, Cẩm Y Vệ được bày ở bên ngoài điện Đông Tây, hai mươi bốn quan hộ vệ như Kim Ngô vệ được ngồi trong điện Đông Tây. Giáo Phường Ty ca múa nhạc ở trong điện, đại nhạc ngồi ngoài điện, dưới điện có ba đội ca múa. Quang Lộc Tự bày Tửu đình ở bên dưới phía Tây ngự tọa, Thiện đình ở bên dưới phía Đông ngự tọa, Trân Tu Ê Hải đình ở hai bên Tửu Thiện đình, thiết yến ngự tọa.

Nghi Lễ Ty mời thăng tọa, nhạc tấu vang, Vạn Lịch đế cùng đạo dẫn trước sau từ từ đi lên ngự tọa, nhạc ngừng lại.

Thái giám quất ba roi tịnh tiên, văn võ bá quan lên điện không theo cửa chính, mà từ hai cửa Đông Tây hai bên chia nhau tiến vào Hoàng Cực điện. Lúc này bàn tròn lớn, ghế cao chân cũng đã dọn xong, nhưng quần thần không vội vàng vào ngồi, trước hết phải tiến hành nghi thức tán bái Hoàng đế.

Quang Lộc Tự vào ngự diên, tiếng nhạc tấu vang lần nữa, Phùng Bảo cầm đầu thái giám hiến hoa trước ngự tọa, Quang Lộc Tự rót rượu, bưng chén thứ nhất đi tới trước ngự tọa, Giáo Phường Ty bèn tấu lên Viêm Tinh Chi Khúc…

Lục tục đổi bảy bộ khúc, vũ, Hoàng Phong Chi Khúc, Bình Định Thiên Hạ Chi Vũ… trừ đạo thứ nhất quần thần quỳ lạy tán lễ, mỗi một đạo khúc, vũ sau đều phải tiến tửu, tiến thang triều ngự, quần thần còn phải đứng lên đứng nghiêm.

Một hồi quỳ, một hồi đứng, một hồi ngồi, trình tự phức tạp như vậy diễn ra tới bảy lần, làm Tần Lâm váng đầu hoa mắt, rốt cuộc minh bạch tại sao Trương Cư Chính, Từ Văn Bích chuẩn bị trước thức ăn vặt. Nếu không phải nhờ dằn bụng trước, tiến hành xong quy trình này, thức ăn còn chưa vào miệng quần thần đã chết đói trước.

Vất vả lắm mới thực hiện xong trình tự, Tần Lâm thấy có một số lão thần tóc bạc hoa râm trán đổ mồ hôi lạnh. Những đại thần văn làm đến tứ phẩm, võ từ Đô Đốc trở lên toàn là hạng người già dặn lão luyện trong quan trường mấy chục năm, tham gia quốc yến cũng không phải một lần hai lần, ai nấy uể oải nhẫn nại tới cực điểm, không hề có vẻ nơm nớp lo sợ, vì quá được yêu mà kinh sợ gì cả.

Vạn Lịch đế Chu Dực Quân trên ngự tọa thấy quần thần nhiệt tình không cao, tự nhiên trong lòng cũng không thoải mái, nhưng đây cũng là chuyện không có cách nào khác, ai kêu lão tổ tông truyền xuống nhiều lễ nghi trình tự phức tạp dài dòng như vậy?!

Bảy lần nhạc, vũ, bảy lần tiến rượu, tiến thang, cuối cùng cũng xong, từ Hoàng đế đến thần tử đồng loạt như trút được gánh nặng.

Quốc yến uống rượu là uống rượu, ăn cơm là ăn cơm, Quang Lộc Tự theo như trình tự lại lấy chén ngự tửu và chén rượu của quần thần đi. Lúc này nhạc lại tấu vang, tiến thang, tiến đại thiện, quần thần đứng dậy lần thứ tám, chờ thức ăn rượu thịt dọn xong, lúc này mới ngồi xuống chính thức ăn uống.

Có thể tưởng tượng được những đại thần tuổi cao, có bệnh trong người, chịu đựng cho tới lúc này cũng không còn chút khẩu vị nào cả. Ai nấy ngồi trên ghế thở hổn hển, làm sao còn ăn được nữa?

Cho dù Chu Ứng Trinh thế tập Quốc Công vẫn còn trẻ tuổi, cả ngày ở trong phủ quen với cuộc sống nhung lụa, thân thể cũng không khỏe mạnh lắm. Bắt đầu đại triều hội phải đứng một hồi trên thềm rồng thật cao gió thổi lạnh lẽo, lại đứng lên quỳ xuống mấy phen, hai má y đã ửng hồng, thái dương ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhìn thức ăn đầy bàn chỉ trợn mắt, không muốn động đũa chút nào.

Trương Cư Chính hàng năm uống thuốc bổ, tuy mùa Đông tháng Chạp không cần đội nón lông điêu, nhưng từ khi bắt đầu đại triều hội cho tới bây giờ cũng cảm thấy tinh thần mỏi mệt, chỉ miễn cưỡng ăn chút đỉnh, mà bọn Từ Văn Bích cũng gần như vậy.

Duy chỉ có Tần Lâm là cố ý muốn tới ăn ngự thiện, ở nhà ngay cả điểm tâm cũng ăn rất ít, mấy miếng điểm tâm không chịu nổi, đã sớm đói meo. Hắn lại thường cỡi ngựa rèn luyện, thân thể trẻ tuổi khỏe mạnh hơn người khác, cho nên lúc này bất kể quá nhiều, đưa đũa ra gắp đại, bất chấp là vây cá, hải sâm, tay gấu, vó lạc đà, ăn nhanh như gió cuốn mây tan.

– Rốt cuộc là người tuổi trẻ, khẩu vị thật tốt.

Các vị lão thần vô cùng hâm mộ nhìn Tần Lâm, nhớ lại thời mình còn trai tráng.

Lưu Thủ Hữu lại hừ một tiếng từ trong mũi:

– Một chút lễ nghi cũng không hiểu, thật là thô tục hết sức.

Vị cẩm y Đô Đốc này rất có phong độ gắp lên một miếng chả cá có màu như Đào Hoa tửu, từ từ cho vào trong miệng thưởng thức. Thân là danh thần thế gia, y cảm thấy mình rất có ưu thế tâm lý so với Tần Lâm.

Chu Dực Quân ở trên ngự tọa, nhìn trăm món sơn hào hải vị lại không có cảm giác gì, quần thần khổ cực, y cũng chẳng nhẹ nhàng hơn. Quần thần tung hô quỳ xuống, y trên ngự tọa cũng phải ngồi ngay thẳng, bị vô số con mắt nhìn chằm chằm, mọi cử động không thể thất lễ, cũng không phải là dễ dàng gì.

Tình cờ nhìn thấy ở một cái bàn gần cuối, Tần Lâm đang một mình ăn như gió cuốn mây bay, Chu Dực Quân mừng thầm trong lòng, nói với tả hữu:

– Họ Tần quả nhiên tâm tính chất phác, không có lòng dạ quanh co suy nghĩ nhiều. Có câu nói “Trưởng giả ban cho, không dám từ”, nhưng yến tiệc ngự ban quần thần đều cảm thấy vô vị, duy chỉ có họ Tần ăn ngon lành như vậy, có thể thấy được trong lòng hắn nhất định trung quân ái quốc.

Lúc này Phùng Bảo đi qua chỗ Lý Thái hậu, chỉ có hai Trương bồi ở bên người Chu Dực Quân.

Trương Kình nghe Hoàng đế rất có hảo cảm đối với Tần Lâm, trong bụng không vui, nhưng lại không muốn rước lấy Tần Lâm trả thù, không dám nói thẳng nói xấu hắn, con ngươi chuyển vài vòng lại nói:

– Hoàng gia, vị Tần trưởng quan này thật sự là giao du rộng rãi, vừa rồi nô tỳ nghe đám nhãi con môn hạ nói, hắn và Trương Tướng gia chia bánh ăn trên thềm rồng.

A? Chu Dực Quân cau mày lại, nhất thời sinh ra ác cảm đối với Tần Lâm, thầm nói chẳng lẽ họ Tần này cũng là một kẻ xu viêm phụ thế, chỉ biết xu phụng đế sư Trương tiên sinh?

Trương Thành nghe vậy khẽ mỉm cười, nói bổ sung:

– Đúng vậy, lúc ấy Định Quốc Công Từ lão gia tử cũng ở bên cạnh, ba người bọn họ lấy bánh ra ăn. Trương tiên sinh lấy trong lòng bàn tay họ Tần một miếng bánh hoa quế, họ Tần cũng không rụt tay về, cho đến khi Trương tiên sinh đưa hắn một con tôm cuốn, hắn mới chịu thôi.

Trương Kình nghe vậy ánh mắt híp lại, xoay mặt lại va chạm với ánh mắt Trương Thành, cả hai lập tức dời ánh mắt đi nơi khác rất nhanh. Bây giờ không phải là lúc hai người đấu lẫn nhau, trên đầu bọn họ còn đang lơ lửng ngọn núi lớn Phùng Đại Bạn đè ép xuống.

Thì ra là như vậy, Chu Dực Quân nghe vậy trong lòng buông lỏng, chân mày cũng giãn ra, văn thần cùng vũ huân từ trước đến giờ không hề thân cận với nhau, nếu Từ Văn Bích cũng ở bên cạnh chia bánh, vậy không phải là Tần Lâm xu phụng Trương Cư Chính.

Lão sư của mình, Trương Thủ Phụ uy nghiêm thường hay nghiêm mặt dạy dỗ cũng có lúc bị người khác xòe tay đòi đồ. Nghĩ đến tình cảnh này, Chu Dực Quân nhếch môi, cười vui vẻ:

– Trẫm thấy tên họ Tần này cũng hay hay, đầu tiên là làm cho Ngụy Quốc Công đem Từ biểu tỷ, không, Từ thị gả cho hắn làm bình thê, ngay cả mẫu hậu cũng vô cùng kinh ngạc. Tới đây lại chia bánh ăn với Trương Tướng gia, Định Quốc Công, ha ha…

Tần Lâm đang ăn hùng hổ, bên người đột nhiên có thanh âm vang lên:

– Tần tướng quân cảm thấy yến tiệc trong cung ngon lành lắm hay sao?

Quay đầu nhìn lại, là tên mập nhỏ, sai rồi, là Vạn Lịch Hoàng đế Chu Dực Quân cười híp mắt đứng ở bên cạnh.

Miệng Tần Lâm còn đang đầy hải sâm, tay gấu, nuốt xuống không còn kịp nữa, phun ra thì thất lễ, trong lúc nhất thời tay chân luống cuống.

– Lớn mật, Hoàng gia hỏi, sao không trả lời?

Trương Kình cáo mượn oai hùm thay Vạn Lịch rống lên một tiếng.

– Không vội, chớ làm Tần tướng quân mắc nghẹn…

Chu Dực Quân vô cùng hòa khí khoát khoát tay, lại cảm thán nói:

– Trẫm nghe nói Tần tướng quân biết cưa đầu người, mổ bụng moi ruột, không biết là một đại hán uy phong sát khí tới mức nào. Tới hôm nay nhìn thấy là một tướng quân bạch diện, không khỏi thất vọng vô cùng, thế nhưng vào lúc này thấy tướng quân thẳng thắn hào sảng như vậy, mới biết quả nhiên là tráng sĩ như Phàn Khoái, Trình Giảo Kim…

Lúc này Tần Lâm mới nuốt thức ăn xuống, thành thật gật đầu nói:

– Rất ngon, Hoàng gia ban tặng, đây là lần đầu trong đời thần được ăn sơn hào hải vị như vậy.
– Nếu là như thế, vậy thưởng thêm cho Tần tướng quân một bàn ngự yến, trở về từ từ ăn, dù sao người khác cũng không lạ gì…

Chu Dực Quân cười híp mắt, lại đi tới nơi khác.

Ặc… lần này lại được thưởng một bàn ngự yến?

Tần Lâm tỉnh tỉnh mê mê nhìn Vạn Lịch đế đi xa, cho dù là hắn có trăm mưu ngàn kế cũng ngàn vạn lần không nghĩ tới lần đầu lấy được hảo cảm của Hoàng đế, lại là trong lúc thưởng thức tân niên âm nhạc hội và trong buổi yến ăn to uống lớn như vậy.

Từ cổ chí kim danh thần tao ngộ, Tần trưởng quan cũng là vô cùng hiếm có.

Không cần biết, không ăn bỏ phí, Tần Lâm lại ngồi xuống, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm hâm mộ của bá quan văn võ, lại đưa đũa về phía một con hải sâm béo mập.

Trong thiên hạ không có bữa tiệc nào là không tàn, mặc dù trình tự quốc yến kéo dài, nhưng rốt cục cũng có lúc tiệc tàn người tán. Trên Hoàng Cực điện Vạn Lịch đế bãi giá hồi cung, công khanh trăm quan tạ ơn thối lui ra, đại triều hội cùng ban yến ngày mồng Một Tết coi như chấm dứt, nếu có lần sau nữa thì phải đợi đến ngày này sang năm.

Cho tới bây giờ toàn là sướng khổ không đồng, trong lúc Tần Lâm thưởng thức sơn hào hải vị vô cùng phong phú, ba người Hồng Dương Thiện cùng Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực đứng tránh gió ở triều phòng bên ngoài ngọ môn phía Nam, nói chuyện phiếm với đám tùy tùng do các vị quan viên dẫn tới, chờ đợi ước chừng hai canh giờ.

May là Hồng Chỉ Huy vô cùng lão luyện, biết rất rõ ràng chuyện kinh sư, biết Tần Lâm cùng các đại thần tham gia quốc yến, trong lúc nhất thời nửa khắc không thể ra ngoài. Cho nên lão theo cửa Tây ra ngoài, nơi đó có một dãy quán ăn cung cấp cho triều thần cùng tùy tùng, mua chút cháo, bánh nướng mang về cho hai tên Lục, Ngưu ăn.

Cho đến xa xa trông thấy một đoàn công khanh quan phục đỏ từ dịch môn hai bên ngọ môn tiến ra, ba người vội vàng đồng loạt nghênh đón. Thế nhưng trong đám quan viên này có Trương Cư Chính, có Từ Văn Bích, có Lý Vĩ vân vân, chỉ là không có Tần trưởng quan mà bọn họ đang chờ đợi.

Cẩm y Đô Đốc Lưu Thủ Hữu cũng ở trong đám người này, Hồng, Lục, Ngưu là quan giáo dưới trướng y, bèn cùng nhau đình tham với y, chờ Lưu Đô Đốc trả lời, sẽ thuận tiện hỏi xem vì sao Tần trưởng quan của bọn họ vẫn chưa đi ra.

Lưu Thủ Hữu ngoài cười mà trong không cười đáp:

– Tần tướng quân được mặt rồng ưu đãi, sợ rằng còn phải đợi lát nữa mới ra ngoài.

Dứt lời phất ống tay áo một cái, cũng không quay đầu lại rời đi.

Hồng Dương Thiện biết tính Lưu Thủ Hữu chẳng ra gì, nghe không hiểu rốt cục là y nói lời thật hay có ý ngược lại, trong lúc nhất thời nơm nớp không yên, lo lắng cho trưởng quan mình.

– Hừ, lão Hồng chớ có lo lắng…

Lục mập vung tay, khẩu khí vô cùng chắc chắn:

– Tần trưởng quan chúng ta có bảy tim chín mạng, tuyệt sẽ không bị thiệt thòi gì.

Hồng Dương Thiện ngoài miệng đáp phải, trong lòng vẫn thấp thỏm bất an, có câu nói gần vua như gần cọp, chuyện trong cung cũng không phải là đơn giản.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240