Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 43
Phần 43: Vũ khí (Thượng)

Từ Văn Trường nghe vậy á khẩu nghẹn lời hồi lâu, trong lòng lại coi trọng Tần Lâm thêm ba phần. Người thành đại sự không tin vào đời đồn vô căn cứ, nhất định có lòng tin kiên định.

Có lẽ tương lai vị Tần Lâm Tần trưởng quan này sẽ đứng ở vị trí cao hơn Ngô Đoái cùng Hồ Tông Hiến? Từ Văn Trường không khỏi bị ý nghĩ này làm cho sợ hết hồn.

Tuy rằng có Thất Tinh Kiếm chém sắt như chém bùn, nhưng muốn đối phó Bạch Liên giáo cùng những địch nhân khác vẫn hiềm không đủ.

Bạch Liên giáo trước sau đã có ba tên trưởng lão Ngụy Thiên Nhai, Điền Hoành Giang, Đoạn Hải Bình thua trong tay Tần Lâm, Ma Dương Kim Đạo Lữ cấu kết Miêu Dao động chủ khởi sự làm phản, bởi vì âm mưu ám sát Đặng Tử Long thất bại mà bị tiêu diệt. Sau đó âm mưu cướp bạc vào tay, ép Tào Bang phản, quét ngang nửa dãy Giang Nam cũng bị hắn trực tiếp phá được, một lưới bắt hết, ngay cả Ngũ Phong hải thương làm đồng minh cũng bị chiêu an.

Có thể tưởng tượng được Bạch Liên giáo tất hận thấu xương đối với Tần Lâm, trước mắt còn chưa phát động trả thù chỉ vì thế lực bọn họ ẩn nấp ở Nam Trực Lệ cơ hồ bị nhổ tận gốc, nếu muốn bố trí âm mưu lần nữa phải mất rất nhiều thời gian. Tần Lâm lại đang ở trong Nam Kinh thành có bốn mươi chín vệ, mười vạn quân phòng thủ, bên trong phủ trạch còn có tiểu đội thân binh Cẩm Y Vệ trú đóng, cho nên mới không thể hạ thủ.

Tần Lâm nhất định phải có đầy đủ võ lực chống đỡ Bạch Liên giáo trả thù.

Bạch Liên giáo từ khi đánh Nam Tống bắt đầu dần dần cao hứng, vào thời Nguyên mạt Minh hưng trở thành lực lượng chủ yếu thay đổi triều đại. Chu Nguyên Chương, Thường Ngộ Xuân từng là thành viên của Hồng Cân quân Bạch Liên giáo, sau khi triều Minh thành lập cũng chưa từng dừng lại hoạt động. Coi như cắm rễ trong giang hồ đã có hơn bốn trăm năm, thủy chung đối nghịch cùng triều đình, thế lực không phải chuyện đùa, tuyệt không phải giang hồ bang hội bình thường có thể so sánh.

Các đời giáo chủ của Bạch Liên giáo uy danh hiển hách, nổi tiếng nhất là tiền nhiệm giáo chủ Đường Tái Nhi, nghe đâu thần công đạt tới hóa cảnh, vào năm Vĩnh Lạc được xưng thiên hạ vô địch, truyền thừa đến nay trong giáo cao thủ như mây.

Nếu như Bạch Liên giáo phát khởi trả thù nhằm vào Tần Lâm, nhất định người tới bất thiện, tuyệt không phải có thể dễ dàng ứng phó.

Tần Lâm là Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ, thủ hạ trước mắt còn chưa thể so sánh với cao thủ cấp bậc trưởng lão Bạch Liên giáo. Bốn nữ binh Giáp Ất Bính Đinh chủ yếu theo bên người Thanh Đại, Ngưu Đại Lực chẳng qua chỉ có thần lực kinh người, công phu thiếu sót cũng rất rõ ràng.

Như vậy làm sao đối phó Bạch Liên giáo tương lai trả thù?

Liên quan tới vấn đề này, Tần Lâm cũng không thương lượng đơn độc cùng Từ Văn Trường, mà là triệu tập đám thuộc hạ Lục Viễn Chí, Hàn Phi Liêm lại, nhiều người nhiều kế.

Thấy lão điên ngồi ngay dưới tay Tần Lâm, các huynh đệ cẩm y đều ngẩn người, rất nhanh hiểu điều này đại biểu cái gì.

Tần Lâm giới thiệu:

– Từ nay về sau, Từ tiên sinh chính là mạc tân của bản quan, năm đó lão làm nên đại sự nghiệp ở phủ của Đại Soái Hồ Tông Hiến, sau này chư vị huynh đệ thỉnh giáo nhiều hơn, tất có thu hoạch.
– Không dám, không dám, lão hủ như ngọn đèn tàn leo lét may được Tần trưởng quan không chê bai, không dám nói chỉ giáo gì với các vị huynh đệ, chỉ xin hỗ trợ lẫn nhau.

Từ Văn Trường đứng lên chắp tay một cái, khiêm tốn một lần khó được, trong giọng điệu vẫn toát ra chút kiêu ngạo. Hai vị chủ nhân trước đó của lão không phải tầm thường, Hồ Tông Hiến là Binh bộ Thượng Thư Tổng Đốc Quân Vụ, Ngô Đoái là Tuần Phủ Tuyên Hóa, bao nhiêu tướng quân đều cung cung kính kính xưng một tiếng Từ tiên sinh, cho nên lão hoàn toàn có tư cách làm Sư Gia cho Tần Lâm.

Bọn Lục Viễn Chí, Hàn Phi Liêm đã từng nghe qua đại danh đỉnh đỉnh của Từ Văn Trường. Thời này mọi người hết sức tôn trọng người đọc sách, bọn họ đều biết thân phận đại danh sĩ đại tài tử như Từ Văn Trường, cho dù là nghèo muốn chết cũng chưa chắc chịu làm Sư Gia cho một Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ nho nhỏ. Trưởng quan mình có thể mời được vị này coi như vô cùng may mắn, bản lĩnh cực lớn.

Đồng thời đoán chừng chỉ ý triều đình xuống, huân quan Tần Lâm chuyển thực thụ lập tức sẽ được thăng đường thượng quan Cẩm Y Vệ, cũng quả thật cũng cần Sư Gia xử lý các hạng sự vụ phủ nha.

Bất quá Từ Văn Trường điên điên khùng khùng đã lâu, toàn bộ Giang Nam đều biết chuyện của lão, mời lão làm Sư Gia rốt cục có đáng tin hay không?

Mấy vị huynh đệ nụ cười đều có chút miễn cưỡng, lúng túng hành lễ với Từ Văn Trường, mặc dù thái độ khiêm nhường nhưng sắc mặt lại lộ ra vẻ hoài nghi.

Từ Văn Trường cười cười, cũng không nói thêm gì.

Tần Lâm nói ra một lượt chuyện đề phòng Bạch Liên giáo trả thù, đầu tiên Ngưu Đại Lực từ trên ghế nhảy dựng lên, mở to cặp mắt như chuông đồng:

– Xin ân công bất tất phải nhọc lòng, bằng vào song quyền của Ngưu mỗ đây vẫn có thể đánh chết vài tên yêu nhân tà giáo. Kẻ nào dám hại ân công, cho dù là mỗ chết đi cũng phải ngăn cản kẻ đó.
– Từ trước tới nay ta chưa từng nghi ngờ lòng trung thành của ngươi…

Tần Lâm cười đè hai tay xuống, bảo Ngưu Đại Lực ngồi xuống trước, sau đó mới từ từ nói:

– Tuy rằng Ngưu huynh có lòng hy sinh, nhưng bản quan vẫn hy vọng ngươi theo bên ta mãi, cho nên ngươi vẫn nên sống thêm vài năm thì hơn.

Nếu là người khác sẽ không biết Tần Lâm nói những lời này là thật lòng hay chế giễu, tự nhiên Ngưu Đại Lực lại khác, thần sắc tỏ ra kích động không dứt, ôm quyền nói:

– Ân công không bảo mỗ chết, mỗ tuyệt không dám chết.
– Thôi đi…

Lục mập xoa xoa cằm, lên tiếng nói:

– Mặc dù sức lực lão Ngưu rất lớn, nhưng rốt cục công phu cũng chỉ thích hợp xông trận sa trường, nếu thật sự tỷ thí với cao thủ Bạch Liên giáo sẽ không chiếm được phần hơn. Tần ca, theo đệ thấy vẫn nên chiêu mộ võ lâm cao thủ, tỷ như Hoắc Trọng Lâu, mới có thể tỷ thí với Bạch Liên giáo.

Tần Lâm lắc đầu một cái, chiêu mộ cao thủ thoạt nhìn rất dễ lựa chọn, nhưng đi đâu mà tìm được cao thủ nhiều như Bạch Liên giáo. Bản thân Hoắc Trọng Lâu cũng thuộc Đông Xưởng, tuy nói Xưởng Vệ một thể, nhưng ít nhất mình cũng phải thăng làm đường thượng quan Cẩm Y Vệ mới có tư cách tối thiểu rút y ra điều sang Cẩm Y Vệ, còn phải xem y có bằng lòng không.

– Hay là…

Du Quải Tử cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, chợt thốt ra hai chữ như vậy, sau đó đỏ mặt lên không nói tiếp nữa.

Lục mập đẩy y một cái:

– Có gì ngươi cứ nói ra!

Du Quải Tử khoát nói ra:

– Võ công cao tới mức nào cũng sợ thái đao, công phu tới mức nào cũng bị thuốc mê làm ngã, chúng ta dứt khoát chuẩn bị mông hãn dược, Thạch Hôi phấn, Thập Hương Nhuyễn Cân Tán, Ngũ Bộ Đảo kiến huyết phong hầu nhiều một chút…

Ặc… Tất cả mọi người đều hết ý kiến, biện pháp người này thật xấu xa, hơn nữa cũng không thấy tác dụng.

Mọi người còn đang phân vân, Tần Lâm nhìn Từ Văn Trường chắp tay một cái:

– Nếu Từ tiên sinh có cao kiến gì, không ngại nói ra nghe một chút.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240