Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 136
Phần 136: Nỗi Lo Của Lý Thời Trân

Loại y phục này tương đối bó sát người, siết eo thật chặt, bộ ngực nữ binh Giáp lại vô cùng vĩ đại, mặc như vậy hết sức hấp dẫn ánh mắt người khác, khó trách nàng không được tự nhiên.

Nữ binh Ất cười hì hì:

– Đại tỷ còn oán giận sao? Hì hì, mới vừa rồi Lục mập đã đi ra đi vào hai ba lượt, đôi mắt hí như mắt giặc nhìn chằm chằm vào người tỷ.
– Nam phải mặc y phục đen, nữ mặc y phục trắng…

Nữ binh Bính gật đầu một cái:

– Đại tỷ mặc y phục này càng diễm lệ hơn bình thường, khiến cho tên mập chết bằm mê mẩn.

Bốn nàng Giáp Ất Bính Đinh là nha đầu Từ Tân Di tặng cho Thanh Đại, nhưng cũng không phải là thông phòng đại nha đầu sinh trưởng ở một chỗ cùng tiểu thư từ nhỏ. Dựa theo quy củ phủ đệ đạt quan hiển quý, tương lai kết cục rất có thể sẽ được gả ra ngoài, gả cho các loại người thân tín thuộc hạ, quản gia.

Tần Lâm cất nhắc huynh đệ các nàng đến Cẩm Y Vệ nhậm chức Hiệu Úy, tự nhiên các nàng cảm ân đái đức vị trưởng quan này, lại cho phép các nàng tự chọn vị hôn phu, chuyện này tốt hơn gấp mười lần so với chủ nhà tùy ý gả, cho nên hai nàng Ất Bính nói tới Lục mập có chút ý tứ đối với nữ binh Giáp như vậy, cũng không có vẻ xấu hổ tị hiềm.

Nữ binh Giáp sắc mặt ửng hồng, cũng không phản bác nữa. Lục mập là huynh đệ tốt nhất của Tần trưởng quan, tuổi còn trẻ đã có được hàm Tổng Kỳ Cẩm Y Vệ, tương lai phụ tá Tần trưởng quan một bước lên mây, chắc chắn y sẽ làm tới Bá Hộ, thậm chí Phó Thiên Hộ. Đến lúc đó nương tử y cũng là phu nhân mệnh quan triều đình còn gì.

Bốn tỷ muội một thân y phục trắng toát, trong đó tiểu Đinh nhỏ tuổi nhất non nớt khả ái nhất, mặt mũi ngây thơ xinh đẹp động lòng người, xõa xuống mấy lọn tóc cuốn, giống như một con búp bê hết sức xinh xắn.

Nàng lén lút nhìn quanh bốn phía, sau khi phát giác những người rỗi rảnh vây xem náo nhiệt đều đứng ở xa, lúc này mới thấp giọng nói:

– Này, thật là kỳ quái, ca ca muội vốn bán thức ăn ở trước sân khấu Câu Dung huyện, không hiểu vì sao đột nhiên được chiêu mộ làm cẩm y Lực Sĩ. Mấy ngày trước gặp huynh ấy, muội sợ hết hồn.

Ặc… Ba nàng Giáp Ất Bính bèn nhìn nhau cười, bởi vì tiểu Đinh tính khí ngây ngô, cho nên chuyện thu thập tình báo thông qua nữ y quán vẫn tạm thời giấu không cho nàng biết. Nhưng Tần Lâm vẫn đối xử với nàng như ba tỷ muội còn lại, cũng chiêu mộ ca ca nàng vào làm cẩm y Lực Sĩ.

Ca ca của nàng vốn là người thật thà chất phác, bản thân tiểu Đinh vốn ngây ngô khờ khạo, cho dù là gặp mặt cũng không nói chuyện rõ ràng, cho nên đến bây giờ nàng cũng chưa hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Ba vị tỷ tỷ cố ý làm cho vị tiểu muội muội này vui vẻ, nữ binh Giáp giả vờ thất kinh:

– Ủa, có chuyện tốt bực này sao? Huynh đệ của chúng ta không ai gặp phải…
– Chỉ sợ là Tần trưởng quan phá lệ chiếu cố đối với tiểu Đinh?!

Nữ binh Ất gắng nhịn buồn cười trong lòng, nghiêm trang phụ họa đại tỷ.

Nữ binh Bính cũng hít sâu một hơi khí lạnh:

– Không ổn, đức hạnh trưởng quan chúng ta thế nào, các tỷ muội còn chưa rõ ràng sao? Có âm mưu, nhất định có âm mưu!
– Có thể có âm mưu gì?

Thanh âm của Tiểu Đinh bắt đầu run lên.

– Hắc hắc hắc hắc…

Ba nàng Giáp Ất Bính nhìn tiểu muội từ đầu tới chân, không ai nói nửa lời.

Sắc mặt Tiểu Đinh đã có chút trắng bệch:

– Chẳng lẽ là muốn ta, muốn ta… rửa chân thối cho hắn?

Ngày hôm trước Tần Lâm từ Hàng Châu cỡi ngựa trở lại, buổi tối hai nha hoàn hầu hạ bưng nước rửa chân đi ra, cười nói chân của trưởng quan thật thối, cũng không biết tiểu Đinh nghĩ như thế nào lập tức nghĩ tới chuyện này.

Giáp Ất Bính vốn đang cười tà ác, chuẩn bị gật đầu nói đúng vậy, thật không ngờ rằng tiểu Đinh lại nói ra một câu như vậy. Ba vị lập tức bại lui, một vỗ trán, một sờ sờ cằm, một xoa xoa huyệt Thái Dương, nhìn nhau không nói: Tiểu Đinh của chúng ta thật là vô địch…

Bên trong nữ y quán, mười y tá xuất thân ngựa ốm Dương Châu cũng mặc áo trắng mũ trắng giày trắng, ai vào chỗ nấy.

Tọa đường quán chủ Lý Thanh Đại ngồi ngay ngắn sau công án chính đường, nàng mặc một chiếc trường sam bằng vải xanh, thân hình yêu kiều mang vẻ ngây thơ của thiếu nữ, đầu đội một chiếc Tứ Phương Bình Định cân, mái tóc đen xõa xuống như thác đổ, càng thêm nổi bật dung nhan kiều mị vô song. Gương mặt có vẻ búng ra sữa hơi ngượng ngùng, mắt to đen lanh lợi không dính hạt bụi, trong suốt như pha lê, lúc này đang tỏ vẻ ngơ ngác không hiểu nhìn Tần Lâm:

– Tần ca ca, tại sao để các nàng ăn mặc như vậy, thật là kỳ quái!

“Mặc y phục y tá, thật là nhiều dê con trắng toát, ha ha…”

Trong lòng Tần Lâm có một thanh âm tà ác đang cười cợt.

Bất quá ngoài mặt hắn vẫn không thay đổi chút nào, nghiêm trang nói:

– Toàn thân trắng toát, dính bụi ắt hiện, rất dễ dàng nhìn ra. Như vậy không chỉ y quán chúng ta có thể nhờ đó giữ được vệ sinh sạch sẽ, bệnh nhân thấy cũng yên tâm hơn.
– À…

Tiểu sư tỷ rất là nghiêm túc gật đầu một cái, thầm nhủ trong lòng: Tần ca ca quả thật rất có biện pháp.

Lý Thời Trân ngồi ở bên cạnh cũng vuốt râu khen ngợi:

– Đây cũng là ý kiến hay, một thân trắng toát sạch sẽ vô cùng, tương lai bên trong y quán đều phải tiến hành bắt chước làm như vậy, tránh cho dơ dáy bẩn thỉu.

Tần Lâm luôn miệng nói phải, nhưng không ngờ tương lai lưu truyền đi, các nhà y quán đều bắt chước theo, thậm chí ngay cả nam hộ công, học đồ cũng mặc quần trắng, đội mũ y tá, khiến cho hắn nhìn thấy lập tức hộc ba đấu máu, náo loạn dở khóc dở cười.

So với vẻ nôn nóng của Lý Thanh Đại, dáng vẻ Tần Lâm trấn định hơn nhiều, thần sắc Lý Thời Trân rất là buồn bực.

– Vì sao tâm thần thái thế thúc không yên như vậy, chẳng lẽ là cả ngày vất vả quá nhiều?

Tần Lâm ân cần hỏi han.

Chuyện này… Lý Thời Trân trầm ngâm một hồi, mới buồn buồn không vui nói:

– Đồng nghiệp y giới Nam Kinh cũng không tới đây.

Hôm trước đã thông báo cho Huệ Dân dược cục, cũng phát thiếp mời cho các y quán nổi danh Nam Kinh, nhưng hôm nay khai trương không một đồng nghiệp nào tới cả.

Tần Lâm vung tay lên:

– Cây cao gió lớn, Bản Thảo Cương Mục của thái thế thúc đã nổi danh Lạc Dương, khiến cho người khác ghen tị đố kỵ cũng không nói. Nữ y quán của Thanh Đại lại là loại khác biệt mới vừa xuất hiện, tự nhiên bọn họ không chịu tới cửa chúc mừng.

Lý Thời Trân cúi đầu trầm ngâm, có vẻ bất đắc dĩ.

Huệ Dân dược cục là y cục nửa quan phương, cũng gần giống như tào vận Tào Bang, mộc tượng Lỗ Ban, bản thân dược cục thường là sẽ có một chức quan nhỏ lục thất phẩm, phụ trách xử lý sự vụ y dược bản địa, gặp phải đại tai đại dịch sẽ ra mặt phát thuốc cứu nạn.

Làm người ngoại địa tới hành y, đương nhiên là phải đi bái phỏng Huệ Dân dược cục. Nhưng lần trước tới Huệ Dân dược cục, những y gia bản địa Nam Kinh vốn tỏ ra vô cùng khách sáo, nhưng vừa nghe nói mở nữ y quán gì đó, cũng có thể nhìn ra vẻ từ chối người ngoài ngàn dặm của bọn họ.

Lý Thời Trân cúi đầu trầm ngâm, có vẻ bất đắc dĩ.

Huệ Dân dược cục là y cục nửa quan phương, cũng gần giống như tào vận Tào Bang, mộc tượng Lỗ Ban, bản thân dược cục thường là sẽ có một chức quan nhỏ lục thất phẩm, phụ trách xử lý sự vụ y dược bản địa, gặp phải đại tai đại dịch sẽ ra mặt phát thuốc cứu nạn.

Làm người ngoại địa tới hành y, đương nhiên là phải đi bái phỏng Huệ Dân dược cục. Nhưng lần trước tới Huệ Dân dược cục, những y gia bản địa Nam Kinh vốn tỏ ra vô cùng khách sáo, nhưng vừa nghe nói mở nữ y quán gì đó, cũng có thể nhìn ra vẻ từ chối người ngoài ngàn dặm của bọn họ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240