Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 44
Phần 44: Vũ khí (Hạ)

Từ Văn Trường cười quái dị một cái, hỏi ngược lại bọn Lục Viễn Chí, Hàn Phi Liêm:

– Xin hỏi cao thủ Bạch Liên giáo như mây, đường chủ tam đường, Tả Hữu sứ giả và giáo chủ cho dù là cao thủ đại nội cũng không thể gặp đối thủ, vì sao đến nay triều đình vẫn vững như Thái Sơn, Bạch Liên giáo chỉ có thể núp trong bóng tối dùng âm mưu quỷ kế?

Hàn Phi Liêm xuất thân từ quân ngũ, không chút nghĩ ngợi nói:

– Triều đình có đại quân trải qua biên chế, không cần biết Bạch Liên giáo có bao nhiêu cao thủ, ra chiến trường trường thương đại kích đấu nhau, quyết không phải là đối thủ của đại quân triều đình.
– Đúng!

Từ Văn Trường vỗ tay một cái:

– Tần trưởng quan chúng ta chính là mệnh quan triều đình, chấp chưởng một đám Cẩm Y Hiệu Úy, muốn đấu cùng Bạch Liên giáo thì phải dựa vào cái này, tuyệt không phải chiêu mộ cao thủ tư đấu giang hồ cùng bọn họ, lại càng không cần dùng các loại biện pháp đầu đường xó chợ như Thạch Hôi phấn, mê hồn dược…

Hay! Tần Lâm gật đầu một cái, Từ Văn Trường đã nói đến điểm mấu chốt.

Hàn Phi Liêm gãi đầu một cái, cười bồi:

– Từ tiên sinh nói rất phải, bất quá trưởng quan chúng ta cũng không giống như đại quan triều đình, càng không thể giống như Từ Đại tiểu thư xuất hành lấy đại quân làm bạn. Chỉ mang theo bên người hơn mười tên, mấy chục tên Hiệu Úy, làm sao ngăn cản cao thủ Bạch Liên giáo đây?
– Hỏa khí!

Từ Văn Trường vô cùng có tự tin nói:

– Gần đây đại quân tác chiến ác nhất không qua pháo Bồ Đào Nha, sát thương bộ chiến ác nhất không qua điểu thương. Lão đầu tử theo Hồ Đại Soái bình Oa đã kiến thức qua uy lực hung hãn của hai thứ này, cho nên từ nay trở đi đối phó Bạch Liên giáo phải dựa vào chúng.

Đúng vậy! Bọn Lục Viễn Chí, Hàn Phi Liêm lập tức bừng tỉnh ngộ, ít ngày trước ở Dương Châu đánh gục trưởng lão Bạch Liên giáo Đoạn Hải Bình, không phải là dựa vào uy lực điểu thương sao? Một võ lâm cao thủ nhất đẳng dưới uy lực của mười cây điểu thương bắn một lượt cũng không có cách nào chống trả.

Từ Văn Trường nói xong rất là tự đắc nhìn nhìn Tần Lâm, trong lòng thầm nghĩ ắt hẳn vị chúa công mới của mình sẽ vô cùng bội phục.

Nhưng thần sắc Tần Lâm vẫn hết sức bình thường, dường như vốn nên như vậy, gật đầu một cái nói:

– Từ tiên sinh nói không sai, bản quan đánh gục Đoạn Hải Bình ở Dương Châu cũng nhờ có điểu thương. Bất quá đồ chơi kia quá dài, là dùng cho quân chính quy, bản quan đang tìm cách cải tiến vật này để thích hợp cho huynh đệ Cẩm Y Vệ chúng ta sử dụng.

Chẳng những Từ Văn Trường không thể chấn nhiếp Tần Lâm, ngược lại bị Tần Lâm làm cho kinh hãi. Điểu thương là nghiên cứu từ thiết pháo của Nhật Bản và Hỏa Thằng súng của phương Tây vào năm Gia Tĩnh chế tạo thành công, trước mắt chỉ có Chiết binh cùng binh sĩ Thích Kế Quang biên luyện Kế Trấn mới sử dụng rộng rãi. Ngoài ra các đạo quân vẫn sử dụng thần cơ súng quá khứ làm chủ, cho dù là cấm quân Thần Cơ doanh tinh nhuệ ở kinh sư cũng không có thông dụng, có thể coi là loại vũ khí mới nhất.

Nhưng Tần Lâm không những biết đồ chơi này sắc bén, còn dùng nó đánh gục qua một tên trưởng lão Bạch Liên giáo, thậm chí suy tính làm thế nào cải tiến cho các Cẩm Y Hiệu Úy sử dụng, đây là tiên tri thần bốc bậc nào?

Từ Văn Trường vô cùng kinh ngạc, không khỏi nghĩ đến năm đó lúc chấp chưởng văn án trong phủ Hồ Tông Hiến thấy hai vị tướng lãnh cũng hết sức có hứng thú với loại vũ khí mới này, cũng suy tính làm thế nào phổ biến sử dụng rộng rãi, chuyên cần thảo luận làm cách nào sử dụng binh khí mới để thích hợp tiêu chuẩn phương thức biên luyện quân đội mới.

Sau đó bọn họ dần dần nổi lên trong chiến tranh chống Oa, lập được chiến công hiển hách, trở thành chiến thần được dân chúng Đông Nam tranh nhau truyền tụng, phù bảo giang sơn Đại Minh, đại thần đắc lực của triều đình.

Hai vị tướng lãnh này một người tên là Du Đại Du, một người khác tên là Thích Kế Quang.

– Không nghĩ tới Tần trưởng quan không những công trung với nước, còn có suy nghĩ sâu xa như vậy, nếu như sinh ra sớm hai mươi năm…

Từ Văn Trường dứt lời liền lọt vào hồi ức năm xưa quân vụ bận rộn rối rắm. May là lão vừa có được chủ nhân mới, bệnh điên đã khá hơn nhiều, rất nhanh ý thức được chuyện này lúng túng nói:

– Đầu óc lão đầu tử không rõ ràng, Tần trưởng quan chớ trách! Chẳng qua là không biết trưởng quan chuẩn bị cải tiến thế nào đây?

Tần Lâm sờ sờ càm, thành tích khóa tác xạ năm đó của hắn ở trường cảnh sát cũng tương đối lợi hại, cũng từng có nghiên cứu đối với súng ống, bất quá chỉ là trên phương diện sử dụng thuận tay. Tỷ như giám định đạn đạo cũng biết không ít nguyên lý, nhưng chế tạo thế nào trên căn bản lại không rõ ràng lắm.

Dù sao đời sau xã hội phân công tỉ mỉ rõ ràng, làm nhân viên điều tra trinh sát chỉ cần tìm hiểu dùng súng thế nào là được, không cần cố ý tìm hiểu chế tạo súng thế nào.

– Cái này, bản quan vẫn chưa có chủ ý hoàn chỉnh…

Tần Lâm gãi gãi đầu, hỏi:

– Từ tiên sinh có biết một dãy Giang Nam có người nào có điều nghiên cứu về hỏa khí hay chăng? Tìm tới giúp chúng ta một tay là có thể làm thành chuyện này.
– Tất gia huynh đệ Huy Châu tinh nghiên hỏa khí, bất quá bọn họ là đại gia thế tộc, trong nhà không thiếu tiền, lại thi đậu Tú Tài, nếu như chiêu mộ bình thường…

Từ Văn Trường chợt cười một tiếng rất tà ác rất gian trá:

– Chỉ cần trưởng quan tin được, lấy một ngàn lượng bạc ra, lão đầu tử nhất định mang một trong hai huynh đệ này trở lại!

Từ Văn Trường cầm giá thiếp cùng một ngàn lượng chi phiếu của Tần Lâm rời đi, lão chạy tới Huy Châu, chiêu mộ Tất thị huynh đệ tinh nghiên hỏa khí.

Nhìn bóng lưng lão điên tập tễnh đi xa, bọn Lục Viễn Chí, Hàn Phi Liêm đều lau mồ hôi trán.

Đổi lại là hai mươi năm trước Từ Văn Trường ở phủ Đại Soái Hồ Tông Hiến kháng Oa chấp chưởng văn án, nhiệt tình bôn ba, hăng hái hăm hở, nói khó nghe một chút cho dù là Tần Lâm quỳ xuống cầu, cũng chưa chắc có thể chiêu mộ được lão.

Nhưng bây giờ người người đều biết Từ Văn Trường điên rồi, điên rất nghiêm trọng. Nghe nói năm xưa Hồ Tông Hiến bị hãm hại ngậm oan mà chết trong ngục, lão liên tục tự sát chín lần, ngay cả đinh sắt xuyên tai cũng từng dùng qua. Cuối cùng trong cơn điên cuồng lỡ tay giết lầm thê tử, ở trong đại lao suốt bảy năm mới thả ra, sau đó bệnh điên lúc khỏi lúc phát, vẫn không hoàn toàn khỏe mạnh.

Du Quải Tử không nhịn được lẩm bẩm:

– Một ngàn lượng bạc này của Tần trưởng quan sợ là phải trôi theo dòng nước, lão điên này đi tống tiền khắp nơi hết ăn lại uống, lại thích nói lời điên cuồng. Tới Nam Kinh hai tháng đã tạo ra tiếng xấu đầy đường, ta thấy quá mơ hồ…
– Nếu lão dám lừa gạt trưởng quan chúng ta, lão Ngưu ta sẽ bẻ gãy xương cốt toàn thân lão!

Ngưu Đại Lực giận dữ vung quyền, dường như đã nhận định lão điên sẽ một đi không trở lại.

Chỉ có Tần Lâm ra vẻ hết sức tự tin, cười nói:

– Chúng ta đánh cuộc không? Ta đoán chừng Từ Văn Trường nhất định trở lại, hơn nữa nhất định sẽ mang Tất thị huynh đệ về!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240