Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 82
Phần 82: Không Kịp Đợi Nữa

Hàn Phi Liêm cùng Ngưu Đại Lực không nói gì nhưng thình lình đứng bật dậy, ôm quyền thi lễ Tần Lâm. Trong lòng bọn họ vị trưởng quan này cũng không phải là loại thanh quan cổ hủ kia, hắn cũng biết một ít thủ đoạn âm mưu, trong quan trường theo lệ cũng sẽ thu tiền cữ thường lệ, nhưng từ trước tới nay hắn chưa bao giờ động tới chuyện này.

Đi theo vị trưởng quan này làm việc, trong lòng cảm thấy yên ổn, tối về nằm ngủ thẳng giấc, đến già có thể ưỡn ngực thật thẳng nói với con cháu: Cả đời này của ta chưa từng làm chuyện trái với lương tâm.

Tần Lâm cười nhìn các huynh đệ khẽ gật đầu, lại lộ vẻ áy náy nói với Hàn Phi Liêm:

– Chỉ sợ sẽ liên lụy Hàn huynh, không thể so với hai vị huynh đệ Lục, Ngưu, lão Hàn vốn chính là Tiểu Kỳ…
– Trưởng quan nói gì vậy, nếu không nhờ trưởng quan, Hàn mỗ há có thể làm được Bá Hộ sao?

Hàn Phi Liêm cất tiếng cười ha hả:

– Hơn nữa, cho dù là Hàn mỗ bị tước chức làm dân, còn sợ không có cơm ăn sao? Gia sản trưởng quan lớn như vậy cũng đủ nuôi sống các huynh đệ.

Tần Lâm bị Hàn Phi Liêm chọc cho vui lên, từ nay về sau cũng đối xử với Hàn Phi Liêm giống như Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực, như huynh đệ tâm phúc.

– Nhân vật thượng quốc quả nhiên trung thành nghĩa liệt!

Quyền Chính Ngân chợt quỳ xuống, cảm kích rơi nước mắt xá Tần Lâm một xá:

– Mới vừa rồi tiểu khả còn đang suy nghĩ, Trương tướng gia đã cho Ngũ Phong hải thương rất nhiều ích lợi, tiểu dân bách tính chúng ta kiếm sống ở ven biển cũng không dám so đo tính toán với lão nhân gia. Oan khuất của lão chúa công cùng mười vạn quân dân không thể làm gì khác hơn là chờ sau khi Vương Bản Cố chết, kéo lão lên điện Diêm Vương đối chất. Không ngờ rằng Tần trưởng quan lại đối xử như vậy, chúng ta… chúng ta…

Quyền Chính Ngân nghĩ đến năm đó bị oan uổng cùng đông đảo dân chúng duyên hải, thân nhân hải thương chết oan, không khỏi nước mắt chan hòa:

– Bất kể có thể đem Vương lão tặc ra xử tội hay không, sau này Ngũ Phong hải thương ta không dám quên đại ân đại đức trưởng quan, Quyền mỗ thay mặt huynh đệ hải thương cùng mười vạn dân chúng chết oan bái tạ Tần trưởng quan!

Tần Lâm đỡ Quyền Chính Ngân dậy, bảo y ngồi xuống bên cạnh.

Hắn lấy làm kỳ trong lòng, không hiểu vì sao hồi lâu Từ Văn Trường không nói gì, vừa nhìn về phía lão lập tức sợ hết hồn: Vừa nhìn qua Từ Văn Trường không có chuyện gì, ngồi đàng hoàng trên ghế, không nói tiếng nào. Cẩn thận nhìn lại, mắt bên trái lão đầu này nhắm lại, mắt bên phải sững sờ, lỗ mũi nghiêng sang bên, khóe miệng co quắp, vẻ mặt quái dị tới cực điểm.

Tần Lâm biết không thể kích thích người mắc bệnh điên, liền nhỏ giọng gọi:

– Từ tiên sinh, Từ tiên sinh…

Từ Văn Trường chợt đứng bật dậy giống như viên đạn từ trên ghế, giậm chân phun nước bọt mắng loạn:

– Ha ha, lão tử sớm hiểu được là có chuyện như vậy, Nghiêm Tung, Từ Giai, Cao Củng, Trương Cư Chính, kẻ làm chính trị không có đạo đức cá nhân. Hồ Tông Hiến đã là gì, Uông Trực đã là gì, mười vạn quân dân duyên hải đã đáng là gì. Từ Văn Trường, ngươi nhìn không thấu, đáng đời ngươi, con bà nó…

Lão điên vừa giậm chân mắng loạn vừa tát tai mình, lại túm tóc kéo, sắc mặt đỏ bừng, hai mắt đầy tia máu vằn đỏ, thần sắc như điên như cuồng.

– Không xong, lão điên lại nổi điên!

Lục mập cùng Ngưu Đại Lực vội vàng ôm lấy lão, nhưng sau khi Từ Văn Trường điên không biết lấy sức lực từ đâu ra, Ngưu Đại Lực trời sanh thần lực suýt chút nữa không giữ được lão.

Tần Lâm vội bảo Hàn Phi Liêm đi gọi Lý Thời Trân.

Chỉ chốc lát sau, lão thần y vội vàng chạy đến, bảo Ngưu Đại Lực cố gắng giữ bệnh nhân không nên loạn động. Lý Thời Trân xuất thủ như điện, mấy cây ngân châm đâm vào huyệt Bách Hội, huyệt Thái Dương, ngón tay nắm đuôi châm khẽ lay lay.

Thủ đoạn của Đại Minh thần y quả thật rất cao minh, bệnh điên của Từ Văn Trường dần dần bình phục, sắc đỏ trên mặt cũng dần dần rút đi, ánh mắt cũng từ cuồng loạn trở nên sáng ngời.

Tần Lâm thấy vậy mừng rỡ, thì ra Lý Thời Trân cũng có thể đối phó cả bệnh điên.

Không ngờ rằng Lý Thời Trân lắc đầu một cái, thở dài nói:

– Từ tiên sinh tâm bệnh ngoan cố, lão phu chỉ có thể tạm thời áp chế, tâm bệnh phải trị bằng tâm dược, lão phu có thể trị thân bệnh lại không thể trị tâm bệnh. Tạm thời cứ như vậy đi, để cho lão nghỉ ngơi một hồi.

Thu ngân châm, Lý Thời Trân lắc đầu rời đi, có lẽ là xúc cảnh sinh tình. Lão vất vả cả đời, đến tuổi già rốt cục Bản Thảo Cương Mục cũng được xuất bản, không uổng cuộc đời này. Từ Văn Trường là tài tử Giang Nam đại danh đỉnh đỉnh, đến già lại có kết cục như vậy…

Từ Văn Trường thở hổn hển nghỉ ngơi một hồi, đứng lên chắp tay với Tần Lâm:

– Tướng quân thật sự không cần như vậy, có thể tạm thời đáp ứng Trương Cư Chính, sau đó từ từ theo dõi xem Vương Bản Cố mưu đồ thế nào… Ủa, lão hủ đã xem thường quyền mưu của Trương Tướng gia, hiệp chưởng Nam Trấn Phủ Ty, hắc hắc, căn bản cũng không cho chúng ta cơ hội!

Nội bộ Cẩm Y Vệ, Bắc Trấn Phủ Ty chủ bên ngoài, Nam Trấn Phủ Ty chủ bên trong, Nam Trấn Phủ Ty là hiến binh trong hiến binh, đặc vụ trong đặc vụ, quyền lực tuyệt đối không thể nói là nhỏ, nhưng chức quyền chỉ giới hạn bên trong nội bộ Cẩm Y Vệ. Sau khi Tần Lâm nhậm chức này sẽ không có cách nào lợi dụng chức quyền đối phó Vương Bản Cố.

Trương Cư Chính một đời danh tướng, suy nghĩ chu đáo, tuyệt không thể nào dễ dàng lưu lại cơ hội cho Tần Lâm.

– Trực tiếp công bố tội Vương lão tặc?

Từ Văn Trường dứt lời đã tự mình lắc đầu, Tần Lâm đã giao những thư tội chứng kia cho Trương Tử Huyên mang cho Trương Cư Chính, hiện tại trên tay hắn không có chứng cứ xác thực.

– Hay là…

Từ Văn Trường bất đắc dĩ nói:

– Chúng ta từ từ suy nghĩ biện pháp, sẽ có cơ hội đối phó lão tặc.
– Ta sợ, ta không kịp đợi nữa…

Tần Lâm cười lạnh hắc hắc một trận.

Mọi người kinh hãi trong lòng.

Trong mắt Tần Lâm thoáng qua hàn quang như lưỡi đao:

– Ta sợ Vương lão tặc chết quá sớm!

Phủ đệ Tả Đô Ngự Sử Đô Sát Viện Nam Kinh Vương Bản Cố, thời gian trước yên lặng được ít ngày, bị một tòng ngũ phẩm Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ đánh tới cửa, nhị phẩm Tả Đô Ngự Sử bị đánh sưng mặt sưng mũi, cuối cùng ngay cả cái rắm cũng không dám đánh, trơ mắt nhìn Tần Lâm ngông cuồng kiêu ngạo kia nghênh ngang rời đi, coi như mặt mũi mất hết.

Không những môn sinh cố lại vốn là theo phụ Vương Bản Cố lại không tới cửa, ngay cả tôi tớ người ở Vương gia đều cúi thấp đầu, những nha hoàn người làm thân cận nhất truyền ra tin tức lão gia vạn phần như đưa đám, tâm như tro tàn, càng khiến cho mọi người hiểu lầm thêm. Tất cả mọi người đều đang suy nghĩ, phải chăng là Vương Đô Đường cũng sắp sửa rơi đài.

Bất quá kế tiếp Vương lão gia trải qua một thời gian lo được lo mất, chợt khôi phục bình thường, mà một tháng trước hai vị công tử Trương gia đến bái phỏng càng có hiệu quả trấn an tinh thần cho lão. Mặc dù sắc mặt của hai vị Trương công tử thật sự không dễ coi, nhưng sau khi bọn họ rời đi, tinh thần Vương Đô Đường trở nên phấn khởi vô cùng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240