Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 126
Phần 126: Cao Thủ Biến Sắc

Phong thư mà Tần Lâm đưa cho Lưu Thể Đạo chính là Phó Đô Ngự Sử Đô Sát Viện Nam Kinh Cảnh Định Hướng đích thân viết.

Ngày đó Tần Lâm thừa dịp Lưu Nhất Nho, Vương Bản Cố đột nhiên chết đi, lấy danh nghĩa niêm phong tài sản giùm hai nhà, lấy được không ít mật thư của hai vị đại thần này, trong đó ghi lại không ít nội dung bọn họ kết bè kết đảng cùng Cảnh Định Hướng.

Vốn là những phong thư này cực kỳ bí mật tuyệt không thể nào rơi vào trong tay người ngoài, nhưng con trai Lưu Nhất Nho phạm tội lớn ngập trời, hai cha con thân bại danh liệt, tâm tàn ý lạnh cho nên tự vận, cũng không nghĩ tới chuyện phải xử lý thư. Mà Vương Bản Cố lại là tự sát, lại không biết xử lý trước những bí mật không thể để phơi bày ra ánh sáng này, vì vậy tất cả đều tiện nghi Tần Lâm.

Giữa quan viên kết làm băng đảng, thư lui tới với nhau thông mưu, chính là thái độ bình thường trong quan trường. Ngay cả Thủ Phụ Trương Cư Chính cũng thường dùng thư riêng gợi ý cho các quan viên thân tín, dựa theo ý của lão thượng tấu chuyện gì, tiến cử người khác đảm nhiệm chức quan nào đó.

Nhưng loại thư này là tuyệt đối không thể để phơi bày ra ánh sáng, một khi bị chính địch nắm trong tay, lập tức có thể bị thêu dệt tội danh, mượn đó gây ra sóng gió.

Tần Lâm lấy được những thư tín này bèn nắm vào yếu huyệt Mệnh Môn của Cảnh Định Hướng, hơn nữa Vương Bản Cố sợ tội tự sát, đảng thanh lưu đối mặt nguy cơ suy sụp, Cảnh Định Hướng không thể không khuất phục Tần Lâm, viết thư bày tỏ thần phục với Trương Cư Chính.

Lần này Tần Lâm đến Chiết Giang làm việc, dĩ nhiên đã hỏi thăm xuất xứ quan viên chủ yếu trước. Chuyện như Tuần Án Ngự Sử Chiết Giang Lưu Thể Đạo là môn sinh Cảnh Định Hướng vốn không phải là bí mật, sau khi nghe ngóng ắt sẽ biết, vì vậy Tần Lâm bèn bảo Cảnh Định Hướng viết một phong thư cho vị môn sinh đắc ý này.

Bây giờ, phong thư này đang đặt trên bàn sách của Lưu Thể Đạo, ánh đèn vàng vọt đang chiếu rọi gương mặt âm trầm bất định của y.

Rốt cục Lưu Thể Đạo rút thư ra khỏi phong bì, bắt đầu mở ra xem tỉ mỉ. Mới xem vài chữ, tim y lập tức như chìm xuống, bởi vì trong thư này Cảnh Định Hướng luôn miệng nói Tần Lâm là “thiếu niên anh kiệt đời nay, là tường thành của đất nước. Tuy rằng ta cũng nổi danh nhưng thật ra tự thẹn không bằng”, dặn môn sinh cần phải “Lấy sư lễ đối đãi đối với Tần Lâm”.

Tuần Án Ngự Sử thay mặt thiên tử tuần thú, đạn hặc bất pháp, chuyện lớn tấu lên, chuyện nhỏ xử lý ngay tức khắc, Bát Phủ Tuần Án trong truyền thuyết dân gian, uy phong cũng không phải là nhỏ.

Bất quá Tuần Án Ngự Sử cũng là do Đô Sát Viện chọn ra, Đô Sát Viện nắm pháp kỷ, Đô Ngự Sử khảo hạch mười ba đạo giám sát Ngự Sử, chư Tuần Án Ngự Sử cùng hai kinh Nam Bắc Tuần Thành Ngự Sử có xứng chức hay không, có quyền bổ nhiệm miễn chức. Cảnh Định Hướng đảm nhiệm Phó Đô Ngự Sử Đô Sát Viện Nam Kinh, bào đệ Cảnh Định Lực là Thiêm Đô Ngự Sử Đô Sát Viện, không chỉ có là tọa chủ của Lưu Thể Đạo, còn là thượng quan trực tiếp của y.

Từ chức vụ quan trường mà nói, đắc tội với thượng quan trực tiếp có kết quả thế nào cũng không cần nói. Xét từ quan hệ tọa chủ môn sinh, không vâng lời tọa sư được kêu là khi sư diệt tổ, người trong thiên hạ tất coi là hạng người vong ân phụ nghĩa, lòng lang dạ sói. Xét từ danh vọng thanh lưu, tuy Lưu Thể Đạo có được chút hư danh, nhưng nếu so sánh với hai cây cột khổng lồ huynh đệ Cảnh gia môn sinh cố lại đầy khắp thiên hạ, thân là thanh lưu, y cũng không bằng cái rắm.

Lưu Thể Đạo nghĩ đến những chuyện này, nhất thời sau lưng toát mồ hôi lạnh thấm ướt vạt áo, lạnh như băng dính vào da, trong lòng rối như tơ vò.

Cho dù là Thủ Phụ đế sư Trương Cư Chính đương triều, Lưu Thể Đạo thân là thanh lưu cũng dám đấu tay đôi với lão. Cho dù là thua cuộc bãi quan về nhà còn được mang tiếng trung trực, không sợ danh tiếng quyền quý, tương lai không thiếu cơ hội phục hồi chức quan, thậm chí là bay bổng lên cao.

Nhưng đắc tội Cảnh Định Hướng đó chính là khi sư diệt tổ, không bằng cầm thú, không những ở Đô Sát Viện không lên chức được, toàn bộ sĩ lâm sẽ coi y như giặc, hóa thành hạng người thanh danh xấu xa, một đời công danh trôi theo dòng nước.

Lưu Thể Đạo hơn mười năm khổ công học tập, thi Hương, thi phủ, thi Đình, không biết bao nhiêu khổ cực mới thi đậu Tiến Sĩ, lại mất thêm mấy năm làm quan nghèo trong kinh, phải lôi kéo quan hệ khắp nơi bái tọa sư, kết giao đồng môn đồng niên, cuối cùng được ra ngoài nhận chức Tuần Án. Trong quá trình này trải qua biết bao nhiêu chua ngọt khổ cay, tất cả dâng lên trong lòng, mồ hôi chảy xuống dán chặt tóc mai.

Rốt cục Lưu Thể Đạo cung kính đặt thư của Cảnh Định Hướng ở trên bàn, tiếp theo rời chỗ, dập đầu làm lễ với Tần Lâm:

– Hạ quan có mắt không tròng, lại hiểu lầm Tần trưởng quan, thật là xấu hổ vô cùng. May mắn được tọa sư Cảnh lão tiên sinh chỉ điểm bến mê, hạ quan lạc đường biết quay đầu lại, kính xin trưởng quan khoan hồng đại độ, nhận của hạ quan một lạy này.

Tần Lâm cũng hơi lấy làm kinh hãi: Trời ơi, ngươi từng tập diễn kịch Tứ Xuyên rồi sao, đây gọi là quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Tuần Án Ngự Sử chính là thay mặt thiên tử tuần thú, thấy đại quan đốc phủ cũng chỉ vái chào mà thôi, lần này Lưu Thể Đạo lại quỳ xuống dập đầu trước Tần Lâm, chân chính là uy phong mất hết.

Tần Lâm ngồi ngay thẳng nhận một lạy của Lưu Thể Đạo, sau đó mới giả vờ làm ra vẻ kinh hãi:

– Không thể được, không thể được, Lưu Tuần Án cần gì như vậy? Lúc bản quan ở Nam Kinh nói chuyện với tôn sư về các vị môn hạ, tôn sư cũng từng nói Lưu Tuần Án chính là chí sĩ thanh chính trung trực, cho nên tuy lần này nhất thời bị tiểu nhân gian nịnh che mắt, rốt cục cuối cùng cũng tỉnh ngộ lại. Xin đứng lên, xin đứng lên.

Tần Lâm nói lời này cho thấy rõ ràng là mình luận giao ngang hàng với Cảnh Định Hướng, nghiễm nhiên tự xung trưởng bối trước mặt Lưu Thể Đạo. Thật ra thì Lưu Thể Đạo còn lớn hơn hắn hơn mười tuổi.

Nếu không biết rõ nội tình, người ngoài thấy vậy tự nhiên cảm thấy buồn cười, Lưu Thể Đạo lại không cười nổi. Bởi vì theo như giọng điệu trong thư, Cảnh Định Hướng từ trước tới nay vẫn giữ vẻ cao ngạo tự đại, lần này lại lộ rõ giọng điệu nịnh hót a dua trên giấy, quả thật hận không được bái Tần Lâm làm sư trưởng.

Lão sư còn như vậy, tên môn sinh như y quỳ lạy có đáng gì?

Tần Lâm cũng làm bộ làm tịch nhận lạy, lại luôn miệng nói không thể được, sau đó nói một hơi tràng giang đại hải dạy dỗ Lưu Thể Đạo một phen, cuối cùng mới dìu y đứng lên.

Lưu Thể Đạo bò dậy liền đổi sắc mặt hoàn toàn khác hẳn, khom lưng nở một nụ cười bồi:

– Hạ quan bị người mê hoặc, nếu không phải trưởng quan chỉ điểm, thiếu chút nữa đã tạo ra sai lầm lớn, chẳng phải là ân hận cả đời? Tọa sư Cảnh lão tiên sinh tuệ nhãn như đuốc, đã nhận ra trưởng quan là tường thành của quốc gia nhất định là không sai chút nào.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240