Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 51
Phần 51: Thiện ác hữu báo (Hạ)

Tội Lưu Kham Chi không phải là tạo phản, đại nghịch, cho nên Lưu gia cũng không có bị triều đình tịch thu tài sản. Lưu Nhất Nho có tội dạy con không nghiêm, cố ý che giấu, nhưng y đã chết, cho nên cũng không truy cứu nữa.

Tài sản Lưu Nhất Nho do tông tộc Lưu thị ở quê nhà thừa kế, tuy những đường huynh đường đệ này vẫn được y tiếp tế, nhưng địa vị chênh lệch cách xa, cũng không sinh ra bao nhiêu tình cảm với Hình bộ Thị Lang cao cao tại thượng, Lưu Kham Chi có bị giết hay không cũng không có liên quan gì tới bọn họ. Ngược lại hiện tại một số tài sản thừa kế rất lớn từ trên trời rơi xuống, chia cho từng nhà cũng có thể về quê mua ít ruộng đất, tất nhiên là nhờ Tần trưởng quan ban tặng.

Đúng vậy đúng vậy, xuất hiện tiểu tử Lưu Kham Chi kia là chúng ta gia môn bất hạnh, nhưng Tần trưởng quan bất kể hiềm khích lúc trước, khoan hồng đại lượng, từ cổ chí kim chưa từng thấy qua quan tốt bực này!

Tộc nhân Lưu thị dưới sự giám sát của nha dịch Thuận Thiên phủ vừa cao hứng kiểm lại tài vật, vừa tán tụng ân đức Tần Lâm.

Tần trưởng quan lấy đức báo oán, ngay cả thân nhân cừu gia bị hắn bắt được chém đầu cũng nói như vậy, còn có thể là giả sao?

Dĩ nhiên, Lưu Kham Chi tuyệt sẽ không nghĩ như vậy.

Y bị nhốt trong tù xa, nha dịch đẩy ra pháp trường, sau gáy cắm thẻ bài phạm nhân, tên Lưu Kham Chi được viết trên thẻ, còn ghi một chữ Trảm lớn.

Cổ và cổ tay đeo gông, sau đó bị trói vào tù xa, chân cũng đeo xích sắt, không thể động đậy chút nào, quả thật chật vật tới cực điểm. Gương mặt trắng trẻo anh tuấn khi xưa bị bôi đen, tóc như tổ quạ rối nùi bẩn thỉu, trong đôi mắt hiện đầy tia máu, đôi môi khô nứt, vẻ mặt hết sức tiều tụy.

Tần… Y cố gắng nguyền rủa cái tên ghê tởm đó, nhưng lẩm bẩm thủy chung không dám thốt ra miệng, chỉ riêng cái tên Tần Lâm đã làm cho y cảm thấy run sợ trong lòng.

Từ khoảnh khắc bị Tần Lâm vạch tội ở Huyền Vũ hồ, phơi bày tất cả âm mưu âm độc hiểm ác của y ra ban ngày ban mặt, tâm lý của Lưu Kham Chi đã sụp đổ hoàn toàn.

Dọc đường dân chúng quan sát người đông tấp nập, tất cả đều đến xem ngày cuối cùng của tên ác ma này. Tội phạm giết người hàng loạt thời gian trước làm cho vô số thiếu nữ nửa đêm kinh hồn không dám ngủ một mình sắp bị chính nghĩa trừng phạt, làm sao không khiến cho dân chúng cảm thấy sảng khoái trong lòng.

Tù xa đi tới đâu, có mưa trứng gà thối, rau cải thối từ tay dân chúng ném ào ào tới đó.

Một vị lão nhân tóc trắng phau phau dộng quải côn xuống đất một cái:

– Không ngờ rằng hung thủ lại là tên khốn kiếp này, tuổi còn trẻ mà lòng dạ ác độc như vậy.
– Đúng vậy, ai mà đoán được? Nếu không phải Tần trưởng quan mắt thần như điện, làm sao có thể nhất cử bắt được ác ma này?

Hàng xóm láng giềng xung quanh đều gật đầu khen phải, cho đến ngày nay, bọn họ vẫn cảm giác có chút khó lòng tin được.

Trên hình trường lại là một quang cảnh khác.

Phụ mẫu của ba thiếu nữ xấu số đã bày xong tế đài, đặt linh vị, tức giận ngất trời chờ cừu nhân khai đao vấn trảm, để an ủi linh hồn nữ nhi.

Tế đài Đoạn Bình là đơn sơ nhất, chẳng qua là gỗ, cha mẹ huynh đệ đều mặc đơn giản, nhìn qua chỉ là hán tử nhà nông thành thật chất phác, phụ thân nàng siết chặt quyền tới mức nổi gân xanh. Phu thê Ân viên ngoại gầy gò hơn lúc xảy ra vụ án không ít, vẻ mặt hơi có chút mong đợi cùng phấn khởi.

Đỗ Thị Lang mặc quan phục cổ tròn đội ô sa, giám trảm quan Vương Thế Trinh khuyên lão vào lều được dựng tạm thời bên cạnh ngồi, lão kiên quyết từ chối, vẫn đứng trước linh vị nữ nhi, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm về phía phạm nhân đang được giải tới.

Nữ nhi như hoa như ngọc bị Lưu Kham Chi tàn hại, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, mặc dù thân phận địa vị ba nhà bất đồng, nhưng lòng báo thù tuyết hận vì nữ nhi lại hoàn toàn như nhau.

Rốt cục phạm nhân Lưu Kham Chi bị giải đến, y bị dọa sợ đến hai chân như nhũn ra, ngay cả nửa bước cũng không đi nổi, là đao phủ thủ thân mặc áo đỏ kéo y như chó chết lên thẳng hình trường.

Vương Thế Trinh thấy canh giờ đã đến, bèn dùng bút đỏ khoanh một vòng tròn trên văn thư xử tội, ném thôi mệnh bài xuống đất. Đao phủ thủ vung quỷ đầu đao lên, Lưu Kham Chi cùng hung cực ác nhất thời đền tội.

Dân chúng bộc phát ra tiếng kêu như long trời lở đất, thân nhân ba người bị hại lệ nóng đoanh tròng, sau khi nhìn lên không tế bái vong hồn nữ nhi bèn cùng nhau kéo tới trước mặt phủ trạch Tần Lâm, cùng kêu to lên:

– Tạ ơn Tần trưởng quan phá án tập hung, báo thù thay tiểu nữ, chúc cho trưởng quan đường mây nhẹ bước, nhất phẩm đương triều!

Tần Lâm ăn một cái Tết Thượng Nguyên vui vẻ, Lý Thời Trân đi dự tiệc ở phủ Vương Thế Trinh, Tần Lâm liền cùng Thanh Đại cải trang, sau đó ra khỏi nhà giống như đôi tiểu tình nhân bỏ trốn.

Tết Thượng Nguyên còn gọi là Nguyên Tiêu, vào tối rằm tháng Giêng tất cả con đường trong Kim Lăng thành đều treo đèn lồng, khắp thành đèn hoa rực rỡ sáng như ban ngày.

Tửu lâu quán cơm treo đèn kéo quân ở bốn góc mái, trên vẽ hình các nhân vật Tam Quốc, Thủy Hử, Tây Du, xoay tròn không ngừng. Thanh lâu sở quán treo đen lồng tròn màu đỏ thành chuỗi, ánh đèn chiếu rọi khiến cho không khí tưng bừng. Nơi cửa các cô nương xếp hàng chúc khách nhân câu vạn phúc, vô cùng náo nhiệt.

Phủ đệ đạt quan hiển quý treo đại hồng cung đăng, nhà sau lớn hơn nhà trước, lớn nhất vẫn là đôi cung đăng ngự tứ trước cửa Ngụy Quốc Công phủ, vốn là sử dụng ở thiên điện kinh sư, mỗi cái to gần bằng căn phòng.

Người đi xem đèn rất nhiều, không ít người chỉ chỏ đôi cung đăng này, khen ngợi cung đăng bất kỳ nhà nào khác tân kỳ xảo diệu tới mức nào, rốt cục cũng không quý phái bằng cung đăng ngự tứ của Ngụy Quốc Công phủ.

Tần Lâm cùng Thanh Đại đi đến chỗ này, áo vải nón vải trà trộn trong đám người, hồn nhiên không đưa tới bất kỳ chú ý nào.

Ánh đèn đỏ chiếu một bên mặt của thiếu nữ càng thêm quyến rũ, hàm răng như ngọc vụn của nàng khẽ cắn cắn môi, nhìn về phương hướng Ngụy Quốc Công phủ, lắc lắc cánh tay Tần Lâm:

– Tần ca ca, giữa huynh cùng Từ tỷ tỷ rốt cuộc thế nào?

Chợt bị hỏi tới, Tần Lâm mơ hồ có chút chột dạ, suy nghĩ một chút dường như ngoại trừ vài lần tiếp xúc thân mật ngoài ý muốn ra không còn gì khác, bèn cười véo mũi Thanh Đại một cái:

– Có thể có cái gì với nam nhân bà kia chứ, vì sao tiểu Thanh Đại của ta đột nhiên hỏi chuyện này?
– Cái gì tiểu Thanh Đại, phải gọi sư tỷ!

Mặc dù đã xưng Tần Lâm là ca ca, Thanh Đại vẫn kiên trì theo như thứ tự nhập môn trước sau, nàng mới là sư tỷ.

Dừng một chút, thiếu nữ nắm chặt cánh tay của Tần Lâm khẩn cầu:

– Từ tỷ tỷ đối với người rất tốt, huynh không nên gọi tỷ ấy là nam nhân bà nữa, có được chăng? Còn nữa, đối xử tốt với tỷ ấy hơn một chút đi, hai người các ngươi chỉ cần nói chuyện với nhau là tỏ ra hung hăng, Thanh Đại vẫn lo lắng hai người tranh chấp cãi vã, nếu là như vậy, Thanh Đại cũng không biết sẽ đứng về phía ai.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240