Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 154
Phần 154: Lên Nhầm Kiệu Hoa Gả Đúng Người

Thân hình Từ Tân Di thon thả khỏe mạnh, chân dài thẳng tắp lúc động tình quấn quýt sẽ mạnh mẽ nhiệt tình dường nào, mông lớn vểnh lên cùng eo thon nhỏ cũng tràn đầy quyến rũ thần bí, bộ ngực cao ngất càng khiến Tần Lâm chảy máu mũi không chỉ một lần, kết hợp nước da màu mật ong của nàng, mang theo sức hấp dẫn của dung mạo ngang bướng, thật là quyến rũ vô cùng vô tận.

– Thật, thật ra thì các ngươi không cần xa nhau…

Nội tâm Tần Lâm có một thanh âm tà ác đang hò hét: Cùng nhau bay, cùng nhau bay đi!

Từ Tân Di cướp Thanh Đại đi đó là tuyệt đối không thể, nhưng nếu như hai người cùng nhau xuất giá, Tần trưởng quan tuyệt đối không ngại, nhất định vui vẻ tiếp nhận.

Đáng tiếc loại chuyện đó hẳn là khả năng không lớn…

Sờ sờ mũi, Tần Lâm không nhịn được thấp giọng nhắc nhở:

– Khụ khụ, sắc trời không còn sớm, giờ lành đã đến, hai vị có nên…

Từ Tân Di liếc hắn một cái, thầm nghĩ: Ta dễ dàng sao, còn không phải là vì tên ngốc ngươi!

Nhẹ nhàng đẩy Thanh Đại ra, Từ Tân Di cười ha hả nói:

– Đi đi, tân nương tử lên kiệu hoa, hôm nay là ngày tốt cho muội cùng Tần Lâm thành thân, nếu còn trì hoãn bỏ lỡ giờ lành, tỷ tỷ cũng không biết ăn nói sao với Lý lão tiên sinh đây.
– A, gia gia còn chờ ở bên kia!

Thanh Đại cả kinh bưng kín cái miệng nhỏ nhắn, lại ngượng ngùng le lưỡi một cái.

Tân nương tử lên kiệu, tân lang quan lên ngựa, Từ Tân Di cũng chuẩn bị tham gia hôn lễ của nam nhân từng có tình một đêm cùng hảo muội muội của mình, lại nghe một tiếng kêu trong Ngụy Quốc Công phủ vang lên:

– Tần trưởng quan, xin dừng bước!

Hai cha con Ngụy Quốc Công Từ Bang Thụy, Tiểu Công gia Từ Duy Chí đi ra tỏ vẻ phức tạp, biểu lộ trên mặt hai người có chút cổ quái.

Tần Lâm sợ hai kẻ già trẻ dở hơi này, không biết được bọn họ lại muốn làm gì, vội vàng bảo vệ Thanh Đại ở phía sau.

Từ Tân Di cũng xông về phía trước một bước, oán giận nói:

– Làm gì vậy, chúng ta chớ làm lỡ giờ lành của người ta.

Hai vị này sắc mặt tái xanh, cũng không thèm nhìn tới Từ Tân Di, lại hướng về phía Tần Lâm vái chào tới đất thật sâu:

– Chuyện hôm nay là cha con ta hiểu lầm, đã quấy rầy hổ giá Tần trưởng quan, thực sự xin lỗi! Nhưng còn có một yêu cầu quá đáng, không thể làm gì khác hơn là làm mặt dày mời trưởng quan lưu lại nói chuyện một lát.

Nữ thân quyến nhà gái đưa dâu cùng anh em nhà trai rước dâu đứng ngoài cửa thấy màn này đều giương mắt mà nhìn.

Thân phận Ngụy Quốc Công ra sao, trấn thủ Nam Kinh đã có hai trăm năm, vinh hoa phú quý thăng trầm với nước, bốn mươi chín vệ, một trăm mười tám Thiên Hộ Sở dưới quyền, hơn mười vạn đại quân kỷ luật nghiêm minh, đảm nhiệm chức Thủ Bị Nam Kinh, bình thường lên ngựa quản quân xuống ngựa quản dân, thời chiến lục bộ cửu khanh Nam Kinh đều chịu sự chỉ huy của hắn.

Nhưng hiện tại cha con Ngụy Quốc Công lại tỏ ra khiêm nhường với Tần Lâm, một Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ đã cách chức như vậy, còn chính miệng nói xin lỗi với hắn.

Mọi người kinh ngạc lại vừa không hiểu, lại không nhịn được suy đoán xem rốt cục cha con Từ gia có yêu cầu quá đáng gì, lại tỏ ra ngạo mạn trước rồi sau đó kính cẩn?

Lại đi trở về đại đường lần nữa, Tần Lâm, Từ Tân Di đều mang ý xấu, chỉ có Thanh Đại không để ý mấy nhìn xung quanh, thấy lụa màu quấn trên đại đường, còn cười mỉm hỏi Từ Tân Di có phải trong phủ cũng có chuyện vui gì hay không.

Trong đại đường, thần sắc Ngụy quốc phu nhân Ngô Thị ngưng trọng trước đó chưa từng có.

Từ Tân Di sợ đến bất an trong lòng, gọi mẫu thân một tiếng ngọt ngào, Ngô Thị nhìn nàng kinh ngạc giống như không quen biết, hồi lâu mới thở dài sâu kín.

Từ Bang Thụy cũng tới Thái Sư ỷ ngồi xuống, lấy tay chống trán buồn bực sầu não, Từ Duy Chí càng lắc đầu ngơ ngác, nhìn qua có chút ủ rũ.

Đây là muốn làm gì? Từ trước tới nay Từ Tân Di chưa từng thấy qua phụ mẫu, huynh trưởng bày ra bộ dáng này, tuy là nàng không sợ trời không sợ đất hiện tại cũng sợ quá sức, đứng ngây ra đó không dám nói lời nào.

Tần Lâm cũng chột dạ trong lòng, chắp tay thở dài nói:

– Quốc Công gia, lão phu nhân có gì phân phó, chỉ cần hạ quan có thể làm được, nhất định tuân mệnh là được.

Từ Bang Thụy cùng Ngô Thị ngơ ngác nhìn nhau, cũng không biết nói lên thế nào.

Cuối cùng vẫn là Từ Duy Chí cố làm mặt dày, bất đắc dĩ nói:

– Tần hiền đệ, muội tử này của ta từ nhỏ đã không tốt, không biết sao lại coi chuyện giả phượng hư hoàng cùng Lý tiểu thư là thật tình… Có lẽ là lần đi Kỳ Châu… cái này cũng khỏi cần nói. Tóm lại, ngươi xem bộ dáng của nó hiện tại, chỉ sợ là cả đời không ai thèm lấy…

Từ Bang Thụy cùng Ngô Thị đưa mắt nhìn nhau, đồng thời phát ra tiếng than thở rất dài.

Từ Tân Di vóc người rất cao, lại thường tính hoạt bát hiếu động, đôi chân lại không bó, mặt mũi cũng không phải là mày cong mắt liếc da trắng như sứ. Quốc Công gia quyền thế tuy lớn, muốn tìm một vị hôn phu vừa lòng đẹp ý cho nàng cũng không dễ dàng. Về phần những hạng người nịnh nọt ham quyền thế Quốc Công phủ kia, chớ nói Từ Tân Di không bằng lòng, ngay cả phu thê Ngụy Quốc Công cũng cảm thấy ghê tởm, lại càng không cần nói ra.

Hiện tại truyền ra tình nghĩa tỷ muội của nàng cùng Thanh Đại, loại chuyện như vậy thật ra thì thông thường nhà chồng cũng sẽ không quan tâm, rốt cuộc hai nữ tử còn có thể gây ra cái gì được?

Mấu chốt là, Từ Tân Di tự mình nói vĩnh viễn không lấy chồng, nếu như buộc nàng lập gia đình sẽ xuất gia làm ni cô, tính tình nàng lại mạnh mẽ, nói được làm được, đến lúc đó làm sao đây?

Vốn đã không tìm được vị hôn phu thích hợp, hiện tại càng phiền phức thêm gấp mười lần, rốt cuộc đại sự cả đời của nữ nhi sẽ thế nào?

Từ Bang Thụy lại đứng lên nhìn Tần Lâm ôm quyền:

– Cho nên bản công cùng phu nhân đã suy nghĩ kỹ, mặc dù nữ nhi bất hảo bất hiếu, dù sao chúng ta làm cha mẹ vẫn không nỡ nhìn nó thật sự xuất gia làm ni cô. Nếu nó thích Thanh Đại, chúng ta cũng chỉ có một biện pháp, có thể vẹn toàn đôi bên.

Trong lòng Tần Lâm hồi hộp một chút, không biết hai cha con này sẽ đưa ra chủ ý xấu xa phiền phức gì đây, chỉ có thể thuận miệng vâng dạ ứng phó, cũng không tiếp lời.

– Mẹ, mẹ nghe cha nói bậy gì đó!

Từ Tân Di đỏ mặt, lắc lắc cánh tay mẫu thân làm nũng.

Ngô Thị nghiêm mặt vỗ tay nàng một cái, quay sang Tần Lâm nói:

– Trượng phu cùng nhi tử ngại nói, cũng chỉ có lão thân ta bày ra cái mặt dày này. Cho dù là nữ nhi như vậy, dù sao cũng không thể để cho nó thật sự xuất gia làm ni cô. Còn nữa, sau này sợ rằng không người nào dám lấy nó… Cho nên bây giờ cũng chỉ nghĩ ra chủ ý này, ôi, để gả nó cho ngươi làm phu thê giả, làm tỷ muội thật cùng Thanh Đại đi!
– Được, được!

Thanh Đại cười khanh khách lên. Nàng vốn là muốn cùng Từ tỷ tỷ gả cho Tần ca ca, còn như phu thê giả, tỷ muội thật gì đó, tiểu nha đầu cũng sẽ không suy nghĩ nhiều.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240