Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 208
Phần 208: Văn Hương Môn

Người khác không nói, khóe miệng Hoàng Gia Thiện khẽ nhếch lên, vuốt râu mà cười.

Thỏa thuận nhân mạng tức là khi xảy ra vụ án nhân mạng, người trong cuộc không báo cáo lên quan phủ mà là lặng lẽ thỏa thuận bồi thường với nhau, cũng chính là “hòa giải ngoài tòa”. Tình huống như hiện tại bất quá chỉ là thỏa thuận bồi thường giữa hai bên sau khi báo án, đương nhiên không phải là thỏa thuận nhân mạng.

Bất quá Hoàng Huyện Lệnh cũng không muốn nói những chuyện này cho Mao thị, là một vị quan địa phương hợp cách, lần đầu tiên y che giấu một chút tin tức luật pháp đối với dân chúng dưới quyền mình.

Mao thị nghe nói thỏa thuận nhân mạng phạm pháp, lập tức lấy làm kinh hãi, cho dù là nàng hung hãn tới mức nào cũng không dám tranh với Cẩm Y Hiệu Úy, bèn thả Trần lão đầu ra.

Tần Lâm đích thân dìu Trần lão đầu sang bên cạnh, vẻ mặt ôn hòa nói:

– Lão nhân gia, con trai ông là Đại Hán tướng quân cẩm y thân quân thuộc hạ Đô Chỉ Huy Sứ Ty ta, mặc dù bây giờ hiềm nghi phạm tội nên bị bắt nhưng vẫn chưa định án, vẫn là đồng bào của bản quan. Bản quan nhất định sẽ chấp pháp công bằng, không oan uổng bất kỳ ai, lão không cần sợ gì cả.

Sau đó Tần Lâm lại lấy ra mấy miếng bạc vụn nhét vào tay Trần lão đầu, lệnh cho hai tên thân binh đưa lão về nghỉ.

Hoàng Gia Thiện thấy vậy gật đầu một cái, thầm nhủ trong lòng: Tần trưởng quan quả thật có tình có nghĩa.

Các thân binh Hiệu Úy cảm thấy đi theo vị trưởng quan này làm việc, trong lòng sảng khoái vô cùng. Đường thượng quan cẩm y, đại chưởng Nam Trấn Phủ Ty lại coi trọng một vị Đại Hán tướng quân chưa từng quen biết như vậy, chẳng lẽ đối xử tệ với huynh đệ ra sức bên cạnh mình sao?

Ngược lại Trần lão đầu không hề tỏ ra cảm kích rơi nước mắt, tinh thần của lão đã sớm bị tin dữ con trai đánh chết người, sắp phải đền mạng làm cho ngây dại. Lão máy móc nhận lấy bạc trong tay Tần Lâm, được hai tên thân binh Hiệu Úy dìu, khập khễnh bước đi xa.

Trần Minh Hào đánh Ma Sư Gia, sau đó y bị gió độc vào não mà chết, trước khi chết từng đi phong lưu khoái hoạt một phen, sau khi đột nhiên chết lại bị dời thi… Trước mắt xem ra vụ án chỉ có bấy nhiêu tình tiết, dường như dời thi chỉ là một chi tiết phát sinh trong quá trình diễn biến, cũng không có ảnh hưởng về bản chất đối với toàn vụ án.

Sau khi đi một vòng lớn, công việc điều tra phá án lại trở về điểm xuất phát.

Lục Viễn Chí không khỏi có cảm giác ủ rũ chán nản, cảm thấy uổng phí công phu, Tần Lâm lại không nản chút nào, ngược lại vô cùng hứng thú.

Đối với Tần Lâm, phá án chính là giải từng câu đố, rất nhiều khi công việc điều tra phá án sẽ lượn quanh một vòng lớn lại trở về trạng thái mới bắt đầu. Như vậy sẽ khiến cho đám người sơ xuất yếu kém cảm thấy chán nản ủ rũ, nhưng đối với loại lão thủ như Tần Lâm lại càng thêm hứng thú dồi dào, bởi vì chỉ có giải thích hợp lý tất cả các nghi điểm, điều tra vụ án mới có thể tiến gần tới chân tướng sự thật.

Chỉ dựa vào chuyện Trần Minh Hào đánh vào đầu Ma Sư Gia, từ đó khiến cho Ma Sư Gia bỏ mạng, không giải thích được tư thế thi cương kỳ quái và thời gian xuất hiện thi cương, không tìm được hiện trường đầu tiên của vụ án, vậy sẽ không thể đoạn án, không thể phục chúng, hơn nữa bản thân Tần Lâm cũng cảm thấy không chấp nhận được.

Cho nên một mặt hắn bảo Hoàng Gia Thiện ra lệnh bọn bộ khoái đi khắp nơi hỏi thăm xem rốt cục khi còn sống Ma Sư Gia đi tới nhà nhân tình nào. Một mặt lệnh cho nha dịch tạm thời liệm xác Ma Sư Gia vào trong quan tài mỏng, chất đống băng tuyết xung quanh, cũng tương đương băng quan, bảo tồn đề phòng sau này có cần tra nghiệm.

Từ biệt Hoàng Gia Thiện, buổi trưa Tần Lâm cùng các huynh đệ Hiệu Úy ăn một bữa ngon lành ở Bát Tiên tửu lâu có cấp bậc rất cao, chỉ không cho uống rượu. Mọi người ngồi trong đại đường nghe một vị tiên sinh kể chuyện kể Tam Quốc chí. Chờ đến khi hai thân binh Hiệu Úy đưa Trần lão đầu về nhà trở lại, bảo bọn họ dẫn đường, mọi người cùng nhau cỡi ngựa ra khỏi thành, chạy thẳng tới nhà Trần Minh Hào.

Trần gia ở ngoài thành khá xa, Trần lão đầu vào thành khám bệnh hốt thuốc, cho nên mới kịp thời nhận được tin tức chạy tới nơi phát hiện vụ án.

Mọi người cỡi khoái mã, chạy nửa canh giờ mới đến.

Tần Lâm không vội vàng chạy thẳng tới Trần gia, mà là quan sát bốn phía, quả nhiên có một trang viện thật là lớn, ruộng đất thẳng cánh cò bay, phòng ốc san sát, lại có ao cá rừng cây, quy mô hết sức lớn lao.

Tìm người đi đường hỏi thăm, phần lớn khoát tay không dám trả lời, vội vã rời đi, cho dù là có người chịu trả lời cũng chỉ nói vài câu hết sức ngắn gọn:

– Đây là trang viện của Kỳ Liêu Dương Tổng Đốc, chư vị cẩm y quan gia hỏi y làm chi?

Tần Lâm cười nói:

– Chúng ta là cẩm y quan qua đường, bởi vì vó ngựa bị sút cho nên muốn tìm trang viện của y thay đổi.

Người nọ thè lưỡi ra thật dài:

– Nực cười, tuy rằng ngươi là một cẩm y quan, nhưng so với Dương Tổng Đốc cũng chỉ là chức quan to như hạt mè, chắc chắn sẽ bị đánh đuổi ra. Hừ hừ, tôi tớ của y trong trang vô cùng đáng ghét… ôi, ta lỡ lời nói hươu nói vượn, chẳng phải là chuốc họa vào thân sao?

Dứt lời người nọ bỏ đi rất nhanh, còn nhìn quanh bốn phía, dường như sợ người xung quanh nghe được lời mình vừa nói.

Kiêu phó trong phủ Dương Triệu hoành hành hương lý, từ chuyện này có thể nhìn thấy. Đương nhiên Trần Minh Hào đánh chết người phải trị tội theo luật, nhưng e rằng Ma Sư Gia kia cũng có phần đáng chết.

Tần Lâm lắc đầu một cái, hết sức khinh thường hành vi của nhà Dương Triệu, bất quá hắn không phải tới đây vì vạch trần thủ đoạn của Dương Tổng Đốc, sau khi thở dài một phen mới chạy tới Trần gia.

Được hai tên thân binh chỉ dẫn, xem thử thấy khoảng cách nhà Trần Minh Hào quả thật rất gần điền trang Dương gia, là nhà đất quay về phía Bắc, khắp nơi dọn dẹp sạch sẽ, nóc nhà đọng một lớp tuyết trắng mỏng, dưới mái hiên chất đống không ít củi khô rơm rạ.

Tần Lâm mới vừa đi tới phía bên ngoài viện, đã nghe thấy bên trong có người nói chuyện:

– Văn Hương môn chúng ta chính là do môn chủ Vương Sâm Vương chân nhân sáng chế, có thể cứu khổ cứu nạn, sau khi nhập môn chỉ cần tích đức hành thiện, tụng Cửu Liên Bảo kinh là có thể tiêu tai giải nạn, gặp dữ hóa lành. Lần này con trai lão bị bắt cũng là vì lần trước chúng ta tới truyền đạo, y mắng Vương chân nhân…

Nghe những lời này, thần sắc Tần Lâm nhất thời thay đổi, lớn tiếng nói:

– Kẻ nào dám yêu ngôn hoặc chúng? Các vị huynh đệ, bắt lại cho bản quan!

Ngưu Đại Lực dẫn các thân binh Hiệu Úy ùa vào, lập tức bắt được hai tên trung niên chừng bốn mươi tuổi gầy gò, phía sau có Trần lão đầu, còn có một vị lão bà bà tuổi gần hoa giáp, có lẽ là mẫu thân Trần Minh Hào.

Ánh mắt Tần Lâm lạnh lẽo như lưỡi đao quét qua trên mặt hai người truyền đạo kia, hai người bọn họ bị dọa sợ đến nỗi run rẩy, miệng niệm lâm râm Vương chân nhân cứu mạng gì đó.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240