Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 221
Phần 221: Văn Võ Hài Hòa

Hồng Dương Thiện cũng không có tư cách tham gia ban yến, nhưng lúc lão rời đi hết sức vui mừng phấn chấn. Tần Lâm được ban yến cũng giống như chính lão được tham gia, chạy nhanh ra ngoài muốn báo tin tốt này cho Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực. Là một đại kỳ mới dựng lên, đại kỳ này được nở mày nở mặt, chư vị đứng dưới tung hô cũng nở mày nở mặt theo.

Nếu không, vì sao gọi là một người nhục cả bọn cùng nhục, một người vinh cả bọn cùng vinh.

Quan văn tứ phẩm trở xuống, quan võ Đô Đốc trở xuống đều rời đi sạch sẽ. Trên thềm Hoàng Cực điện cũng chỉ còn lại đám Công Hầu Bá, Phò mã cùng văn võ đại viên triều đình, Tần Lâm là một tứ phẩm cẩm y Chỉ Huy Thiêm Sự nho nhỏ vô cùng nổi bật, chẳng khác nào gà giữa bầy hạc.

Cẩm y Đô Đốc Lưu Thủ Hữu đang cười nói cùng mấy vị công hầu, Đô Đốc, trong đó có Đô Đốc nhìn thấy Tần Lâm, kinh ngạc hỏi:

– Lưu Đô Đốc, vì sao tứ phẩm Thiêm Sự quý nha cũng ở lại chỗ này? Chẳng lẽ là đang làm nhiệm vụ trong cung?

Lưu Thủ Hữu nhìn Tần Lâm một chút, trong lòng không vui, làm bộ không nghe câu hỏi.

Chu Ứng Trinh đã thế tập tước vị Thành Quốc Công, nhìn thấy Tần Lâm rất là cao hứng, đáp thay Lưu Thủ Hữu:

– Đó là Tần Lâm Tần Chỉ Huy Cẩm Y Vệ, chính là quan viên có tài đệ nhất dưới quyền Lưu Đô Đốc. Tiên hoàng ban cho gia tổ Thanh Minh Thượng Hà Đồ, nhờ có hắn chỉ điểm mới có thể tìm được.
– Đúng rồi…

Đô Đốc kia lấy tay vỗ trán:

– Ta cũng nghe Lý Quăng Lý Hà Đốc nói qua, nhờ có vị Tần Chỉ Huy này phá được vụ án ngân khố mất bạc, bình định Bạch Liên giáo làm phản ở Giang Nam. Chúc mừng chúc mừng, nếu không phải Lưu Đô Đốc tuệ nhãn thức tài, dưới quyền làm sao có được quan viên tài ba giỏi giang như vậy?

Lưu Thủ Hữu nghe vậy hết sức khó chịu trong lòng, nhưng không tiện để lộ ra ngoài trước mặt người khác. Y xuất thân danh thần thế gia, tâm cơ hết sức thâm trầm, dù sao lúc này những Chỉ Huy Đồng Tri, Chỉ Huy Thiêm Sự nha môn Cẩm Y Vệ kia cũng không có ở đây, không ai biết lai lịch, y bèn đẩy thuyền xuôi theo dòng nước:

– Chư vị khen quá lời rồi, tuy rằng bản Đô Đốc không dám tự so sánh với Bá Nhạc xem ngựa, nhưng cất nhắc trẻ tuổi hậu tiến cũng không thành vấn đề.

Chu Ứng Trinh rất có hảo cảm đối với Tần Lâm, hết sức khen Lưu Đô Đốc không hạn chế dùng nhân tài, ai mà không thích được khen ngợi, lại thêm đám Bá gia, Đô Đốc khác cũng phụ họa theo.

Mặc dù khen Tần Lâm làm cho Lưu Thủ Hữu không hài lòng, nhưng nghe tất cả mọi người khen ngợi mình sáng suốt biết dùng người, trong lòng y cũng âm thầm đắc ý, cảm thấy mới vừa rồi mình thoáng động linh cơ, thật sự là ứng đối đắc thể, không để lộ ra trước mặt người ngoài.

Trương Cư Chính vốn đang nói chuyện cùng Thứ Phụ Trương Tứ Duy, Tam Phụ Thân Thời Hành, chư vị đại liêu Lục bộ Cửu Khanh, trong lúc vô tình thấy Tần Lâm còn ở lại thềm rồng, dựa lan can hán bạch ngọc ngắm cảnh sắc trong cung, đôi mày thon dài của Thủ Phụ đế sư lập tức cau lại. Lão thầm suy nghĩ chẳng lẽ tên mặt dày này muốn giở trò gì nữa sao? Lập tức lão cáo lỗi với các bạn đồng liêu, hai tay vịn ngọc đái, từ phía Đông thềm rồng không nhanh không chậm đi về phía Tần Lâm.

Cùng lúc đó, bởi vì Vũ Thanh Bá Lý Vĩ báo cho, Định Quốc Công Từ Văn Bích biết Tần Lâm chính là vị hôn phu của đường muội Từ Tân Di, cũng bỏ lại một đống Hầu, Bá, Đô Đốc, từ phía Tây thềm rồng đi về phía Tần Lâm. Vốn định hàn huyên vài câu giữa thân thích với nhau, cũng tỏ rõ nhị phòng Định Quốc Công phủ ân cần nhiệt tình đối với trưởng phòng Ngụy Quốc Công phủ, nghĩa tình càng thêm thắm thiết.

Lúc này Tần Lâm đang đứng đó ngơ ngác ngắm phong cảnh xung quanh, nào hay biết hai vị đại thần đứng đầu quan văn phía Đông, đứng đầu quan võ phía Tây đang đồng thời đi về phía mình.

Trên thềm rồng đông người, lúc sắp tới gần Tần Lâm, Từ Văn Bích cùng Trương Cư Chính mới nhìn thấy đối phương, nhưng lúc này dừng chân quay người lại sẽ hết sức khó coi, vì vậy hai lão cũng không dừng bước.

– Tần thế huynh hứng chí vậy sao, đứng tựa lan can nhìn ra xa, chẳng lẽ muốn lấy cảnh sắc Tử Cấm thành làm một bài thơ?

Trương Cư Chính cố ý đùa một chút với Tần Lâm, bởi vì Tần Lâm nhiều lần vọng xưng lão là thế thúc, lão bèn gọi Tần Lâm thế huynh. Thúc bá có thể gọi vãn bối là thế điệt, cũng có thể gọi thế huynh, Trương Tướng gia hiểu Tần Lâm rất rõ ràng, thừa biết hắn không biết thi từ ca phú, cố ý lấy thơ ra trêu ghẹo.

Từ Văn Bích nghe thấy Trương Cư Chính gọi thế huynh, lại hiểu là xưng hô ngang hàng. Mặc dù bối phận liên quan giữa đạt quan hiển quý với nhau hết sức nhùng nhằng dây mơ rễ má, thường là mạnh ai nấy xưng hô không dính dấp qua lại, nhưng nếu Trương Cư Chính tự xưng là trưởng bối Tần Lâm, lão gọi Tần Lâm là muội phu, như vậy có hơi mất thể diện. Hiện tại thấy vậy lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói thẳng:

– Vị này chính là Tần muội tế phải không? Ngày hôm trước hiền muội đến phủ bái lão tẩu tử, ngươi cũng không tới gặp huynh trưởng ta đây, nếu không phải biết ngươi có vụ án phải làm, lần sau vi huynh phạt ngươi uống ba chén!

Tần Lâm phục hồi tinh thần lại, lúc này mới phát giác hai vị thủ lĩnh văn võ triều thần đều đứng bên cạnh mình, vội vàng chắp tay thi lễ bọn họ, nói chuyện Vạn Lịch ban yến. Trước hết thành thật nói với Trương Cư Chính mình không biết làm thơ, sau đó liên tục xin lỗi Từ Văn Bích, nói rằng lần sau nhất định tự phạt ba chén.

Nghe Tần Lâm không phải là giở trò hồ đồ bậy bạ gì, Trương Cư Chính liền yên tâm, Từ Văn Bích càng vô cùng cao hứng. Hai phủ Định, Ngụy vô cùng thân thiết như cây liền cành, Tần Lâm là con rể Ngụy Quốc Công, hắn được thiên tử coi trọng, đương nhiên Định Quốc Công cũng cảm thấy vui lây.

Trương Cư Chính cùng Từ Văn Bích chạm mặt nhau, tự nhiên không tiện chỉ nói vài câu đã chia tay, vì vậy cùng mượn Tần Lâm nói chuyện. Hai vị đứng đầu hai ban văn võ này tán gẫu với nhau, dù sao hôm nay là mồng Một Tết ban yến, mọi người đều vui vẻ, nói vài lời cát tường với nhau cũng thể hiện ra triều Đại Minh văn võ hài hòa.

Tần Lâm thân ở giữa hai vị đại quan này, thái độ không cao không thấp. Dù sao hắn và Trương Cư Chính cũng mặt dày đã quen, Từ Văn Bích lại là đại cữu ca rành rành, mặc dù tuổi tác có hơi chênh lệch.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này nhất tề thè lưỡi thật dài, thầm kêu lên trong lòng:

Tần Lâm bao nhiêu tuổi, chức quan lớn tới mức nào? Thủ Phụ đương triều và Định Quốc Công đứng đầu vũ huân quý thích chủ động tìm hắn nói chuyện, hơn nữa ba người đứng sóng vai, hắn đứng giữa hai vị đại quan số một, hình thành thế ba ngọn núi cùng đứng, khí thế bao la như vậy, mấy ai từng thấy qua?

Ánh mắt của Chu Ứng Trinh cùng mấy vị Bá gia, Đô Đốc nhìn Lưu Thủ Hữu cũng lộ vẻ kỳ quái. Người ta cùng Trương Tướng gia, Định Quốc Công nói chuyện ngang hàng, cần phải nhờ ngươi cất nhắc nữa sao?

May là Lưu Thủ Hữu tâm cơ thâm trầm, lúc này cũng lúng túng vô cùng, muốn đào lỗ dưới đất để chui xuống, chỉ hiềm thềm rồng hán bạch ngọc quá cứng rắn…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240