Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 52
Phần 52: Tiết Nguyên Tiêu

Tần Lâm thở phào một cái, đáp ứng điều thỉnh cầu này, sau đó mơn trớn gò má mịn màng mềm mại của Thanh Đại, thấp giọng mắng nàng là xuẩn ngốc.

Bất tri bất giác đi tới bên bờ Tần Hoài hà, chỉ thấy rất nhiều thiếu nữ thả đèn trên sông cầu nguyện. Từng con thuyền nhỏ bằng giấy hình dáng khác nhau chở nến thuận dòng mà xuống, các cô nương trẻ tuổi mắt lim dim cầu khẩn. Nữ tử không có ý trung nhân cầu cho năm nay gặp được lang quân như ý, thiếu nữ hoài xuân trong lòng đã có tình lang xin trời cao phù hộ, giúp cho hữu tình nhân cuối cùng thành quyến thuộc.

Bất kể dung mạo có xinh đẹp động lòng người hay không, lúc các nàng nhắm mắt lại thành kính cầu nguyện, hạnh phúc ước mơ hiện ra trên mặt hết sức động lòng người, khiến cho người ta mê mẩn.

Thanh Đại cũng mua giấy sáp xếp thành thuyền nhỏ, đặt nến vào trong đốt lên, sau đó hai tay nâng thuyền lên, hết sức nhẹ nhàng thả nó xuống Tần Hoài hà.

– Không cho phép nghe!

Thanh Đại bĩu môi đẩy Tần Lâm ra, sau đó nhắm mắt lại, nhắm thuyền dần dần đi xa trên sông đèn nguyện:

– Phù hộ Tần ca ca của Thanh Đại vĩnh viễn bình an, không có bệnh không có nạn, nếu như ông trời già muốn cho huynh ấy bị bệnh, hãy chuyển sang người Thanh Đại, bởi vì Thanh Đại biết chữa bệnh!

Dứt lời dứt lời, thiếu nữ nghịch ngợm le lưỡi một cái.

Lúc Thanh Đại xoay người lại cầu nguyện Tần Lâm cũng không có ngoan ngoãn đứng yên, cho nên hắn nghe hết tất cả nguyện vọng của thiếu nữ ngây thơ không sót một chữ nào.

Tần Hoài hà lẳng lặng chảy xuôi mang theo con thuyền dần dần đi xa. Trên mặt sông vô số ánh nến của ngọn đèn nhỏ chiếu rọi vô số thiếu nữ cầu nguyện hai bên bờ sông, không nghi ngờ chút nào Thanh Đại là một thiếu nữ xinh đẹp nhất trong đó, mang theo gò má thơ ngây, thánh khiết không tỳ vết.

Vào giờ phút này, chỗ mềm mại nhất trong lòng Tần Lâm bị một lực lượng vô danh nào đó đụng mạnh một cái. Hắn không chút do dự ôm Thanh Đại vào lòng, đặt lên đôi môi mềm mại mang theo hơi thở thơm tho của nàng một cái hôn thật dài. Cho đến khi thiếu nữ kinh hoàng đẩy hắn ra, lén lút nhìn quanh giống như con thỏ nhỏ bị hoảng sợ, trên khuôn mặt đã sớm hiện đầy mây đỏ.

Không có tiếng cười ầm lên, không có ánh mắt kinh ngạc, cũng không có nhiều người chú ý tới cảnh tượng này, có chăng cũng là ánh mắt hâm mộ cùng mỉm cười thân thiện. Đây là tết Nguyên Tiêu khắp chốn mừng vui không ai cấm cản, nam nữ già trẻ khắp thành đều vui vẻ, chẳng lẽ không thể dung thứ một chút cho những đôi tình nhân trẻ hay sao?

Nhìn đôi nam nữ này mặc dù ăn mặc đơn giản, nhưng nam anh phong nhuệ khí, nữ kiều mị khả ái, thật là một đôi kim đồng ngọc nữ.

Lão nhân có tuổi nhớ lại tình cảm thời niên thiếu, sâu trong ký ức hiện lên hình ảnh của chàng hoặc nàng, trải qua năm tháng phong sương, hình bóng ấy cũng trở nên càng ngày càng rõ ràng. Các tiểu thư trẻ tuổi che miệng cười khẽ, mặc dù đôi tiểu tình lữ kia nhìn qua gia cảnh cũng không giàu có, nhưng tình cảm yêu thương chân thành nồng nhiệt như vậy lại làm người ta hâm mộ.

Không chỉ một vị tiểu thư khuê các nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng thầm đọc câu thơ nổi tiếng của nữ danh sĩ Ngư Huyền Cơ cuối đời Đường:

– Dễ cầu bảo vô giá, khó được hữu tình lang…

Hôm sau Nguyên Tiêu, Tần Lâm nhận được thông báo đi Dương Châu tiếp chỉ, hắn và Hoàng công công, Hoắc Trọng Lâu cả đêm thuận dòng chạy xuống Dương Châu, đợi thêm hai ngày nữa thánh chỉ mới tới.

Hương án được bày ra trong hành dinh của Tổng Đốc Tào Vận Lý Quăng, chúng quan viên dâng hương đảnh lễ, sứ giả tuyên chỉ không nhanh không chậm mở ra tuyên đọc…

Thánh chỉ như thường lệ đầu tiên khen ngợi các quan một phen, nói vụ án mất bạc Bạch Liên giáo tạo phản lần này làm rất khá. Có thể thấy được hoàng ân cuồn cuộn, thánh đức mênh mông, các vị quan viên thật sự là thần tử trung thành triều Đại Minh, dân chúng Giang Nam cũng là nghĩa dân trung thành với xã tắc.

Tổng Đốc Tào Vận Lý Quăng thăng chính nhị phẩm Hữu Đô Ngự sử, gia hàm Thái Tử Thiếu Phó, vẫn giữ nguyên chức cũ tiếp tục ra sức, các vị quan viên bên dưới đều có thăng thưởng.

Nghe đến đó, đám quan viên Lý Quăng cùng Tri Phủ Dương Châu đều liên tiếp dập đầu, cảm tạ hoàng ân mênh mông cuồn cuộn.

Kế tiếp chợt đổi giọng, Trần Vương Mô nhiều đời chịu ân nước, vốn nên tận trung trách nhiệm, không ngờ rằng bị che mắt hồ đồ, thiếu chút nữa kích thích biến loạn, quả thật có tội không nhỏ. Niệm tình tổ tiên lập chiến công cho nên hơi dung thứ, cách đi chức quan Tổng Binh Tào Vận, tước vị Bình Giang Bá sẽ do con trai lớn thừa kế, bản thân vĩnh viễn đóng cửa sám hối.

Sắc mặt Trần Vương Mô khó coi còn hơn mất mạng, con đường chính trị đời này của y coi như kết thúc, cũng không có bất cứ cơ hội nào nữa. Con trai lớn thừa kế chức Bá Tước hữu danh vô thực, không có bất kỳ thực chức nào, quả thật chẳng khác nào phú ông, cũng không còn quyền thế địa vị như ngày xưa nữa.

Dù sấm sét hay mưa móc cũng là ân trên, Trần Vương Mô cũng chỉ có thể khấu đầu tạ ân.

Rốt cục phần thứ ba của thánh chỉ nhắc tới chuyện chiêu an Ngũ Phong hải thương, sứ giả tuyên chỉ cất giọng the thé đọc:

– Trẫm đăng đại bảo bảy năm, không dám tự coi nhẹ mình, may nhờ Nguyên Phụ Thiếu Sư Trương tiên sinh phụ tá, trả rộng nhân đức với Tứ Di (Đông Di, Bắc Địch, Tây Nhung, Nam Man). Hôm nay nghĩa dân Kim thị hải ngoại man di giúp triều đình đoạt lại bạc mất, phản một đòn đối với tà giáo yêu phỉ, có thể thấy tất cả bát hoang lục hợp đều mộ nhân nghĩa Trung Hoa ta, cảm thiên uy Trung Hoa ta. Hôm nay thể theo thỉnh cầu của Kim thị, lập ra Trưởng Quan ty Doanh Châu Đông Hải do Kim thị cai quản, Kim thị làm nữ Thổ Ty, đời đời trấn Đông Hải!

Các vị quan viên bất chấp tiếp chỉ, ai nấy ồ lên một tiếng.

Triều Đại Minh thực hành chế độ triều cống đối với nước ngoài, chọn lựa chế độ ràng buộc đối với các nơi man di, mà bản thổ Hán địa lại là mở khoa cử, bổ nhiệm lưu quan, lực độ thống trị từ từ tăng cường.

Chế độ ràng buộc sẽ do thủ lĩnh man di đảm nhiệm Thổ Ty quan, có quyền tự chủ lớn hơn lưu quan triều đình, trình độ tự do kế dưới phiên bang ngoại quốc. Thổ Ty đời đời có đất, đời đời cai trị dân, có binh riêng dưới quyền, đời đời được phong chức, cơ hồ chính là một tiểu vương quốc độc lập.

Giống như Kim Anh Cơ thụ phong Thổ Ty Doanh Châu, mặc dù chỉ là trưởng quan nhất đẳng lục phẩm thấp nhất trong các Thổ Ty, nhưng quyền lực thực tế bên trong khu vực cai trị của nàng còn lớn hơn nhiều so với những đại quan một phương như Tổng Đốc, Tuần Phủ.

Nữ tử thụ phong Thổ Ty cũng không đáng kinh ngạc, sau này Tần Lương Ngọc chính là nữ Thổ Ty nổi tiếng, các tộc Miêu Dao cũng có không ít nữ tử đảm nhiệm Thổ Ty quan.

Chuyện làm cho chúng quan kinh ngạc chính là, từ trước đến giờ triều đình thiết trí Thổ Ty ở địa khu Tây Nam man di quần cư. Mà ở trên biển, kể từ khi Tam Bảo thái giám hạ Tây Dương, ở cựu cảng (đảo Sumatra thuộc Indonesia) thiết lập Tuyên Úy Sứ Ty, phong Thi Tiến Khanh là Tuyên Úy Sứ cho đến nay, đã có hơn một trăm năm không có thiết trí Thổ Ty quan.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240