Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 131
Phần 131: Mạt Lăng Quan

Tần Lâm lặng lẽ lên đường, mười dặm trường đình chỉ có Kim Anh Cơ đưa tiễn, mỹ nhân như ngọc, tiễn biệt trường đình dưới ánh mặt trời, không có cố nhân thương cảm sụt sùi tiễn đưa dưới ánh dương quan thê thảm, chỉ có con đường quan lộ chín vạn dặm chim bằng thoải mái giang cánh bay cao đang chờ đợi.

Đông Dương đại hải, đất liền giang hà, Ngũ Phong hải thương liên hiệp cùng Tào Bang, Tần Lâm tảo thanh chướng ngại cho đế quốc thương nghiệp khổng lồ này, từ đây nó sẽ chầm chậm thăng lên giống như mặt trời mọc ở phía Đông.

Tiếc nuối duy nhất chính là mấy ngày nay rốt cục Tần Lâm vẫn không thể hoàn thành trách nhiệm nặng nề đánh lén ban đêm, hai lần hỏi thăm Kim trưởng quan đều bị nàng cười khanh khách nói vẫn chưa hết (kinh nguyệt), không thể làm gì khác hơn là buông bỏ dã tâm này.

– Tiểu oan gia, đi Nam Kinh tỷ tỷ muội muội có rất nhiều, cũng không thể quên mất nô gia…

Thanh âm Kim Anh Cơ ngọt như rót mật, ngọc thủ khẽ véo tay Tần Lâm một cái.

– Hồ ly tinh muốn lấy mạng người!

Tần Lâm chỉ có thể than thở, hai ngày nay bị nàng làm cho nổi giận, không thể làm gì khác hơn là nghiêm mặt gật đầu một cái, mang theo chúng Hiệu Úy rời đi.

Kim Anh Cơ xấu xa cười trở lại trong đình, không biết vì sao trêu cợt Tần Lâm như vậy khiến cho nàng cảm thấy vô cùng đắc ý.

Chợt nhìn thấy phía dưới chén trà có một mảnh giấy xếp hình trang sức cài đầu, không biết Tần Lâm lại giở trò gì nữa, nàng vội vàng mở ra xem.

– Phàm chứng băng lậu, kinh nguyệt không đều, dùng sáu tiền Trữ Ma Căn, hai tiền vỏ quýt khô, gạo tẻ, lúa mạch mỗi thứ một lạng, chút muối. Trước hết giã Trữ Ma Căn, vỏ quýt lấy nước, sau đó cho vào gạo tẻ, lúa mạch nấu cháo, trước khi chín bỏ chút muối vào. Ăn mỗi ngày ắt sẽ có công hiệu thần kỳ.
– Tần… Lâm…

Ngũ Phong thuyền chủ hung hăng nghiến răng, móng tay cào trên mặt bàn thành mấy vết trắng.

Mạt Lăng quan ở phía Nam Nam Kinh thành chính là yếu đạo đường bộ đi thông Chiết Giang, lúc này dưới quan cờ xí như mây, cương đao sáng loáng, vô số binh mã đang vây săn thú.

Lúc này đang là mùa Thu, phi cầm tẩu thú mập mạp béo tròn, các kỵ binh đứng xếp hàng bày trận xua đuổi, lập tức các loại dã thú bỏ chạy thục mạng. Các binh sĩ vây ba mặt chừa một mặt, đám thú dần dần bị vây vào giữa.

Bên trong có một con báo đốm hung mãnh nhất, gầm thét nhảy lên, quả thật hết sức hung hăng.

– Bắn con báo đốm kia!

Thần Thương Mã Tứ Bình hò hét bắn ra một mũi tên, nhưng rất kỳ quái, Mã Thiên Hộ tài bắn cung bách bộ xuyên dương, vô song vô đối trong mười vạn quân, thế nhưng mũi tên này thậm chí cũng không thể sượt qua da báo, không biết bay đi đâu mất.

Đám binh sĩ bắn tên như mưa, thế nhưng toàn là bắn trật. Dường như con báo đốm kia có một vầng hào quang vô hình hộ thể, giữa mưa tên không thương tổn chút nào, nghênh ngang mặc cho kẻ khác bắn tên, mình chậm rãi bước tới như đang đi dạo trong rừng vắng.

Bất quá may mắn của nó cũng chỉ tới đó mà thôi.

Một cánh cung giương căng, tên lắp sẵn, tay buông dây tên bay ra như sao xẹt, một đạo hàn quang xé rách trường không mang theo tiếng rít gió bắn trúng vào giữa cổ con báo đốm kia. Mũi tên sắc bén cắm ngậpvào cổ, báo đốm lập tức ngã lăn chổng bốn vó lên trời, giãy giụa mấy cái liền ô hô ai tai.

Trong lúc con báo còn đang giãy chết, bốn tên kinh vệ Chỉ Huy Sứ Chu Tiến Trung, Ngô Quảng Hiếu, Trịnh Tư Nhân, Vương Thủ Nghĩa đồng thanh quát một tiếng hay:

– Tài bắn cung Đại tiểu thư cao diệu, đương thời vô song!

Mã Tứ Bình đã thăng làm Thiên Hộ, thở hổn hển vỗ ngựa chạy tới, lau mồ hôi trên trán, nhanh chóng nhảy xuống ngựa, quỳ chân sau xuống hành lễ đình tham:

– Ty chức may nhờ Đại tiểu thư bắn tên cứu giúp mới thoát được tính mạng, ty chức tạ ân cứu mạng của Đại tiểu thư!

Bốn Chỉ Huy Sứ Chu, Ngô, Trịnh, Vương nhìn nhau mà cười, thầm nói cuối cùng Mã Tứ Bình cũng khai khiếu, khó trách mới gần đây thăng Thiên Hộ.

Mới vừa rồi người giương cung bắn báo chính là Từ Tân Di Từ Đại tiểu thư, đầu nàng đội Anh Lạc Thúc Phát quán thếp vàng, thân khoác áo choàng đại hồng thêu tứ trảo kim long, eo thon nhỏ nịt sư loan đái bạch ngọc dương chỉ, ngồi trên lưng Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử, cầm Long Tuyền kiếm, quả thật là uy phong lẫm lẫm.

– Ha ha ha…

Từ Tân Di chống nạnh mà cười không có chút hình ảnh nào, ra lệnh Mã Tứ Bình đứng dậy, rốt cục nàng cũng khiêm nhường một lần vô cùng khó được:

– Thương pháp ngươi rất khá, lại mặc áo giáp, chỉ một con hoa báo còn không gây thương tổn được ngươi. Hừ, chỉ sợ mới vừa rồi mũi tên kia cũng là cố ý nhường cho bản tiểu thư.

Mã Tứ Bình gãi đầu cười hắc hắc, mặc dù y cũng học chút bản lĩnh vuốt mông ngựa, nhưng vẫn không bỏ được tính khí ngay thẳng của con nhà võ, bị Từ Tân Di vạch trần mấu chốt lập tức ngượng ngùng.

– Đại tiểu thư quá khiêm nhường!

Chu Tiến Trung vỗ ngựa chạy tới, tỏ vẻ nghiêm trang nói:

– Thường hay nói cọp không bằng toan nghê, toan nghê không bằng hùng bi (gấu), hùng bi không bằng báo đốm mắt vàng, con báo mà Đại tiểu thư vừa bắn chính là báo đốm mắt vàng, vô cùng hung mãnh, lại có tu hành, tên tầm thường không làm cho nó tổn thương được. Duy chỉ có Đại tiểu thư là huyết mạch Trung Sơn Vương, quần tà lui tránh, cho nên mới bắn một mũi tên giết chết được nó.
– Thì ra là như vậy…

Từ Tân Di càng tỏ ra cao hứng.

Mã Tứ Bình ở bên cạnh nghe vậy sửng sốt, bội phục Chu Tiến Trung sát đất, thầm nghĩ bản lĩnh vuốt mông ngựa của người ta cao minh như vậy, không trách làm được Chỉ Huy Sứ.

Ngô Quảng Hiếu cũng góp lời nói:

– Đại tiểu thư săn được con báo đốm mắt vàng này không phải là tầm thường, dùng da của nó làm thành xiêm áo có thể bách tà bất xâm, nên làm một chiếc áo choàng mặc lên người, vinh dự phi phàm.

Chủ ý này không tệ, Từ Tân Di nhìn con báo kia một chút, bèn sai người lột da nó ra.

Chu Tiến Trung ở phía sau lại thấp giọng oán giận Ngô Quảng Hiếu, Quốc Công gia cùng tiểu công gia cả ngày buồn bực Đại tiểu thư chạy loạn khắp nơi không giống khuê nữ, bảo chúng ta phụng bồi nàng cũng là tránh cho nàng gây sự. Hiện tại ngươi lại thổi phồng khiến cho nàng cao hứng, thử nghĩ xem Đại tiểu thư Ngụy Quốc Công phủ mặc áo da báo sẽ thế nào, phải biết nói sao trước mặt hai vị công gia?

Ngô Quảng Hiếu hối hận lỡ lời, thấy Từ Tân Di thật cao hứng lột da báo nhưng cũng không nghĩ ra biện pháp gì ngăn cản, không thể làm gì khác hơn là tự an ủi mình: Vị Đại tiểu thư này trời sanh tính thô sơ khoáng đạt, nói không chừng làm xong áo choàng da báo, nàng đã quên hết sạch chuyện này rồi.

Từ Tân Di lại hạ lệnh binh mã các vệ tranh tài săn thú, săn được nhiều có thưởng.

Lần này khác hẳn lần trước, tinh binh Thần Sách Vệ, Quảng Thiên Vệ, Ưng Dương Vệ, Phủ Quân Vệ tận tình sử xuất hết tất cả bản lĩnh, không trật phát nào, tiếng bật dây cung vang lên lập tức có dã thú ngã xuống. Chỉ chốc lát sau đã săn được rất nhiều dã vật, gà núi, dê núi, thỏ, hồ ly, nhiều không đếm xuể.

Ngô Quảng Hiếu hối hận lỡ lời, thấy Từ Tân Di thật cao hứng lột da báo nhưng cũng không nghĩ ra biện pháp gì ngăn cản, không thể làm gì khác hơn là tự an ủi mình: Vị Đại tiểu thư này trời sanh tính thô sơ khoáng đạt, nói không chừng làm xong áo choàng da báo, nàng đã quên hết sạch chuyện này rồi.

Từ Tân Di lại hạ lệnh binh mã các vệ tranh tài săn thú, săn được nhiều có thưởng.

Lần này khác hẳn lần trước, tinh binh Thần Sách Vệ, Quảng Thiên Vệ, Ưng Dương Vệ, Phủ Quân Vệ tận tình sử xuất hết tất cả bản lĩnh, không trật phát nào, tiếng bật dây cung vang lên lập tức có dã thú ngã xuống. Chỉ chốc lát sau đã săn được rất nhiều dã vật, gà núi, dê núi, thỏ, hồ ly, nhiều không đếm xuể.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240