Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 60
Phần 60: Biện Pháp Công Bằng

Đảo Tân Tiểu Điểu Hoàn kêu lên đầu tiên:

– Không được, chúng ta là sứ giả Đảo Tân Gia, không thuộc Ngũ Phong hải thương các ngươi quản! Dám lục soát chúng ta, hãy cân nhắc tới hậu quả chọc giận gia chủ chúng ta.

Diệp Ma cũng nhảy ra, đảo mắt cười lạnh luôn miệng:

– Kim thuyền chủ, nàng lục soát người khác, ai lục soát nàng? Hừ hừ, Mao Đại ca cùng nàng danh nghĩa là huynh muội, được lão chúa công ủy thác trọng trách. Hiện tại nàng đã trưởng thành, đủ lông đủ cánh, phải chăng là hiềm Mao Đại ca có chút vướng tay vướng chân? Cái gì là hết chim bẻ ná, đặng cá quăng nơm, Diệp mỗ không hiểu rõ lắm, kính xin thuyền chủ chỉ giáo một chút!

Sắc mặt Kim Anh Cơ biến đổi, quả thật không ngờ rằng Diệp Ma lại mượn chuyện này làm khó dễ.

Diệp Ma là lão đệ huynh lúc Uông Trực lập nghiệp, nhưng không giống như Mao Hải Phong được Uông Trực tin tưởng. Sau khi chiêu an thất bại, tập đoàn hải thương bị thiệt hại nặng nề, Diệp Ma lại bảo tồn thực lực tương đối lớn, cho nên cơ hồ có thể có địa vị ngang nhau với lực lượng chính hệ tàn dư của Uông Trực do Mao Hải Phong nắm.

Mao Hải Phong trung thành cảnh cảnh với Uông Trực, thờ thiếp thất Kim thị của Uông Trực đang có mang Triều Tiên cùng đứa con côi Kim Anh Cơ làm chúa công, lấy được danh phận đại nghĩa. Lão đệ huynh cảm niệm ân đức Ngũ Phong tiên sinh Uông Trực năm xưa, cũng kính ngưỡng dư uy của y, tự nhiên lòng hướng về Mao Hải Phong, Diệp Ma cũng không khỏi khuất thân dưới trướng.

Sau đó Kim thị mất, Kim Anh Cơ lớn lên được tôn là Ngũ Phong thuyền chủ đời thứ hai, cục diện thực lực trong bang vẫn không thay đổi. Lấy Mao Hải Phong làm đầu, Diệp Ma thứ hai, Kim Anh Cơ thân là thuyền chủ tuổi quá nhỏ, hệ chính chân chính theo phò không nhiều lắm, cho nên chỉ đứng thứ ba. Bất quá có Mao Hải Phong dốc lòng phụ tá, địa vị thuyền chủ ngược lại vững như Thái Sơn.

Lần này Mao Hải Phong đột nhiên bị hại bỏ mình không minh bạch, những lão đệ huynh của y lập tức không còn đầu lãnh, một hồi cảm thấy là Diệp Ma có vấn đề, một hồi nhìn đám người Tần Lâm do triều đình phái tới cũng có vẻ khác thường, đúng là thấy ai cũng là tặc, nhìn ai cũng giống hung thủ.

Diệp Ma vừa khích bác, những lão đệ huynh này lập tức nghĩ đến một khả năng khác, bàn tán với nhau:

– Dường như hai năm qua Thiếu chủ không còn thân thiết với Mao Đại ca chúng ta như trước nữa…
– Đúng vậy, trước kia gặp mặt thân thiết vô cùng, bây giờ lạnh như băng. Đúng rồi, tháng Chín năm ngoái nghị sự ở Tụ Nghĩa sảnh, Thiếu chủ cùng Mao Đại ca còn vỗ bàn cãi nhau một trận.

Kim Anh Cơ mơ hồ nghe được mấy câu, thật sự là dở khóc dở cười, khi còn bé tự nhiên nàng cùng thân thiết nghĩa huynh Mao Hải Phong, Mao Hải Phong còn thường bế nàng đặt trên đùi. Nhưng mấy năm qua nàng đã trưởng thành là đại cô nương, Mao Hải Phong lại là nghĩa huynh không có liên hệ máu mủ, nhất định phải có giới hạn giữa nhau mới phải.

Không nghĩ tới bị Diệp Ma khích bác, những chuyện này đều bị mang ra để làm chứng cứ, thật đúng là bóng gió vu vơ.

Khẽ cắn môi, thần sắc Kim Anh Cơ dưới ánh đèn biến ảo khó lường, nàng mơ hồ phát giác mình rơi vào một bẫy rập bày ra kín đáo.

Y Hạ Quỷ Khanh đứng trong bóng tối dưới mái hiên, lạnh lùng nhìn chăm chú cảnh tượng này, khóe miệng mang theo nụ cười giễu cợt.

Nhưng rất nhanh y cũng cảm giác được một mối nguy hiểm khó có thể nói rõ, rõ ràng đông đảo người hết sức ồn ào huyên náo, lại yên tĩnh có thể nghe thấy nhịp tim của mình. Rõ ràng ẩn thân trong bóng tối, nhưng lại giống như bại lộ dưới ánh mặt trời chói lọi giữa trưa, không chỗ nào lẩn trốn.

Cảm giác quen thuộc, cảm giác ban ngày bị sứ giả Minh quốc nhìn chằm chằm…

Quả nhiên, lại là sứ giả Minh quốc kia! Y Hạ Quỷ Khanh ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe ra quỷ khí hoàng tuyền, lấy khí thế hết sức hung tàn nghênh đón ánh mắt Tần Lâm.

Không ngờ Tần Lâm cũng không có nhìn thẳng vào mắt y, mà là như không có chuyện gì xảy ra dời đi mục tiêu chú ý, có vẻ hưng phấn quan sát Diệp Ma cùng Đảo Tân Tiểu Điểu Hoàn.

Không nghi ngờ chút nào, hung thủ nhất định nằm trong số mấy người này, có lẽ còn có cao thủ dưới quyền Diệp Ma, tóm lại không phải là Kim Anh Cơ tự hủy trường thành, lại không phải là Tần Lâm đã nắm chắc phần thắng.

Mọi người đang nghi ngờ càng ngày càng mạnh, chợt Tần Lâm đứng ra hắng giọng nói:

– Các vị chớ hiểu lầm! Chuyện tìm kiếm hung thủ bản quan sẽ gánh vác, nhất định sẽ có câu trả lời công bằng cho các ngươi. Nếu không tin được bản quan, vậy xin các ngươi lựa ra ba người tốt nhất với Mao Đại ca khi còn sống, mà tất cả mọi người đều tin được, cùng bản quan phá án!

Vốn đám thành viên hải thương sắp sửa dấy loạn, nghe những lời này lập tức sững sờ ngây ngốc. Mắt thấy là thật, tai nghe là giả, bởi vì hai mươi năm trước uy tín triều đình cũng đã phá sản, vốn là bất kể Tần Lâm nói gì bọn họ cũng sẽ không tin tưởng, nhưng phái ra ba tên đại biểu cùng hắn phá án, biện pháp này cũng rất ly kỳ.

– Được, vậy chúng ta xem ngươi phá án thế nào.

Các huynh đệ thủ hạ Mao Hải Phong đều tỏ vẻ đồng ý, lập tức đề cử ba tên hải thương uy vọng cao nhất.

Diệp Ma cùng Tiểu Điểu Hoàn ngơ ngác nhìn nhau, thật sự không nghĩ tới Tần Lâm tự tin như vậy, lại dám nhận trách nhiệm truy tìm hung thủ vào người. Hắn bất quá chỉ là sứ thần chiêu an, tuổi còn trẻ làm được Cẩm Y Vệ Phó Thiên Hộ, lại được triều đình phái tới chiêu an, nhất định là công tử thiếu gia đạt quan hiển quý nào đó, làm sao có bản lĩnh này?

Hừ, tạm thời để cho ngươi khoác lác một hồi, đợi lát nữa không tìm được hung thủ, chúng ta xem ngươi làm sao! Diệp Ma hung hăng phun nước bọt xuống đất.

Tần Lâm đang chuẩn bị bước kế tiếp, tên mập chợt nở một nụ cười xấu xa tiến lại, thần thần bí bí nói:

– Này, Tần ca, nói cho đệ biết ai là hung thủ.

Tần Lâm lảo đảo một cái suýt chút nữa ngã lăn ra đất, rất muốn đánh chết tên mập ngay tại chỗ, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta biết tiên tri sao?

– Tần ca, huynh cũng đừng úp úp mở mở nữa, lần nào cũng biết rõ mà giả bộ hồ đồ.

Lục Viễn Chí kháng nghị mãnh liệt.

Được được, lần này sẽ cho ngươi làm… Tần Lâm kéo ba vị hải thương được chọn ra qua một bên, nói chuyện giọt máu, ánh mắt bọn họ nhìn hắn lập tức thay đổi. Quả thật không nghĩ tới tuổi hắn còn trẻ lại có kiến thức bực này.

Lục Viễn Chí vô cùng hưng phấn đi kiểm tra giày tất cả mọi người, lòng hy vọng lần này sẽ lập được đầu công, bắt được hung thủ giết người kia.

Tần Lâm lại gọi tỳ nữ đứng ở cửa lúc án phát hỏi thăm tình hình lúc ấy.

Cũng không có được đầu mối hữu dụng nào từ lời khai của tỳ nữ, bất quá là nàng vừa đi tới cửa, thấy ánh trăng chiếu rọi tình cảnh đáng sợ bên trong nhà, vì vậy làm đổ thức ăn, hét rầm lên.

Tần Lâm lại hỏi tình huống căn bản của Mao Hải Phong, biết được người này thân thể tráng kiện, võ công xuất chúng, thân thủ rất cao. Tập quán sinh hoạt chính là mỗi đêm đều ngủ tương đối trễ, ước chừng canh hai còn phải ăn chút thức ăn đêm mới chịu ngủ, tỳ nữ chính là bưng thức ăn tới cho y mới phát hiện án mạng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240