Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 105
Phần 105: Hiểu Sai Lầm Rồi

Bằng lòng bằng lòng, tiểu nhân nguyện ra sức vì ân công.

Lúc này Lý Hỏa Vượng mới phản ứng kịp, dập đầu như gà mổ thóc, từ quân tượng biến thành Cẩm Y Hiệu Úy, đó là từ ruột khổ qua nhảy vào bình mật ong.

Trừ Lý Hỏa Vượng ra, Tần Lâm lại nhờ Mã Đức Bảo chọn thêm mấy quân tượng lành nghề cho hắn, Mã Tham Tướng là thân đợi tội, còn trông chờ Tần Lâm, Từ Tân Di nói tốt vài câu giúp y ở trước mặt Ngụy Quốc Công, tất nhiên không dám không nghe. Dù sao Chiết binh sử dụng điểu thương làm chủ, quân tượng lành nghề trong doanh có rất nhiều, y điều cho Tần Lâm vài người cũng không ảnh hưởng gì đến đại cục.

Tần Lâm chọn bốn quân tượng lành nghề thường ngày thay Lý Hỏa Vượng hạ thủ, hứa hẹn điều bọn họ đến Cẩm Y Vệ cho làm Lực Sĩ, những người này nhất thời mừng rỡ, ai nấy quỳ xuống cảm tạ luôn miệng.

Mã Đức Bảo bị chọc cho cười lên:

– Ha ha, đi theo Tần trưởng quan tiền đồ không cần nói, nhưng xem dáng vẻ mấy người các ngươi, đi ra khỏi doanh bản tướng quả thật giống như vừa chạy thoát khỏi hang hùm.

Biết là tướng quân đùa giỡn, đám quân tượng gãi đầu toét miệng, tươi cười hạnh phúc.

Tần Lâm thấy vậy cảm khái trong lòng, không trách triều Đại Minh có được kỹ thuật hỏa khí tối tân nhất, quân đội tiên tiến nhất, mấy chục năm sau lúc tác chiến với Kiến Nô lại thường hay phát sinh khuyết điểm súng pháo nổ nòng, hỏa dược không cháy, khôi giáp hư hỏng… khiến cho sức chiến đấu giảm xuống một quãng khá lớn. Địa vị quân tượng thấp như vậy, cuộc sống kém cỏi, trước mắt thiên hạ thái bình cũng không nói, nhưng nếu tương lai biến loạn nổi lên, bọn họ há có thể tận tâm tận lực chế tạo vũ khí khôi giáp tinh lương thay triều đình?

Khi đó điểu thương tạo nên không bị nổ nòng mới là lạ.

Quả nhiên theo như lời Trương Cư Chính, năm Vạn Lịch đầu triều Đại Minh bình định giặc Oa, phong cống Yêm Đáp Hãn, loạn người Bặc khốn nhiễu địa khu Tây Nam trên trăm năm cũng nhất cử san bằng, trong lúc nhất thời Tứ Di bát phương chắp tay thần phục, thoạt nhìn là thái bình thịnh thế, nhưng bên trong cũng có không ít ẩn hoạn.

Nếu như có thể dứt khoát cải cách, vẫn có thể mở ra một thời thịnh thế cho Hoa Hạ. Nhưng nếu bởi vì tình cảnh trước mắt còn chịu đựng được mà trì hoãn nhân nhượng, như vậy đợi đến mấy chục năm sau hoàn toàn thối nát, cho dù là Gia Cát tái thế, Chu Công sống lại chỉ sợ cũng khó mà ngăn cơn sóng dữ…

Cải cách quả thật là chuyện bắt buộc phải làm ngay trước mắt.

Cho nên Trương Cư Chính mới tỏ ra nóng vội như vậy, làm việc không chừa bất cứ thủ đoạn nào. Tần Lâm sờ cằm cười khổ một cái, mặc dù không đồng ý rất nhiều cách làm cụ thể của Trương Cư Chính, nhưng hắn cũng thông cảm với thái độ nóng lòng đẩy mạnh cải cách triều chính mới của lão.

Thật may là thời gian còn lại cho Trương Cư Chính không nhiều lắm, nhưng ta còn có thời gian rất dài, mấy chục năm, có thể làm được không ít chuyện…

– Chúng ta đi thôi!

Tần Lâm cười lớn nắm cánh tay Từ Tân Di, kéo nàng đi tới địa phương cột ngựa bên diễn võ trường.

Từ Tân Di không hiểu, chớp mắt một cái hỏi:

– Đi đâu vậy?
– Tới nhà nàng!

Tần Lâm dứt khoát lưu loát trả lời.

Từ Đại tiểu thư chợt mừng thầm trong lòng, cảm thấy ngọt ngào như rót mật, sắc mặt cũng có hơi đỏ lên:

– Ngươi làm gì vậy, lôi lôi kéo kéo người ta…

Không ngờ rằng Tần trưởng quan không hiểu phong tình quay đầu lại cười hắc hắc:

– Tới đó xin lệnh tôn bảo cử giúp cho tại hạ!

Mắt hạnh tròn xoe của Từ Tân Di lập tức liền híp lại, nghiến răng nghiến lợi, không biết vì sao đột nhiên nàng rất muốn cắn chết tên khốn này ngay tại chỗ.

Vụ án kho thuốc súng đại doanh Chiết binh nổ tung kết thúc, tra ra Bạch Liên giáo muốn lấy được kỹ thuật chế tạo điểu thương, giết chết người vô tội thay thế quân tượng Lý Hỏa Vượng, đốt nổ kho thuốc súng gây thành án này.

Hoàng Bả Tổng, Điêu sư đệ bị giải vào thiên lao đợi tội, thế thân bị bọn họ đưa vào kho thuốc súng nổ chết là một tên ngư phu ở Giang Phổ huyện bên kia bờ Trường Giang, đến Nam Kinh bán cá, bởi vì đi gỡ tiền vàng mà gặp tai họa từ trên trời giáng xuống, quả thật vô cùng xui xẻo. Tần Lâm liền phát văn thư, phái người áp tải thi thể tới Giang Phổ huyện.

Ngụy Quốc Công Từ Bang Thụy không hề thoái thác, lập tức thượng tấu chương bảo cử thay Tần Lâm. Với địa vị Quốc Công bảo cử cho hắn khôi phục chức tòng ngũ phẩm Phó Thiên Hộ, quả thật là chuyện hết sức dễ dàng.

Bản thân Tần Lâm không cảm thấy gì, ngược lại các vị huynh đệ dưới tay hắn hân hoan cổ vũ. Lục mập không nói, Du Quải Tử gặp ai cũng nói, khoa trương tầm nhìn của mình tốt vô cùng, theo được một vị trưởng quan có tiền đồ như vậy.

Tấu chương từ Nam Kinh đến Bắc Kinh cả đi lẫn về, trong đó còn có trình tự trải qua các nha môn. Cho dù là hết thảy thuận lợi, chờ đến khi Binh bộ phát bộ chiếu xuống phục hồi chức quan cũng phải qua tháng sau, Tần Lâm cũng không gấp gáp.

Thanh Đại ở nữ y quán đã huấn luyện y liệu căn bản cho mười nữ tử mới tới, các hạng mục chuẩn bị cũng đã đâu vào đấy, không bao lâu sau sẽ đến ngày khai trương.

Tần Lâm vội vàng làm chuyện bỏ dở vì vụ án kho thuốc súng nổ: Thử chế tạo điểu thương kiểu mới thích hợp cho Cẩm Y Vệ sử dụng.

Hắn lại mua một tòa nhà bên cạnh xưởng bút chì, chuẩn bị lò rèn, đe sắt, ống bễ da trâu… Lý Hỏa Vượng cũng dẫn năm tên quân tượng tới. Đến khi chuẩn bị hết thảy xong xuôi, Tần Lâm bèn tới cùng Tất Mậu Khang.

Tường đá xanh, ngói xám cũ, trên tường loang lỗ vết nước mưa, bậc thềm có hơi sứt mẻ… Không ai ngờ rằng một nơi hết sức tầm thường như vậy, sau này lại là tiền thân của xưởng công binh Kim Lăng danh chấn thiên hạ.

Mặt Tây viện bày ra lò lửa, ống bễ, đe sắt, vại nước… chỉnh tề, Lý Hỏa Vượng cầm đầu năm tên quân tượng đứng xuôi tay. Trên tường treo mấy thanh điểu thương tinh phẩm Lý Hỏa Vượng đã làm trước đó, mười tên Cẩm Y Hiệu Úy rút ra từ sở chữ Canh điều qua đây đảm nhiệm thủ vệ, cũng được Tiểu Kỳ dẫn dắt xếp hàng nghênh đón.

– Phải có súng, phải có pháo, tất cả lão tử sẽ tự tạo…

Tần Lâm miệng nghêu ngao bài hát trẻ em kiểm duyệt bộ hạ, trong lúc nhất thời trong lòng sảng khoái vô cùng.

Mặc dù không biết võ công cao thâm, nhưng hắn là tay súng thần, chỉ cần nằm trong tầm bắn cơ hồ là bách phát bách trúng. Chỉ cần có được loại súng vừa tay, cho dù là cường địch như Đoạn Hải Bình, Ngụy Thiên Nhai, cũng tuyệt đối không tránh khỏi kết quả một súng vỡ đầu.

Ngươi có thần công, ta có khoa học, hừ hừ…

Tất Mậu Khang mấy ngày nay đã được kiến thức bản lĩnh Tần Lâm, đã sớm quyết lòng đi theo hắn, thấy vậy bèn nở một nụ cười bồi hỏi:

– Vì sao trưởng quan lại cao hứng như vậy, theo vãn sinh thấy, Cẩm Y Hiệu Úy lấy Tú Xuân đao làm vũ khí, trước sau hai trăm năm không thay đổi, sử dụng hỏa khí cũng là cực ít. Những thứ như Thần Cơ súng, điểu thương, pháo Bồ Đào Nha… chủ yếu là Thần Cơ doanh kinh sư cùng Thích Đại Soái biên luyện lính mới Chiết binh đang sử dụng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240