Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 168
Phần 168: Nam Trấn Phủ Ty

Trong đó có một Chỉ Huy Đồng Tri tuổi chừng hơn hai mươi tuổi, da trắng, mắt hơi lé, nhìn Tần Lâm một cái, dùng giọng chua cay khắc nghiệt nói với lão Chỉ Huy Thiêm Sự kia:

– Hồng Chỉ Huy, lão từng tuổi này rồi có hâm mộ cũng bằng vô dụng. Tần Chỉ Huy thiếu niên phong lưu, hừ hừ, cưới được sư tử Hà Đông kiếm mũ ô sa, Từ Đại tiểu thư Nam Kinh lợi hại, bộ xương già như lão sao chịu nổi?!

Chúng đường thượng quan cẩm y cười lúng túng, đều biết trong lòng vị Chỉ Huy Đồng Tri này không vui.

Chỉ Huy Đồng Tri này là Phùng Bang Ninh, bá phụ y chính là Ty Lễ Giám Chưởng Ấn thái giám, Đông Xưởng Đốc Công Phùng Bảo. Trước mắt Phùng Bang Ninh ân ấm Cẩm Y Vệ Chỉ Huy Đồng Tri, chưởng Nam Trấn Phủ Ty, đang lúc Xuân phong đắc ý, mưu tính mượn thế lực bá phụ tiến thêm một bước gia tăng quyền thế.

Chức vụ Tần Lâm là hiệp chưởng Nam Trấn Phủ Ty, như vậy Phùng Bang Ninh cũng không thể độc lãm đại quyền Nam Trấn Phủ Ty được nữa, cộng thêm Tần Lâm cũng có bối cảnh nhất định, không chỉ có là rể Đông sàng của Ngụy Quốc Công, nghe nói quan hệ không cạn cùng tướng phủ Giang Lăng. Hắn tới đây nhậm chức, không phải là chia bớt một nửa quyền thế của Phùng Bang Ninh sao?

Cho nên Phùng Bang Ninh mỉa mai Tần Lâm như vậy cũng là chuyện bình thường.

Đáng thương Hồng Chỉ Huy kia vô tội trúng thương, chính là tiền nhiệm Thủ Phụ Cao Củng đề bạt. Cao Củng bị Trương Cư Chính hạ gục, cây ngã chim tứ tán, lão là thủ hạ cũng phải nếm mùi đau khổ, những năm qua đau khổ đã làm cho tính tình ôn hòa hơn nhiều. Hiện tại vô duyên vô cớ bị Phùng Bang Ninh mỉa mai, cũng chỉ có thể cười xấu hổ tự giễu:

– Phùng Chỉ Huy nói chí phải, vốn ta không thể nào bắt chước được họ Tần.

Quả thật là lão già vô dụng… Phùng Bang Ninh mắng thầm trong bụng, không để ý tới Hồng Chỉ Huy nữa, lực chú ý đều tập trung hết vào Tần Lâm.

Lúc này Lưu Thủ Hữu đã hàn huyên cùng Tần Lâm được một lúc, tay trái bèn kéo lấy cánh tay Tần Lâm, kéo hắn đi tới mấy bước, tay phải cực kỳ thân thiết kéo lấy Phùng Bang Ninh:

– Nào lại đây, bản quan dẫn kiến thay các ngươi, hai vị cùng chưởng quản Nam Trấn Phủ Ty, sau này thân cận hơn một chút. Chuyện của Tần Lâm Tần Chỉ Huy thẩm âm đoạn dương, phá nhiều kỳ án đã lan truyền khắp nơi, lý lịch không cần nói nhiều. Phùng Bang Ninh Phùng Chỉ Huy là điệt nhi của nội đình Quỹ Thủ Phùng công công, cũng là con cháu danh thần đời đời chịu ân nước, thanh danh cực tốt trong kinh sư. Hai người đều là thiếu niên anh hùng hiếm có, quả thật chính là nhất thời Du Lượng trong cẩm y thân quân ta!

Lưu Thủ Hữu theo sát Trương Cư Chính, cũng không thích thấy Phùng Bảo mở rộng thế lực bên trong hệ thống Cẩm Y Vệ, nhưng lại không dám mâu thuẫn trực diện. Tuy rằng y nói lời này có vẻ nhiệt tình, thật ra thì âm thầm khích bác… Cái gọi là nhất thời Du Lượng, rốt cục ai là Chu Du, ai là Gia Cát Lượng?

“Hai người các ngươi đấu với nhau, họ Tần đánh vỡ đầu chó họ Phùng là tốt nhất.”

Lưu Thủ Hữu âm thầm nghĩ ngợi, xem thử thần sắc Phùng Bang Ninh, chắc chắn từ nay về sau hai người sẽ tranh đấu long trời lở đất.

Quả nhiên sắc mặt Phùng Bang Ninh lập tức trầm xuống.

Không nghĩ tới Tần Lâm nghiêm trang nói:

– Lưu Đô Đốc khen quá lời, hạ quan thẹn không dám nhận, hạ quan chẳng qua là hiệp chưởng Nam Trấn Phủ Ty, Phùng Chỉ Huy mới là chính bài chưởng ấn. Sau này hạ quan ở Nam Trấn Phủ Ty xem Phùng Chỉ Huy như đầu lãnh, bên trong bản vệ tuân mệnh Lưu Đô Đốc, hạ quan không dám tự cao.

Thần sắc trên mặt Phùng Bang Ninh âm trầm bất định, cảm thấy lời nói Tần Lâm dễ nghe, bên trong lại cực kỳ cứng rắn, sợ cũng không phải dễ đối phó.

Lưu Thủ Hữu hơi có chút thất vọng, ngược lại không nói gì, nhìn nhìn Tần Lâm với ý nghĩa sâu xa.

“Hừ hừ, lão hồ ly muốn sử dụng lão tử như đơn đao sao?”

Tần Lâm cười chắp tay một cái, trong lòng thầm nói, Lưu Thủ Hữu, Phùng Bang Ninh, hai người này đều không phải là hạng tốt lành gì.

Tần Lâm được Lưu Thủ Hữu, Phùng Bang Ninh phụng bồi đến Nam Trấn Phủ Ty nhậm chức, thuộc hạ chúng Thiên Hộ, Bá Hộ, Trấn Phủ, Tri Sự theo lệ tới đón thượng quan. Kết quả thấy gương mặt Phùng Bang Ninh bên cạnh Tần Lâm âm trầm lạnh lẽo, thái độ các vị quan dưới quyền cũng không lạnh không nóng, qua loa cho xong chuyện.

Tần Lâm cũng không thèm để ý, sau khi tới Kinh Lịch Ty ghi quan tịch, lãnh yêu bài ngà voi Chỉ Huy Thiêm Sự, lại trở về Nam Trấn Phủ Ty.

Phùng Bang Ninh đưa mắt ra hiệu cho một tên Trấn Phủ quan vóc người ngũ đoản, mặt dài như mặt ngựa:

– Tào Hưng Vượng, dọn dẹp một gian phòng rộng rãi một chút, gọi hai Hiệu Úy đắc lực hầu hạ Tần Chỉ Huy xử lý công sự.

Phùng Bang Ninh nhấn mạnh mấy chữ “rộng rãi”, “đắc lực”, Tào Hưng Vượng kia lập tức tâm lĩnh thần hội, vừa cười hì hì chắp tay thi lễ Tần Lâm vừa luôn miệng than thở:

– Xin Phùng Chỉ Huy, Tần Chỉ Huy hiểu cho, hiện tại nha môn bản vệ chật hẹp, phòng làm việc của chúng ta cũng rất hẹp. Chỉ có một gian ở đầu dãy phía Bắc hơi rộng một chút, đáng tiếc là hướng Bắc, để Tần Chỉ Huy dùng không khỏi có vẻ không cung kính.

Bắc Kinh khí trời giá rét, ai nấy đều thích ánh mặt trời, thích phòng hướng Nam. Gian phòng này hướng Bắc, ánh mặt trời chiếu không tới, gió Bắc giá rét vô cùng, thường để cho người hầu ở hoặc chứa tạp vật.

Phùng Bang Ninh cười lạnh bất âm bất dương, trời sinh y tính tình âm độc hiểm ác, lại ỷ vào chỗ dựa vững chắc từ trước tới nay hoành hành ngang ngược, dưới mắt không người, hiện tại rõ ràng là muốn phủ đầu Tần Lâm một đòn hạ uy thế của hắn.

Tần Lâm cười cười tỏ vẻ không sao cả:

– Hướng Bắc rất tốt, Chư vị đồng liêu đều ở dưới chân thiên tử, tất nhiên không lạ gì, bản quan sống lâu ở ngoài tỉnh, bình thường cũng không thấy được Đại Minh thiên tử. Hôm nay ở phòng hướng Bắc, nhìn ra ngoài lập tức có thể thấy tường cung điện hoàng thành, giống như thời thời khắc khắc được thấy long nhan, đây gọi là tấm lòng trung quân báo quốc của chúng ta đáp đền xã tắc.

Phùng Bang Ninh nghe vậy ngẩn ra, lời này của Tần Lâm mang ẩn ý bên trong, dường như rất có đạo lý, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy có vẻ khác thường. Chẳng lẽ ngươi quay mặt về phía Bắc là trung quân báo quốc, ta quay lưng về phía Bắc là manh tâm khó lường sao?

Thế nhưng lời nói của Tần Lâm cũng không phải là nói bừa, từng câu từng chữ nói mình trung quân báo quốc, nên dù Phùng Bang Ninh tức lộn ruột cũng không phát tác được, không thể làm gì khác hơn là cười hăng hắc, thầm nhủ trong lòng: Mùa Đông năm nay đặc biệt giá lạnh, ngươi làm việc ở phòng hướng Bắc, chỉ sợ giá rét chết người…

Những Thiên Hộ, Bá Hộ, Trấn Phủ Nam Trấn Phủ Ty biết chuyện, nghe thấy hai vị thượng quan này đối đáp, những kẻ quen biết bèn trao đổi ánh mắt với nhau: E rằng Nam Trấn Phủ Ty chúng ta sẽ có một phen long tranh hổ đấu.

Đương nhiên Phùng Bang Ninh sẽ không trở mặt như vậy, vẫn nặn ra một nụ cười:

– Bản quan phải chạy tới nhà bá phụ một chuyến, xin Tần Chỉ Huy cứ tự nhiên.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240