Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 195
Phần 195: Phong Hồi Lộ Chuyển

Lý Vĩ ngẩn ra, rất muốn lấy được bức trân phẩm danh họa này, nhưng con gái nói cũng rất có đạo lý, ngự bút của tiên đế Long Khánh gia ghi rất rõ ràng. Nếu hiện tại cứng rắn yêu cầu con gái đổi sang tặng cho mình, cho dù là da mặt lão đầu tử dày hơn nữa cũng có chút không thể nói ra miệng.

Tần Lâm lại ở bên cạnh nói:

– Nương nương, Lý hoàng thân, Chu Hi Trung lão Quốc công đã sớm qua đời, thần nghe được tiểu công gia Chu Ứng Trinh sắp tập tước cũng không có bao nhiêu kiến thức đối với thư họa, chỉ sợ hắn lấy được bức Thanh Minh Thượng Hà Đồ này cũng bằng vô dụng.

Lý Thái hậu nghe vậy hơi do dự, rốt cục vẫn từ từ lắc đầu một cái:

– Quân vô hí ngôn, tiên đế đã cỡi rồng về trời, ai gia càng không thể tự tiện cải đổi di mệnh của người.

Lý Vĩ lại được Tần Lâm nhắc nhở, nghĩ tới một chuyện khác: Chu Ứng Trinh kia là nổi danh bọc mủ trứng thối trong giới con em của kinh sư, lại không thích về thư họa gì, chân trước Thái hậu theo như di mệnh của tiên hoàng ban Thanh Minh Thượng Hà Đồ cho hắn, chân sau ta sẽ đến phủ hắn mua tranh lại, chẳng phải là một chiêu tuyệt diệu hay sao?

Vì vậy lão cũng gật đầu xưng phải, đi ngược lại thái độ bình thường trở nên hào phóng lên, tán thành ban tranh cho Chu Ứng Trinh.

Phùng Bảo ánh mắt phức tạp nhìn Tần Lâm cười cười. Y là người tâm cơ linh mẫn, đã đoán được ba phần tiền nhân hậu quả, bức tranh này ban cho lão quốc trượng Lý Vĩ miệng rộng thích báo cáo nói này nọ, cùng ban cho Chu Ứng Trinh bọc mủ trứng mềm, đối với Phùng Bảo mà nói là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Lý Vĩ muốn mua bức họa này từ chỗ Chu Ứng Trinh đem về, hắc hắc, chẳng lẽ Phùng Đốc Công không thể ra tay tranh trước làm chuyện gì đó hay sao?

Biết rõ Tần Lâm giả bộ, Phùng Bảo lại lo lắng hắn trở thành người sẽ phơi bày chuyện này nhất. Nếu như có người phát hiện trong lớp lụa vàng kia cũng không có Thanh Minh Thượng Hà Đồ, đại kế thay mận đổi đào sẽ bị vạch trần ngay tức khắc.

– Nương nương, lão nô thay cầm tranh ngài…

Phùng Bảo hơi cúi người, từ trong tay Lý Thái hậu đem Thanh Minh Thượng Hà Đồ nhận vào tay.

Lý Thái hậu hơi có vẻ kinh ngạc, thật ra thì nàng còn muốn cầm tranh thêm một hồi… Thật ra thì di vật Long Khánh Hoàng đế rất nhiều, cũng không quan tâm món này, nhưng sau khi qua đời tám năm mới phát hiện, hơn nữa là tiên đế tự tay cất vào ở trong ngăn bí mật của Ngự Thư phòng, hiển nhiên đối với nàng là vị vong nhân này mà nói có ý nghĩa đặc biệt nào đó.

Bất quá Phùng Bảo chính là tổng quản được Lý Thái hậu tin chiều nhất, nể trọng và dựa dẫm vào nhất trong nội đình. Nếu lão muốn lấy lòng, Thái hậu liền mặc cho lão cầm đi.

– Hô…

Phùng Bảo thở phào một cái, tranh cầm trong tay mình, sẽ không có người không có mắt đến xem rồi vạch trần, cũng không trở khóe lật lọng.

Sợ lão không cầm chứ! Tần Lâm cũng thở phào một cái. Phùng Đốc Công! Phùng Đốc Công, ngài thật là quá phối hợp rồi!

Phùng Bảo lặng lẽ giơ tranh về hướng ánh sáng, cẩn thận xem thử ngự bút cùng ấn giám kia, chợt sắc mặt liền biến đổi, ngẩng đầu nheo mắt lại đối với Tần Lâm gật đầu một cái: Coi như ngươi gan lớn bao thiên, dầu gì cuối cùng cũng là vì chuyện của ta mà xuất lực, không vạch mặt ngươi nữa.

Tuy chúng quan Từ Tước, Trần Ứng Phượng hết sức tò mò đối với bức danh họa truyền đời này, nhưng trên lụa vàng bao phủ đó có dán khâm phong do tiên đế Long Khánh gia ngự bút, muốn mở ra phải xé rách ngự bút, điều này không dễ nói ra miệng ở trước mặt Lý Thái hậu. Còn nữa, bây giờ nó lại được cầm ở trong tay Phùng Bảo, người nào lại nguyện ý đi rước lấy cái xui rủi từ Xưởng Công? Hôm nay ngay cả cháu ruột Phùng Bang Ninh của lão cũng đều bị hung hăng đánh cho một trận, ta cũng chớ tự tìm lấy chuyện không vui.

Lý Thái hậu nhìn nhìn chúng quan, và cũng là nhìn Tần Lâm nhiều nhất, phân phó nói:

– Tần Chỉ Huy đi một chuyến, đi gọi Chu Ứng Trinh thay cho gia gia của hắn vào cung lĩnh thưởng của tiên hoàng.

Tần Lâm lĩnh chỉ ra cung, Phùng Bảo vẫn nắm vững vàng bức Thanh Minh Thượng Hà Đồ đó trong tay, thậm chí đi nhà cầu cũng mang theo, tuyệt đối không để cho tranh rời đi tầm mắt của lão, e sợ cho bị người khác phát hiện sự khác thường bên trong…

Nước trà châm qua ba lần, Tần Lâm liền dẫn Chu Ứng Trinh vào tới cung.

Chu Ứng Trinh là tỷ dụ ngược lại với vị gia gia anh hùng hảo hán của hắn. Hắn có hai vị gia gia, thúc gia uy phong lẫm lẫm, nhưng bản thân lại nhát gan như chuột, đi theo sau lưng Tần Lâm trong bộ dạng e dè sợ sệt, so với Chu Nghiêu Anh còn khoa trương hơn, tựa hồ chỉ cần có một chút gió thổi cỏ động, hắn sẽ nhanh chân chạy ra giống như con thỏ vậy.

Nếu như nói thân là thiếu nữ, Chu Nghiêu Anh còn cực kỳ đáng thương, nhưng như Chu Ứng Trinh hoàn toàn là khiến cho người lại vừa bực mình vừa buồn cười.

Chu Ứng Trinh trong bộ dáng này, so cùng Tần Lâm khí vũ hiên ngang quả thật là hai cực đoan. Ngay cả Lý Thái hậu cũng đều sinh ra cảm giác dị dạng, tựa hồ Tần Lâm mới là trời sanh ra nên làm Quốc Công, bảo hai người bọn hắn hoán đổi vị trí có lẽ còn thích hợp hơn một chút.

Trần Ứng Phượng càng thêm cười không hảo ý, nói khẽ với Từ Tước:

– Nhân vật như Chu Ứng Trinh, bảo hắn chạy trở về nhà bú vú mẹ con bà nó đi!

Chu Ứng Trinh khiếp đảm bỉ ổi như thế nào đi nữa, dù sao di mệnh tiên đế gia cũng không thể thay đổi được. Lý Thái hậu liền nói qua tiền nhân hậu quả một lần, sau đó thay tiên đế ban cho.

Phùng Bảo đem Thanh Minh Thượng Hà Đồ đưa tới trong tay Chu Ứng Trinh, rồi như tháo xuống trách nhiệm nặng ngàn cân… Cái tên bọc mủ này lấy về cho dù có phát giác bên trong không có gì cả, cũng thành thật không dám lộ ra, huống chi Phùng Đốc Công còn có thể làm chút trò nhỏ ở trong đó, vậy thì càng thêm kín kẽ như áo trời.

Từ nay về sau, quốc bảo Thanh Minh Thượng Hà Đồ chân chính đã thật sự vững vàng mang họ Phùng rồi!

Lý Vĩ là một trong những người quan tâm nhất về bức họa đồ này, thấy “Một vạn lượng hoàng kim” đã đến tay Chu Ứng Trinh, không nhịn được hỏi:

– Tiểu công gia đem tranh về, rồi có bán không, hay là treo ở trung đường?

Vì bức họa này, liên lụy tới Lý Thái hậu, Lý Vĩ, lại chọc cho sai dịch Ðông Xưởng cùng Cẩm Y Hiệu Úy tới cửa, Chu Ứng Trinh đã sớm sợ vỡ mật. Bởi vì Tần Lâm là người duy nhất có thái độ khá hơn một chút đối với hắn, cho nên trên đường vào cung liền cầu khẩn Tần Lâm thay hắn đưa ra ý kiến thoát khỏi ngọn núi lửa bỏng tay này, lúc này Lý Vĩ hỏi tới, hắn liền theo như lời Tần Lâm dạy trả lời:

– Tranh này chính là do tiên hoàng ban cho tổ tiên, cho nên không dám tự tiện bán ra. Hiện tại tổ tiên đã qua đời nhiều năm, vậy sẽ đốt hóa tranh ở trước linh vị lão nhân gia, cuối cùng chấm dứt một đoạn tâm nguyện của tiên nhân, cũng gọi là tổ tiên hiểu được tiên hoàng quân vô hí ngôn, có thủy có chung.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240