Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 229
Phần 229: Gặp Giai Nhân Trong Đêm

Trương Tử Huyên vừa dạo đàn vừa ca, tiếng hát cao vút tận chín tầng mây, ý cảnh hết sức cao xa, đắm chìm trong tiếng nhạc, không bị ngoại vật làm động. Cho dù là cách đó không xa có hai tiểu nha đầu xinh đẹp đang đốt pháo hoa, tia lửa bắn ra tung tóe, tiếng đàn tiếng hát cũng không bị nhiễu động chút nào.

Cuộc đời như mộng, cười những ai si ngốc, rốt cục ai mới là hồng trần si nhi nữ, thiên nhai tình trường khách?

Chợt trên đường mòn vườn hoa truyền tới tiếng cành khô bị đạp gãy răng rắc, tâm cảnh Trương Tử Huyên chợt loạn, ngón tay ngọc thon thả đè chặt dây đàn, im tiếng không ca hát nữa.

– Vì sao lại không đàn nữa?

Tần Lâm cười híp mắt từ phía sau bụi cây đi ra, tiếc nuối nói:

– Tuy rằng ta không thông âm luật, nhưng đoán rằng khúc Mai Hoa Tam Lộng này vẫn còn một đoạn cuối cùng.
– Kẻ làm loạn lòng ta, xin hãy rửa tai lắng nghe…

Trương Tử Huyên khẽ mỉm cười, tay khảy dây đàn, nhất thời thanh nhạc du dương vang lên lần nữa, môi đỏ mọng khẽ mấp máy, cất cao giọng ca:

– Mai Hoa Tam Lộng gọi quần tiên, mây khói mênh mang bách điểu triều. Bướm lượn ong bay ôi rực rỡ, lòng son chiếu tận chín tầng mây.

Lúc này bầu trời đêm quần tinh sáng chói, tiếng đàn du dương tựa như từ bầu trời truyền tới, tiếng ca của Trương Tử Huyên trong trẻo vang xa, tiếng hát cùng tiếng đàn làm bạn, giống như tiếng trời.

Cách đó không xa pháo hoa nở rộ chói sáng, chiếu rọi dung nhan tuyệt mỹ của nàng, da thịt trắng như bạch ngọc, làn thu ba dừng trên mặt Tần Lâm, khẽ mỉm miệng cười duyên dáng.

Một khúc cuối cùng, dư âm lượn lờ chưa dứt.

– Hay, hay cho câu “lòng son chiếu tận chín tầng mây”.

Tần Lâm nghiền ngẫm hồi lâu, buông lời khen ngợi:

– Hai khúc trước đó chí hướng cao tuyệt, đáng tiếc nghe qua có vẻ trầm buồn. Khúc thứ ba này vừa vang lên đã lập tức vô cùng nổi bật, ý cảnh đặc biệt cao xa.

Nghe Tần Lâm tán dương, Trương Tử Huyên ngược lại kinh ngạc trợn to hai mắt:

– Tần huynh nói là, chỉ có lời bài hát là hay thôi sao?

Ặc… Tần Lâm có chút lúng túng, vội vàng nói:

– Đàn cũng hay, hát càng hay hơn.

Trương Tử Huyên mím môi mà nhìn Tần Lâm đang gãi đầu không ngừng, chợt không nhịn được bật cười khanh khách, dung nhan khoáng thế phối hợp nụ cười của nàng trong khoảnh khắc khiến cho băng tuyết hòa tan, Xuân trở về cả vùng đất, bách hoa nở rộ.

– Giỏi, thì ra còn muốn trêu ghẹo ta! Tử Huyên không ngoan…

Tần Lâm đi tới, nở một nụ cười xấu xa, chuẩn bị bắt lấy Trương Tử Huyên.

Vị thiên kim tướng phủ này lập tức tim đập thình thịch như nai nhảy, vội vàng đứng lên né tránh hai bước, giận nói:

– Tần huynh đầu năm không bồi tiếp Từ Đại tiểu thư, lại đến tìm tiểu muội, cho dù là tiểu muội không sợ hư danh tiết, huynh không lo lắng sư tử Hà Đông trong nhà sao? Nếu còn giở trò miệng lưỡi, tiểu muội sẽ kêu hai vị huynh trưởng tới, đánh cho huynh bán sống bán chết treo trước cửa tướng phủ.

Chợt nghĩ đến lần trước ca ca bị tức muốn đánh nhau cùng Tần Lâm, mình cũng từng nói lẫy qua “Đánh chết Tần Lâm treo ở cửa tướng phủ, nói cho người khắp thiên hạ đây là kết quả không chịu làm con rể nhà ta”, gương mặt mềm mại của Trương Tử Huyên lập tức ửng đỏ, khiến cho người ta tưởng rằng hồng mai nở rộ mùa Đông.

Tần Lâm biết Trương Tử Huyên mặt mỏng, nếu còn tiếp tục đùa giỡn e rằng sẽ sinh ra phản tác dụng, vội vàng nghiêm nghị nói:

– Ngu huynh tới đây quả thật có chuyện muốn thỉnh giáo muội, tuyệt đối không phải cắp ngọc trộm hương.

Cắp ngọc trộm hương… huynh có bản lĩnh trộm được sao? Trương Tử Huyên khẽ mỉm cười:

– Tần huynh cứ hỏi tiểu muội biết gì nói nấy.

Tần Lâm hỏi thẳng:

– Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu, rốt cục tính tình người này thế nào?

Dương Triệu? Trương Tử Huyên rõ như lòng bàn tay lý lịch các vị quan viên, hơi nghĩ ngợi một chút bèn nói:

– Người này xuất thân Nhị Giáp Tiến Sĩ khoa Bính Thìn năm Gia Tĩnh hạng tám mươi, năm Long Khánh thứ hai thăng Sơn Đông Binh Bị Phó Sứ, bốn năm thăng Thiêm Đô Ngự Sử, Tuần Phủ Thuận Thiên, Vạn Lịch nguyên niên gia Hữu Phó Đô Ngự Sử, hai năm thăng Binh bộ Thị Lang, Kế Liêu Tổng Đốc.
– Y ủng hộ gia phụ cải cách triều chính mới, làm binh bị cũng rất có tài, được trong ngoài triều công nhận là năng thần (quan có tài năng), cho nên từ năm Long Khánh gia phụ đã để ý cất nhắc trọng dụng. Trong hơn mười năm từ Binh Bị Phó Sứ thăng quan một mạch cho tới Kế Liêu Tổng Đốc, trở thành phong cương đại lại, chẳng qua là người này tính tình không tốt, thường bị thanh lưu chỉ trích, đặc biệt vô cùng tham lam.

Quả nhiên là nữ trung Gia Cát, Trương Tử Huyên kể lại lai lịch Dương Triệu một hơi không ngừng nghỉ.

Sau khi nói xong, nàng lẳng lặng nhìn Tần Lâm, không biết tại sao hắn hỏi Kế Liêu Tổng Đốc vốn đại bác bắn không tới.

Từ chính miệng Trương Tử Huyên xác nhận quan hệ giữa Dương Triệu cùng Trương Cư Chính, Tần Lâm nghe xong cười khổ liên tiếp:

– Nếu biết Dương Triệu tham lam, tại sao Trương lão tiên sinh còn đưa y vào vị trí Kế Liêu Tổng Đốc?

Nghe Tần Lâm mơ hồ có ý chỉ trích, mặt phấn Trương Tử Huyên hơi cáu kỉnh, châm biếm nói:

– Tần huynh nói gì vậy? Trừ Hải Thụy Hải Bút Giá ra, triều Đại Minh chúng ta còn có quan không tham sao? Gia phụ có thể truất phế kém cỏi nâng đỡ nhân tài, cũng dựa vào cất nhắc trọng dụng tham quan có tài, ủng hộ triều chính mới, mà truất phế tham quan kém cỏi bất tài, không ủng hộ triều chính mới.

Trương Tử Huyên nói không sai, thanh quan ý nghĩa nghiêm khắc chân chính triều Đại Minh chưa đếm hết một bàn tay, nguyên nhân rất đơn giản:

Chu Nguyên Chương định bổng lộc thật sự quá thấp, quan viên muốn duy trì cuộc sống cho cả gia đình, nhất định phải có thu nhập mờ ám, thậm chí là ăn của đút. Kinh quan hoàn toàn không có những khoản này, hoặc có rất ít thu nhập bên ngoài, vậy sẽ nghèo tới mức phải cầm đồ mà sống qua ngày. Những người như vậy có thể kể Ngự Sử Đô lão gia Khâu Tranh, hoặc như Hoắc Trọng Lâu lúc Tần Lâm mới gặp ở Kỳ Châu.

Quan viên địa phương thu nhập bên ngoài từ tiền cữ thường lệ, kinh quan thu băng kính thán kính (băng giải nhiệt mùa hè, than sưởi ấm mùa Đông, một hình thức hối lộ) của quan địa phương. Nói tới cái gọi là tham ô, quan viên cả nước từ trên xuống dưới đều làm như vậy, nếu như nói tham ô phải bị nghiêm trị, nếu là nghiêm khắc dựa theo luật pháp thời Chu Nguyên Chương, tất cả phải bị lột da trồng cỏ.

Cho nên Tướng gia Trương Cư Chính đương triều cũng đã thấy rõ, mọi người đều tham, cái gọi là thanh quan cũng chỉ là giả vờ bề ngoài cho dễ coi, sau lưng vẫn đòi tiền, lại còn thường xuyên nói lời hại nước. Như vậy còn không bằng dứt khoát dùng kẻ có tài, lấy tiêu chí chọn quan là có năng lực hay không, có ủng hộ triều chính mới hay không.

Trừ phi sửa đổi toàn bộ chế độ từ căn bản gốc rễ, nếu không tiêu chuẩn của Trương Cư Chính quả thật là “ít xấu nhất”, có khả năng sử dụng nhất.

– Đúng vậy, mọi người đều tham, đây là không có biện pháp…

Tần Lâm sờ sờ cằm, trong đôi mắt toát ra ngọn lửa hàm chứa vài phần tức giận:

– Nhưng tham ô cũng có khác nhau giữa có chừng mực và táng tâm bệnh cuồng phải không?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240