Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 149
Phần 149: Đại Tiểu Thư Ra Tay (Thượng)

Tương môi bà cùng Tôn Nhất Thiếp lập tức toàn thân run lên cầm cập, bất kể thế nào cũng không ngờ rằng Trương Công Ngư nói giúp cho Tần Lâm một cách trắng trợn như vậy, lần này bọn họ còn không ô hô ai tai?

Dù sao cũng là bà mai từng đi qua ngàn nhà vạn hộ, Tương môi bà thấy tình thế không tốt liền lăn lộn trên mặt đất ăn vạ:

– Đại lão gia minh giám, lão thân cũng không có vu hãm người khác, quả thật là dùng thuốc của bọn họ đắp mặt, mới nổi lên đầy mụn đỏ như vậy.
– Cứng đầu cứng cổ, bản quan thấy bà chưa tới Hoàng Hà tâm bất tử.

Trương Công Ngư ném thẻ trên án xuống đất, gằn giọng quát:

– Bây đâu, lôi bà lão này ra đánh năm mươi hèo rồi hãy nói!

Tương môi bà bị dọa sợ đến ngã ngồi trên đất, hồn phi phách tán, nhìn Tôn Nhất Thiếp hết sức đáng thương, mong đợi Tôn cục đổng cứu mạng.

Nhưng bây giờ Tôn Nhất Thiếp cũng là Bồ Tát đất qua sông bản thân khó bảo toàn, làm sao có thể cứu Tương môi bà? Gương mặt mập trắng của y toát ra mồ hôi chảy xuống ròng ròng, lần này đánh Tương môi bà, lần sau chắc chắn sẽ đánh tới kẻ chủ sử sau màn là y.

Trương Tôn Nghiêu Trương Thiên Hộ, mau tới cứu mạng…

Đám nha dịch trói Tương môi bà lại, lấy hèo trúc ra muốn đánh, Hình Danh Sư Gia kia tới hiện tại không nhịn được nữa, tiến ra ghé tai Trương Công Ngư nói:

– Đông ông, xử án đánh nguyên cáo trước, từ cổ chí kim không có đạo lý này, ngài muốn giúp Tần trưởng quan vậy phải nghĩ biện pháp khác, nếu không truyền tới tai cấp trên, chắc chắn đông ông sẽ mắc tội danh xử án hồ đồ, vậy thì không đẹp.

Không giống đời sau nguyên bị cáo ngang hàng, vào thời cổ nguyên cáo lại có ưu thế, chuyện như khẩu cung mâu thuẫn, đường quan khó có thể phân biệt, luôn luôn đánh bị cáo trước. Đây chính là lai lịch của câu “Ác nhân cáo trạng trước”, cáo trạng trước chính là nguyên cáo, có thể mượn quy củ này lấn át bị cáo.

Hiện chưa có chứng cứ xác thực, trước hết đem nguyên cáo ra đánh một trận, chuyện này truyền đi chắc chắn sẽ là chuyện cười tày trời. Hình Danh Sư Gia rất có nghề nghiệp đạo đức, vội vàng chỉ ra cho Đông gia thấy.

Tôn Nhất Thiếp, Mã đại phu phục hồi tinh thần lại, cũng cảm thấy có vẻ khác thường, một mực kêu to:

– Nào có chuyện đánh nguyên cáo trước như vậy, nếu Đại lão gia thiên vị, chúng ta sẽ tố lên kinh.

Trương Công Ngư nhìn Tần Lâm, có vẻ xấu hổ ngượng ngùng.

Tần Lâm nhìn y cười cười, tỏ vẻ không sao cả, đối phó một lão bà vu cáo hãm hại như vậy còn phải dựa vào khảo hình ép cung, quả thật cũng quá xem thường bản lĩnh của Tần trưởng quan.

Hắn cẩn thận quan sát mụn màu đỏ tím trên mặt Tương môi bà, những mụn này dẹp, đỏ hồng, lằn ranh rõ ràng, thoạt nhìn quả thật rất giống như bị dị ứng do loại dược vật nào đó.

Hỏi thăm Lý Thời Trân, lão thần y vuốt râu cau mày:

– Loại hoa cỏ có thể làm cho da nổi mụn đỏ thuộc về dược vật và không thuộc về dược vật, không có một trăm loại cũng có tám mươi loại, muốn tra được rốt cục bà ta dùng thuốc gì làm cho da nổi mụn đỏ, quả thật không dễ dàng gì.
– Đây cũng là một vấn đề…

Tần Lâm nhớ lại lời khai của Tương môi bà, gãi gãi đầu.

– Không dễ sao?

Thanh Đại ân cần lắc lắc cánh tay Tần Lâm.

– Dễ, dễ lắm…

Tần Lâm cười hăng hắc, đi lên phía trước, ghé vào tai Trương Công Ngư nói nhỏ một hơi. Trương Đại lão gia nhất thời cười híp mắt, phái mấy tên nha dịch đi ra ngoài.

Các thầy thuốc Huệ Dân dược cục Nam Kinh thấy cảnh tượng này đều suy đoán xem rốt cục Tần Lâm nói gì, mà hắn và Trương Đại lão gia là quan hệ như thế nào, có thể làm cho chính tứ phẩm Kinh Kỳ Đạo này nói gì nghe nấy. Mà Tôn Nhất Thiếp cùng Tương môi bà càng cảm thấy thắc thỏm trong lòng, không biết Tần Lâm muốn giở trò gì, theo bản năng chỉ cảm thấy không ổn.

Chỉ chốc lát sau, bọn nha dịch khệ nệ khiêng bao túi đựng thứ gì đó trở lại, ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, mọi người định thần nhìn kỹ, thì ra là là bao đựng cặn thuốc.

– Khải bẩm Đại lão gia, đây là cặn thuốc tìm được dưới rãnh nước chỗ ở của Tương môi bà.

Bọn nha dịch lớn tiếng báo cáo.

Tương môi bà nhất thời hoảng hồn, đôi môi không ngừng run rẩy, Tôn Nhất Thiếp vốn đang không có gì, nhìn thấy bộ dáng này của bà lập tức cũng tâm thần đại loạn.

Quả nhiên như vậy… Tần Lâm xác nhận phỏng đoán của mình, nhìn hai người kia luống cuống tay chân, khóe miệng hắn toát ra nụ cười chế nhạo.

Căn cứ vào lời khai, nếu Tương môi bà muốn tạo ra chuyện “sau khi sử dụng mặt nạ đắp của nữ y quán Cận Đại ở nhà, sáng sớm hôm sau trên mặt xuất hiện vô số mụn màu đỏ tím”, vậy nhất định phải hội đủ hai điều kiện: Thứ nhất, tối hôm qua lúc bà về nhà, trên mặt vẫn bình thường. Thứ hai, sáng sớm hôm nay ra cửa, trên mặt nhất định phải có mụn xuất hiện.

Nếu không hàng xóm láng giềng nhìn thấy, nhất thời sẽ lộ tẩy ngay tức khắc.

Cho nên lão bà động tay chân trên mặt mình cũng nhất định là vào tối ngày hôm qua, trong nhà mình.

Như vậy rất có khả năng dược vật gây dị ứng mà bà sử dụng vẫn còn giấu trong nhà, nếu như vác mặt đầy mụn đỏ ra ngoài lén lén lút lút vứt một thứ gì đó, e rằng sẽ đưa tới nghi ngờ lớn hơn.

Hơn nữa Tần Lâm cũng không cho là Tương môi bà sẽ tốn hao quá nhiều tinh lực cùng thời gian để xử lý số dược vật kia. Trong lòng đối phương đây là chuyện vô cùng đơn giản, vu cáo hãm hại một cách nhẹ nhàng, rất có khả năng không nghĩ tới chuyện sẽ đi tới mức như bây giờ.

Đúng như Tần Lâm đoán, ông cháu Lý gia chỉ nhìn qua cặn thuốc kia đã lập tức phát hiện ra vấn đề, Lý Thanh Đại lập tức lấy ra một ít cặn thuốc kêu to:

– Trời ơi, đây là Cử Bì! Hừ, Cử Bì khiến da người phát ban nổi mụn, trong mặt nạ đắp của y quán chúng ta cũng không có thứ này! Tần Đại ca, huynh thật thông minh, quả nhiên bên trong cặn thuốc có vấn đề.

Thanh âm của Thanh Đại trong trẻo dễ nghe, nhưng lọt vào tai một số người lại vô cùng chấn động.

Tương môi bà lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu xin tha liên hồi:

– Tha mạng, Đại lão gia tha mạng, là lão bà tử dối gạt, là Tôn cục đổng này muốn lão bà tử làm như vậy…

Coi như là lão bà tử này sáng suốt nhận được tình thế, bây giờ chứng cứ xác thật, Trương Công Ngư đã có thể dùng tới đại hình, bộ xương già của bà có thể chịu đựng được bao lâu. Chi bằng thẳng thắn nhận tội, tội vu cáo lường gạt chịu phản tọa cũng không phải là quá mức nghiêm trọng.

Nhưng sắc mặt Tôn Nhất Thiếp lập tức trở nên trắng bệch, thân là cục đổng Huệ Dân dược cục, nhân vật rất có danh vọng trong hạnh lâm Nam Kinh, lại thông đồng người khác hãm hại đồng nghiệp, lần này truyền dương ra ngoài chẳng phải thân bại danh liệt hay sao? Chắc chắn sẽ bị mắc tội hạ ngục, chiêu bài chữ vàng danh y coi như hoàn toàn hủy diệt.

Câu “dùng đá đập vào chân mình” dùng để hình dung những gì mà Tôn Nhất Thiếp đã làm, quả thật không sai chút nào.

– Tôn cục đổng, đây… Đây chính là sự thật sao?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240