Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 240
Phần 240: Điệu Hổ Ly Sơn

Tiên sinh kể chuyện đang kể lại giai thoại An Lộc Sơn tạo phản, Đường Huyền Tông Tây thú, nói đến Dương Quốc Trung chuyên quyền hại nước, Tần Lâm chợt vỗ bàn một cái, khiến cho chén trà nhảy tưng lên:

– Ta đây nghe người ta nói Dương gia tướng, cái gì Dương lão lệnh công, Dương Lục Lang, Dương Bát Muội, Dương Tông Bảo, Dương Bài Phong ai nấy một tấm lòng son, trong họ Dương toàn là người tốt, tại sao hậu bối con cháu lại xuất hiện loại người lòng lang dạ sói như Dương Quốc Trung này? Trời ơi, thì ra họ Dương cũng có gian thần!

Trà khách nghe vậy ai nấy ôm bụng cười to. Một vị thư sinh trung niên bên cạnh đầu đội khăn, bộ dáng giống như tiên sinh dạy học đang uống trà, phụt một cái lập tức phun ngụm nước trà ra xa, ôm bụng cười nửa ngày, cuối cùng mới hảo tâm nói với Tần Lâm:

– Vị khách nhân bên ngoài này, chắc là lẫn lộn Dương gia tướng với loạn An Lộc Sơn rồi phải không? Dương Ngọc Hoàn, Dương Quốc Trung là chuyện xảy ra ở Đường triều, bọn Dương Lục Lang là người của Tống triều, hai bên cách nhau tới mấy trăm năm.

Tần Lâm há miệng cứng lưỡi, gãi gãi đầu xấu hổ nói:

– Thì ra là như vậy, xin thọ giáo, hôm nay coi như mở rộng kiến thức. Hắc hắc, không tới Mật Vân huyện các ngươi, ta còn không biết đại gian thần họ Dương này!

Đám trà khách lại cười rộ, chỉ cho là vị khách từ bên ngoài tới này kiến thức nông cạn.

Lục Viễn Chí chọc hông của Ngưu Đại Lực, hai huynh đệ dở khóc dở cười, Tần trưởng quan một lời hai nghĩa, bản lĩnh chỉ chó mắng mèo quả thật hết sức cao thâm.

Đám nội gián giả trang làm trà khách vào sau, giả trang thành người đi đường và bán hàng rong nghe thấy lời của Tần Lâm đều dở khóc dở cười. Đâu phải hắn mắng Dương Quốc Trung, câu “không tới Mật Vân huyện các ngươi, ta còn không biết đại gian thần họ Dương này” rõ ràng là mắng thẳng vào mặt Kế Liêu Tổng Đốc Dương Triệu.

Hơn nữa, chính là mắng cho bọn họ nghe!

Ánh mắt Tần Lâm thỉnh thoảng quét qua, sắc bén rét lạnh giống như điện. Đám nội gián này cũng toàn là cao thủ có kinh nghiệm dồi dào, nhưng bị hắn quét nhìn qua đều có cảm giác không có chỗ nào lẩn trốn.

Tên kia mắng xong, dương dương đắc ý liếc liếc về phía bọn nội gián, nụ cười mang theo vẻ chế giễu nồng đậm, càng khiến cho bọn họ cảm thấy thất bại.

Rốt cục có người không nhịn được bị làm nhục trắng trợn như vậy, hai tên nội gián giả làm khất cái ngoài đường dưới quán trà đang chảy nước mũi ròng ròng trong gió rét, một người trong đó thấp giọng:

– Ngô lão Đại, chúng ta còn phải canh chừng bao lâu, vì sao huynh đệ cảm thấy tên này đang đùa giỡn chúng ta?

Ngô lão Đại ở trong gió rét hai tay ôm ngực, giậm chân cho ấm, oán hận liếc mắt nhìn Tần Lâm thoải mái uống trà nóng trên lầu hai, không thể làm gì khác hơn là thở dài:

– Cho dù là hắn đùa giỡn chúng ta, cũng phải canh chừng cẩn mật. Nếu có chút sơ xuất gì, để mất dấu người này, chắc chắn Triệu Sư Gia sẽ lột da hai ta.

Lão tử chính là đùa giỡn các ngươi, sao hả? Tần Lâm ngồi trên lầu hai quán trà khóe môi nhếch lên nhàn nhạt mỉm cười, làm bộ như đang chuyên tâm nghe tiên sinh kể chuyện.

Chờ tiên sinh kể chuyện nói đến chỗ đặc sắc, đám trà khách thảy đều vỗ tay khen hay, Tần Lâm cũng kêu lên theo:

– Hay, kể thật hay!

Hắn vừa kêu lên vừa hoa tay múa chân, trong lúc vô tình va phải trà bác sĩ vừa bưng bình trà đi qua bên cạnh. Chỉ nghe một tiếng choang rất lớn, một cái ấm trà bằng đồng bị hất bay ra, vẽ một đường vòng cung giữa không trung, nước sôi trút xuống dưới như thác đổ.

Hai tên nội gián đang canh chừng dưới lầu có nằm mơ cũng không ngờ rằng từ trên trời đột nhiên bay xuống một bình trà chứa đầy nước sôi như vậy. Cảnh tượng này có thể nói là bình trà chợt bốc khói sinh tử, nước sôi trút xuống như thác đổ, cho dù là thân thủ hai người không kém cũng chỉ miễn cưỡng tránh thoát bình trà đập trúng đầu, không tránh thoát tai ương nước sôi tưới ướt thân.

Trong tiếng nước chảy rào rào, nước sôi tưới lên khắp người hai tên nội gián, nhất thời nóng khiến cho bọn họ phải nhảy dựng lên, kêu cha gọi mẹ liên hồi.

May là mùa Đông mặc nhiều y phục, Ngô lão Đại đáng thương và đồng bạn của y cũng bị bỏng nổi lên vết phồng rộp khắp người, đau rát giậm chân la hoảng.

Lần này hai người bọn họ cũng không cần oán trách giá lạnh nữa, chỉ tiếc dường như hơi nóng, đầu mặt hai người lúc này đỏ bừng như hai con tôm luộc.

Đám nội gián bên trong bên ngoài trà lâu đều kinh hãi ngây người, muốn tiến tới cứu chữa cho Ngô lão Đại lại không tiện công khai bại lộ thân phận, trong lòng thầm mắng Khâm Sai họ Tần này vô cùng đáng ghét, thủ đoạn sắc bén.

Ngô lão Đại cũng lưu manh, vội vàng hốt một nắm tuyết ven đường áp lên mặt mình, sau đó nhanh chóng cỡi y phục ra, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng đưa mắt nhìn lên lầu.

Lúc này Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực vẫn còn ở chỗ cũ, duy chỉ có chỗ ngồi Tần Lâm trống trơn, không biết hắn đã đi đâu.

Ngô lão Đại sợ tới mức tim như ngừng đập, vội vàng ra dấu tay, hỏi đám nội gián giả trang thành trà khách, kẻ bán hàng rong xung quanh xem có ai nhìn thấy Tần Lâm đi về phía nào không.

Đám nội gián ngơ ngác nhìn nhau, mới vừa rồi bọn họ bị cảnh tượng bất ngờ làm cho chấn động, lực chú ý đều tập trung vào Ngô lão Đại nhảy choi choi, không ai để ý tới Tần Lâm, vào lúc này cũng không ai biết hắn chạy đi đâu.

Con bà nó! Ngô lão Đại có cảm giác kích động muốn trào máu, ngay cả trà bác sĩ không ngừng bồi lễ nói xin lỗi cũng không thèm để ý tới, nhìn quanh quất không ngừng tìm kiếm tung tích Tần Lâm trong vô vọng.

Y đang chuẩn bị chỉ huy thủ hạ tản ra tìm tòi, lại thấy Tần Lâm từ hậu viện quán trà kéo quần lên, nghêu ngao ca hát, lộ vẻ thỏa mãn đi ra, rõ ràng là vừa đi nhà xí.

Mặt Ngô lão Đại bị nóng đến đỏ bừng không tự chủ được giật giật vài cái, trong lòng cơ hồ phát điên.

– Chúng ta… Làm sao bây giờ?

Tên thủ hạ cũng bị bỏng như tôm luộc bụm mặt nhịn đau hỏi.

– Điều thêm các huynh đệ ở hành dinh Khâm Sai tới đây, chỗ Tằng Tỉnh Ngô để lại ba người canh chừng là đủ rồi…

Ngô lão Đại nghiến răng nghiến lợi, rít từ trong kẽ răng ra:

– Ta cũng không tin chúng ta nhiều người như vậy, lại không thể canh giữ được con rùa nhỏ này.

Tần Lâm ở trà lâu nghe chuyện, Kế Liêu Tổng Đốc phủ biết hắn là nhân vật khó đối phó nhất, an bài tuyệt đại đa số nội gián tới đây canh giữ hắn chăm chăm, quả thật không dám chớp mắt cái nào, lúc nào cũng nhìn chằm chằm hắn.

– Hừ, ta cũng không tin ngươi sẽ bay trên trời chui xuống đất.

Ngô lão Đại oán hận nói, đồng thời không ngừng thoa một loại dầu lên mặt để trị phỏng.

A… thật sự vô cùng đau rát…

Theo Tần Lâm hấp dẫn phần lớn lực chú ý, số lượng nội gián phe Dương Triệu bố trí ở hành dinh Khâm Sai lập tức giảm bớt đến thấp nhất, nhưng chuyện này có gì là quan trọng? Tằng Thị Lang, Từ Văn Trường tuổi tác đã cao, không ai có thủ đoạn tàn nhẫn không tha cho người khác như Tần Lâm vậy.

HẾT QUYỂN 2

Bạn vừa đọc xong Quyển 2, Quyển 3 tại đây:


Xem thêm các Quyển khác trong bộ “Cẩm Y Vệ Đại Minh” tại đây:

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website , trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240