Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 160
Phần 160: Nguyên Cung Kỳ Trân

Khi còn nhỏ, Từ Tân Di chơi ở trong phòng mẫu thân Ngô Thị, không biết từ đâu mà tìm được vật này, liền lăn qua lăn lại trên đất, bị cha nhìn thấy vội vàng lấy nó đi, từ đó nàng cũng chưa từng thấy món đồ chơi này nữa.

Tần Lâm cầm thạch cầu lên, vào tay lạnh buốt, nhìn kỹ một chút chất liệu ôn nhuận óng ánh rực rỡ, nhẵn nhụi giống như dương chỉ bạch ngọc, chẳng qua là màu sắc đen nhánh, hình dáng cũng chỉ là một viên hình cầu chuẩn mực, căn bản không có chạm khắc bất kỳ hình vẽ gì.

Hướng về phía ánh sáng chói lọi chiếu một cái, không thấy gì khác lạ, Tần Lâm liền hỏi Từ Tân Di có biết lai lịch của vật này hay không.

Từ Tân Di suy nghĩ một hồi:

– Năm đó tổ tông Trung Sơn Vương nhà ta dẫn đại quân tiễu trừ Nguyên Mông, Nguyên Thuận Đế Thỏa Hoan Thiếp Mộc Nhi hoảng hốt trốn chạy phía Bắc, đa số hoàng hậu và phi tần, trân bảo bị quân Minh lấy được. Sau khi điều quân trở về, Trung Sơn Vương liền hiến tặng toàn bộ cho Thái tổ Vũ Hoàng đế, sau đó một phần trân bảo lại ban thưởng trở lại nhà ta…
– Khi còn bé nghe cha mẹ nói đến, lão tổ tông đề cập tới trong đó có một món trân bảo nguyên cung rất là trân quý, gọi là Ô Nhĩ Ôn Dã Lực, nhưng không nghĩ rằng lại có thể chính là quả cầu đá màu đen ta đã từng chơi.

Tại sao Từ Đạt biết vật này trân quý chứ?! Nguyên Thuận Đế hoảng hốt trốn về phía Bắc, ngay cả hậu phi con cái cùng tỳ ấn đa phần đều lạc mất, duy chỉ có những vật như chiến kỳ Tô Lỗ Định của Thành Cát Tư Hãn, bảo đao truyền quốc của Tây Hạ, chuỗi hạt Kim Cương Bồ Đề của đại sư Ô Tư Tàng Liên Hoa Sinh, cùng vật này mang theo bên mình không rời phút nào.

Cuối cùng là lúc khốn quẫn của bại vong Mạc Bắc, một vị đại quan hoàng thất Nguyên triều muốn đầu hàng quân Minh, vì cầu lấy tín nhiệm triều Minh mới đút lót nội thị, âm thầm đem vật này dâng cho Từ Đạt. Chỉ tiếc trôi dạt qua tay nhiều người, lại qua hai trăm năm, ngay cả hậu bối Từ gia cũng không biết cái gọi là Ô Nhĩ Ôn Dã Lực rốt cuộc là cái thứ gì.

Từ Tân Di nói xong bĩu môi, lại nói:

– Năm đó lấy được rất nhiều trân bảo Nguyên cung, nhất định là Thái tổ Hoàng đế thấy vật này tầm thường, mới tùy tiện ban cho Trung Sơn Vương!

Tần Lâm gật đầu, nếu như là chiến kỳ Tô Lỗ Định, bảo đao truyền quốc gì đó, Chu Nguyên Chương tuyệt đối không thể nào ban cho Từ Đạt.

Từ gia hai trăm năm cầm vật này không rõ lai lịch, công dụng. Từ Bang Thụy chịu đưa cho Tần Lâm, chắc chắn cũng có ý mượn thủ đoạn của hắn tìm hiểu ngọn nguồn trong đó.

Nhưng năm đó, đế quốc Mông Cổ tung hoành Âu Á, diệt quốc vô số, xa nhất ở Châu Âu đã đánh tới bên sông Danube, ở Trung Đông gần như có thể nhìn đỉnh của Kim Tự Tháp Ai Cập, cướp bóc trân bảo của các nước, Ô Nhĩ Ôn Dã Lực này ai biết bọn họ giành được từ đâu?

Xem thử công nghệ của hộp vàng, có chút giống phong cách của vùng Trung Đông. Tần Lâm biết Ai Cập cổ lấy mèo làm thần linh, hộp vàng khắc mèo lớn, có biểu thị nó đến từ dưới Kim tự tháp hay không? Chuyện này có thể nói không biết chắc.

– Giữ lại từ từ nghiên cứu kỹ đi!

Tần Lâm ném hắc thạch cầu cho Từ Tân Di.

Từ Tân Di cầm ở trên tay ngắm nghía một hồi, cảm thấy buồn chán lại thả nó vào trong hộp, trân bảo Nguyên cung trong lời đồn đại lại là vật không đáng để ý như vậy, không khỏi có chút thất vọng.

Tính toán thời gian, Lý Thời Trân cùng Thanh Đại hẳn là đang cùng ước hẹn bọn lang trung của Huệ Dân Dược cục, Tần Lâm liền để Từ Tân Di dẫn các nữ binh trở về, hắn đi nữ y quán một chuyến.

– Ta không về, ta cũng muốn đi tìm Thanh Đại muội muội.

Từ Tân Di bĩu môi:

– Không cho các ngươi bỏ lại ta.
– Được rồi, quả thật là dính như sam!

Tần Lâm vỗ cái mông vểnh cao của nàng một cái, cảm giác rất tốt.

Vì vậy trong xe ngựa lại đánh nhau bình bịch…

Hôm nay nữ y quán không có buôn bán, bọn lang trung của Huệ Dân Dược cục ở dưới sự hướng dẫn của ông cháu Lý gia đi thăm xung quanh, các hạng mục bố trí của nơi này đều là Tần Lâm phỏng theo bệnh viện của đời sau làm, lại tăng thêm nội dung chăm sóc sắc đẹp, mát xa, các lão lang trung thấy tấm tắc lấy làm lạ, chỉ cảm thấy mỗi một chỗ đều có chút khác biệt cùng y quán truyền thống, có phần có chỗ khác thường, nhưng mà ngẫm lại kỹ càng lại rất có lý.

– Quả nhiên rất có khác biệt với tọa đường của chúng ta…

Lư y sinh cười nhìn Lý Thời Trân khom lưng chắp tay, suy nghĩ một chút, lại nhìn Thanh Đại khom lưng chắp tay:

– Nếu Lý tiểu nương tử thật sự vì nữ y lập nên tổ sư gia khác, Huệ Dân Dược cục chúng ta cũng chỉ có thể nắm mũi chịu thiệt thòi.

Lư y sinh tất nhiên nói đùa, nhưng cũng có một ít thâm ý, lần trước nói lên chuyện lập tổ sư gia khác vẫn còn là tình thế bắt buộc, bây giờ nhìn lại, Thanh Đại quả thật có chân tài thực học, nữ y quán cũng rất nhiều chỗ đổi mới, những đồng nghiệp của Nam Kinh Huệ Dân Dược cục không thể không thừa nhận, nàng đã có tư cách khai sơn lập phái.

Thanh Đại cười ngọt ngào, Lư y sinh vui lòng phục tùng, khiến nàng hết sức cao hứng.

Lư y sinh lại hỏi:

– Chỉ không biết hai vị mời chúng ta tới, còn có gì chỉ giáo không?
– Nữ y quán Cận Đại chúng ta muốn làm thành y quán dây chuyền, cái này phải nhờ cậy các vị!

Tần Lâm cười tủm tỉm đi vào, Từ Tân Di đi theo bên cạnh lập tức đi tới bên người Thanh Đại, hai tỷ muội cúi đầu nói khẽ với nhau.

Lư y sinh cùng các vị lão lang trung lại thỉnh giáo Tần Lâm cái gì gọi là y quán dây chuyền.

Tần Lâm giải thích trên cơ bản một lần, chủ yếu là ở các thành thị Giang Nam mở chi nhánh dây chuyền, đều treo bảng hiệu của nữ y quán Cận Đại, áp dụng hình thức kinh doanh giống nhau, thực hiện quản lý thống nhất, tiêu chuẩn hóa nội dung mua sắm dược phẩm cùng phương thuốc bào chế.

Chỉ Lý Thời Trân một cái, Tần Lâm thành khẩn nói:

– Các vị biết rõ, Thái thế thúc ta tốn hao tâm huyết trọn đời viết ra Bản Thảo Cương Mục, cũng không giữ riêng cho mình mà là in ấn ra truyền khắp thiên hạ, tạo phúc muôn dân bá tính. Vì vậy hạ quan có ý bắt chước lòng nhân hậu hành y tế thế, muốn phát triển nữ y quán rộng rãi, phổ biến ân huệ cho phụ nữ thế gian.
– Hay!

Lý Thời Trân nghe đến đó, trước hết đưa tay vỗ một cái, vuốt râu mà cười:

– Cháu rể có lòng dạ này, thật không hổ là hiền tế nhà ta. Trên đời nam nữ mỗi bên chiếm một nửa, mà lễ phép coi trọng nam nữ thụ thụ bất thân, nam thầy thuốc khám bệnh giúp nữ bệnh nhân luôn luôn có nhiều bất tiện, thậm chí khiến cho phụ nữ bị bệnh sợ thầy giấu bệnh. Hiền tế mở rộng nữ y quán, quả thật là đã phổ biến ân huệ ra một nửa sinh linh thiên hạ, công đức vô lượng.

Tần Lâm cười gật đầu, người này da mặt đủ dày, thản nhiên nhận lời khen ngợi của lão thần y.

Người Minh rất coi trọng lễ giáo, nếu ngươi không có biện pháp lật đổ nó, vậy phải tôn trọng nó.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240