Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 49
Phần 49: Niềm vui bất ngờ (Hạ)

Tỉ mỉ xem chừng hơn nửa canh giờ, Vương Thế Trinh mới gấp sách lại thở ra một hơi thật dài, luôn miệng tấm tắc khen ngợi:

– Kiệt tác của lão hữu quả thật vô cùng ưu việt. Quả thật là đạo lý uyên thâm, hết sức huyền diệu, là bí lục của đế vương, trọng bảo của thần dân. Nguyên Mỹ có được may mắn viết lời bạt, tương lai tất mượn sách này nổi danh đời sau bất hủ.

Vương Thế Trinh không phải là ngu ngốc, thân là Minh chủ văn đàn tự có một phen kiến thức, vừa nhìn cũng biết Bản Thảo Cương Mục quả thật là kiệt tác đồ sộ ưu tú vô cùng. Hiện tại y đề cử bộ sách này, tương lai nhờ vào bộ sách này càng tăng thêm danh vọng.

Lý Thời Trân nghe lời này cũng vô cùng sửng sốt, do dự hỏi:

– Vì sao chỉ là lời bạt, vậy còn lời tựa…
– Quyển đại tác này, bản quan cũng không đủ tư cách viết lời tựa…

Vương Thế Trinh cười lấy từ trong ngực ra một phần văn kiện:

– Nguyên Phụ Thiếu Sư Trương tiên sinh đã sớm viết xong lời tựa, dặn dò Nguyên Mỹ chuyển giao cho Đông Bích huynh.

Cái gì? Lý Thời Trân bị hạnh phúc đột nhiên xuất hiện xông lên làm cho đầu óc choáng váng hồ đồ, trong lúc nhất thời mơ màng hoảng hốt.

Trương Cư Chính lấy thân phận Thủ Phụ chấp chưởng triều chính, văn danh cũng cực thịnh, nếu có thể được lời đề tựa của y, quả thật là chỉ một lời đã hơn muôn ngàn lời hoa mỹ khác.

Bất quá y là cố mệnh đại thần số một triều đình, trên phụ tá thiên tử thiếu niên, dưới thúc đẩy cải cách triều chính mới, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ triều đình đều phải do một lời của y mà quyết, bận rộn vô cùng, bình thường không viết thay người thứ gì. Năm ngoái một vị Hầu gia hết lời nhờ y viết một bức trung đường (bức hoành phi lớn treo giữa nhà) chừng mười chữ cũng bị y từ chối.

Bây giờ Trương Cư Chính lại viết lời tựa cho một bộ sách thuốc, tuyệt đối là vinh hạnh lớn lao, cũng là khẳng định đáng quý cho Bản Thảo Cương Mục.

Lý Thời Trân run rẩy hai tay, vừa mong đợi đồng thời vừa sợ mừng hụt, rốt cục mở thư ra.

Lại thấy chữ viết ngay ngắn đầy khí thế, chính là nét bút nổi danh của Trương Cư Chính, dưới cùng có một dấu nhàn chương (con dấu không có giá trị pháp lý) đỏ tươi. Mới nhìn qua dường như dùng nhàn chương không đủ trang trọng, nhưng Trương Cư Chính thân là Thủ Phụ, dùng ấn chương chính thức đóng vào sách sẽ có hiềm nghi Lý Thời Trân xu viêm phụ thế. Dùng nhàn chương không phải là chính thức này tỏ vẻ Trương Cư Chính lấy thân phận thuần túy chỉ là người đọc sách viết lời tựa, chuyện này lại càng khó được hơn nữa.

Lão không biết là bên người Trương Tử Huyên cũng không có ấn chương chính thức của phụ thân, nhàn chương này là Trương Cư Chính không cần, nàng treo ở đuôi quạt làm dây đeo, vừa hay phát sinh tác dụng.

Lý Thời Trân vốn là rất kỳ quái không hiểu thì sao Trương Cư Chính gửi lời tựa tới đây sớm như vậy, suy nghĩ một chút Tần Lâm giao tình rất tốt cùng ba vị công tử tiểu thư Trương gia, tất là từ trong miệng Tần Lâm biết được tin tức mình muốn tới Nam Kinh. Năm xưa mình đã từng chữa bệnh cho Trương Kính Tu, Trương Cư Chính viết lời tựa đáp tạ cũng rất bình thường.

Vương Thế Trinh vung bút viết lời bạt tại chỗ, đóng ấn của mình vào, đương nhiên trong đó toàn lời hoa mỹ ca ngợi. Lại hàn huyên mấy câu, lúc này mới lấy lý do công vụ bề bộn cáo từ rời đi, còn mời Lý Thời Trân tiết Thượng Nguyên (Nguyên Tiêu, rằm tháng Giêng) đến nhà y làm khách.

Đưa Vương Thế Trinh đi rồi, Lý Thời Trân ngẩn ra hồi lâu ở đại sảnh, cũng không ai biết lão đang suy nghĩ gì.

– Sư tổ, vì sao sư tổ ngây người ra đó?

Lục mập đang dọn dẹp chén trà Vương Thế Trinh, bị dọa sợ đến tay run một cái, làm rơi chén trà vỡ nát.

Lại thấy Lý Thời Trân đứng lên không ngừng đi qua đi lại, miệng lẩm bẩm:

– Cũng có kẻ biết người biết của, rốt cục cũng có Bá Nhạc biết xem ngựa…

Dừng một chút, Lý Thời Trân lại rơi lệ ròng ròng, ôm rương mây cất tiếng khóc lớn.

Thỉnh thoảng khóc thỉnh thoảng cười, chẳng lẽ là mắc bệnh điên?

Hỏng bét… Thịt béo cả người Lục mập run rẩy một cái:

– Sư tổ, sư tổ người không điên chứ? Không được, Tần ca không nên nhận lão điên kia về đây, thì ra bệnh điên này là bệnh lây nhiễm, hôm nay ngay cả sư tổ cũng điên rồi…
– Hừ, con điên thì có…

Lý Thời Trân cười híp mắt, bất kể Lục Viễn Chí nói hươu nói vượn, nhìn chằm chằm y:

– Bệnh điên làm sao có thể lây được, con học nghệ không tinh, lão phu sẽ nói với Tần thế điệt tôn mang con trở về Kỳ Châu học lại từ đầu.

Vẻ mặt Lục mập như đưa đám:

– Sư tổ, đồ tôn đã là hàm Tổng Kỳ, còn đi làm học đồ sao? Người muốn hại con sao?

Lý Thời Trân thổi râu, trợn trừng mắt:

– Cho dù là làm đến tướng quân cũng không thể khi sư diệt tổ.

Đang khi nói chuyện Tần Lâm từ bên ngoài đi vào:

– Thái thế thúc, Lục mập, các ngươi nói gì đó?

Lý Thời Trân cao hứng như đứa bé, kéo Tần Lâm lại, cẩn thận lấy ra lời tựa lời bạt của Trương Cư Chính và Vương Thế Trinh, đắc ý khoe với hắn:

– Xem đi, xem đi, cao sơn lưu thủy ngộ tri âm, Trương Thủ Phụ cùng Vương Nguyên Mỹ đều viết lời tựa lời bạt cho lão phu.

Tần Lâm làm bộ như vô cùng kinh ngạc, trợn to hai mắt, vui mừng nói:

– Thật ư? Vốn nên như vậy, sách thái thế thúc chính là kiệt tác y học, Trương Thủ Phụ cùng Vương Phủ Tôn đều là nhân vật biết người biết của, đương nhiên sẽ thưởng thức sách của lão nhân gia.

Thanh Đại xuất hiện từ cửa thông ra viện phía sau, nhìn về phía Tần Lâm cười khanh khách, dáng vẻ hết sức đáng yêu.

Lý Thời Trân lại nghi ngờ quan sát quan sát Tần Lâm:

– Bất quá, dường như con cũng biết một chút tin tức phải không, nhờ đâu Trương Tướng gia biết lão phu muốn tới Nam Kinh, chuẩn bị viết lời tựa trước như vậy?

Tần Lâm không chút nghĩ ngợi trả lời đại khái là trong tháng Chạp, trong lúc vô tình nhắc tới cùng huynh đệ Trương gia.

Lý Thời Trân nghe vậy tất nhiên rất tin không nghi ngờ.

– Ừm, tương lai in sách, thái thế thúc có thể thêm một cái tên trong phần tác giả hay không?

Tần Lâm lúng túng gãi đầu một cái.

Lý Thời Trân chân mày căng thẳng, không vội vàng trả lời, vuốt râu từ từ hỏi là ai.

Tần Lâm cười nói:

– Chính là Thanh Đại, điệt tôn muốn liệt kê tên Thanh Đại trong đó, dù sao có rất nhiều hình ảnh minh họa là do nàng vẽ.
– Tiểu tử ngươi, thật là…

Lý Thời Trân giãn chân mày ra, tức giận trợn mắt nhìn Tần Lâm một cái, sau đó đáp ứng yêu cầu này.

Thanh Đại nghe vậy cũng có chút ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, bất quá nghĩ đến mình cũng có thể có tên trong sách của gia gia, lại cảm thấy vô cùng cao hứng. Nếu không phải ngại hiện tại đông người, nàng rất muốn hôn Tần Lâm một cái ngọt ngào.

Bất quá, thời gian đơn độc chung đụng vẫn có…

Sáng sớm tỉnh lại, Tần Lâm sờ sờ má mình, dường như vẫn còn lưu lại hương thơm môi mọng của thiếu nữ.

Tối hôm qua dưới gốc hồng mai nở rộ trong sân, Thanh Đại dùng đôi môi mềm mại của nàng tặng nụ hôn ngọt ngào nhất cho Tần ca ca thân thiết nhất của nàng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240