Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 20
Phần 20: Liên Hoàn Sát Thủ

Chuyện này hoàn toàn giống với suy đoán “không đủ năng lực của phái nam”. Người này hoặc là trời sinh không có bộ phận sinh dục, hoặc là hoạn quan, bởi vì thân thể thiếu sót thủy chung không cách nào chân chính thực hiện dục vọng chiếm hữu của phái nam với phái nữ, từ đó trong lòng biến thái nghiêm trọng, thông qua điên cuồng công kích phái nữ để đạt tới thỏa mãn.

Lục mập nhăn nhó mắt mũi sát lại vào nhau, gãi đầu hỏi:

– Tần ca nói như vậy, tội phạm sử dụng nước canh thịt thay thế tinh dịch chính là vì mê hoặc chúng ta, để cho chúng ta không biết thật ra thì y cũng không phải là nam nhân chân chính sao?
– Không!

Tần Lâm kiên quyết lắc đầu một cái:

– Tội phạm làm như vậy không phải là vì mê hoặc chúng ta, mà là vì lừa gạt mình!

Chính là bởi vì tội phạm tự ti mình không đủ năng lực, càng có kích động muốn chứng minh rằng mình “hùng phong còn đó”, thế nhưng đây lại là một nhiệm vụ đối với y vĩnh viễn không thể nào hoàn thành. Vì vậy y lựa chọn nước canh thịt thay thế, đây là tác dụng của chuyển dời tình cảm sang sự vật khác trong tâm lý học. Nước canh thịt tương tự tinh dịch con người bị bôi vào chỗ kín của nữ tử, đối với tội phạm giống như đã chân chính hoàn thành bước cuối cùng, hoàn toàn chiếm được nữ tử bị hại.

– Bội phục, bội phục!

Bạch Hạo liên tiếp chắp tay, thân là Tổng Bộ Đầu Thuận Thiên phủ, y phá án cũng không ít, nhưng phân tích giống như Tần Lâm đâu vào đó như tận mắt nhìn thấy, quả thật là y không thể theo kịp.

Từ Tân Di lấy làm kỳ bèn hỏi:

– Tại sao ngươi nói có thể là phái nữ phạm án? Phái nữ vốn là không có vật kia, cần gì dùng nước canh thịt thay thế, không phải là giải thích không thông sao?

Tần Lâm cười, nếu như là phái nữ gây án, động cơ trong lòng hoàn toàn bất đồng với phân tích trước đó.

Vì những chuyện vụn vặt như tranh nhau được sủng ái, đấu khẩu với nhau… phái nữ đầu độc giết người cũng không hiếm thấy, nhưng chọn lựa phương thức lăng nhục để đối phó một nữ tử khác, hiển nhiên hết sức kỳ quái. Từ góc độ tâm lý suy đoán, lúc này động cơ phạm tội từ tội phạm phái nam “chiếm hữu” sẽ hóa thành phái nữ “vũ nhục”.

Đây là một thời kỳ lễ giáo thịnh hành, ô nhục tấm thân trong sạch có ý nghĩa vũ nhục cực lớn đối với nữ tử, còn có tính hủy diệt, có lúc thậm chí còn đáng sợ hơn so với tử vong.

Nếu như là tội phạm phái nữ lợi dụng nước canh thịt mô phỏng trạng thái cưỡng gian, chuyện này chứng tỏ nàng có nỗi căm hận nghiêm trọng với người bị hại, hoặc có lòng ghen tuông đố kỵ cực mạnh, mới dùng phương thức mang tính tượng trưng này chà đạp, hủy diệt hết thảy của người chết.

– A, thì ra là như vậy.

Từ Tân Di gật đầu, lại dặn dò Thị Kiếm nhất nhất ghi chép cẩn thận những lời này. Xem ra chỉ cần thường xuyên đi chung với Tần Lâm, không bao lâu sau Âm Dương Giám đã có thể xuất bản.

Đến đây mọi người cũng hiểu tại sao Tần Lâm nói lên trong quá trình tìm kiếm nghi phạm, đặc biệt chú ý kẻ trời sinh không có bộ phận sinh dục, chi thể kỳ dị hoặc là hoạn quan, cùng với nữ tử đặc biệt xấu xí, tính khí nóng nảy hung hãn.

Vương Thế Trinh ra lệnh lấy một cỗ quan tài mỏng tạm thời liệm người chết, bức họa Tần Lâm tự tay vẽ giống hệt người chết được cao thủ vẽ mô phỏng lại, vẽ ra trên dưới trăm bản phân phát đi khắp nơi. Bộ khoái thủ hạ Bạch Hạo dùng phương thức bên ngoài lỏng bên trong chặt tra tìm đầu mối, cố gắng giải quyết vụ án này, bắt được hung thủ trong thời gian ngắn nhất.

– Đi thôi.

Từ Tân Di kéo hắn một cái, nhìn dáng dấp Đại tiểu thư tâm trạng cũng không tốt.

Chưa bắt được hung thủ, chưa giải được nỗi oan cho người chết, ai có thể vui vẻ được?

Tần Lâm thở ra một hơi thật dài:

– Nếu như ta đoán không lầm, kế tiếp sẽ còn có vụ án tương tự phát sinh…

A? Từ Tân Di trợn to hai mắt, lộ vẻ không dám tin tưởng.

Tần Lâm phác họa so với Thư Lại bình thường cầm bút lông vẽ, độ chính xác đâu chỉ gấp mười lần, rất nhanh liền tra tìm được thân phận người chết: Trong Nam Kinh thành một nhà đại hộ họ Hoàng, lão đầu tử là một Chủ Sự trí sĩ, người chết là thiếp thân nha hoàn tiểu thư nhà này, gọi là Đoạn Bình.

Nhưng bọn bộ khoái cũng không tìm được đầu mối chân chính hữu dụng, Đoạn Bình là mất tích trên đường đi ra ngoài mua bột nước phấn thay tiểu thư. Hoàng gia cho là nàng bỏ trốn cùng ai, lão gia tử xuất thân Tiến Sĩ ngại phiền phức, lại không muốn người khác nói gia phong không nghiêm ảnh hưởng đến danh dự tiểu thư khuê môn bất xuất, cũng chưa có báo quan.

Sau khi Đoạn Bình mất tích, không còn ai nhìn thấy nàng nữa. Binh Mã ty năm thành hỏi thăm côn đồ lưu manh ngoài đường, vệ sở binh thủ thành, Cẩm Y Vệ tuần tra truy nã đại gian đại ác, kết quả là không thu hoạch được gì.

Mà lo lắng của Tần Lâm cũng biến thành thực tế, vào đêm giao thừa, vụ án thật sự xảy ra lần nữa.

Lần này người chết là nữ nhi một vị thương nhân Nam thành, một mình cư ngụ ở tiểu lầu các bên trong vườn hoa hậu viện, phòng ngoài chính là căn phòng của nha hoàn ngủ. Đêm hôm đó nha hoàn ngủ say như chết, cũng không có phát hiện gì, nhưng ngày hôm sau cũng chính là sáng sớm năm mới, người làm lại phát hiện tiểu thư toàn thân không mặc gì cả chết trong hồ nhỏ trong vườn hoa, thân thể hiện đầy vết bầm tím xanh và vết cào cấu.

Tần Lâm tra hỏi vợ chồng thương nhân, hai lão nhân khóc chết đi sống lại, một mực cả quyết vào đêm giao thừa con mình rất vui vẻ, lúc ăn bữa cơm tối còn cười vui hơn bất cứ lúc nào trước đây, vì sao đột nhiên bị người hại chết như vậy?

Ôi… Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực thở dài một hơi, bên Nam Kinh vẫn thu tiền cữ thường lệ bình thường, công chuyện đi vào nề nếp. Tối hôm qua mọi người còn tụ tập ở đại trạch Tần Lâm ăn uống một bữa thật vui vẻ, ai ngờ đến án cũ chưa phá, hôm nay lại xảy ra án mới.

Hừ… Từ Tân Di giận dữ siết quả đấm, hiện trường xảy ra vụ án ở cách Ngụy Quốc Công phủ không xa, có thể nói là gây án ngay dưới mắt nàng. Dâm tặc hái hoa này thật sự không xem Từ nữ hiệp, Từ thần bộ như nàng ra gì, quả thật muốn nhịn cũng không nhịn được.

Hơn nữa, vị Ân tiểu thư bị làm hại này còn từng có duyên gặp mặt nàng một lần.

Lần này trừ Phủ Doãn Thuận Thiên Vương Thế Trinh, Cẩm Y Vệ Thiên Hộ Lôi Công Đằng cũng tới. Cẩm Y Vệ trừ tra xét quan viên phạm pháp phạm tội, đả kích phản nghịch mưu phản ra, bọn họ cũng phải nhúng tay vào vụ án có tính chất nghiêm trọng ở địa phương.

Hai ngày trước nữ thi án Vũ Hoa đài, Lôi Công Đằng có thể giao cho quan địa phương Vương Thế Trinh, nhưng bây giờ lại chết thêm một người nữa, đã là vụ án giết người hàng loạt, lại xảy ra trong Nam Kinh thành Đại Minh phó đô, tính chất cực kỳ nghiêm trọng, y không thể không tự thân xuất mã.

– Tần tướng quân, ngươi đã là “giản tại đế tâm”, lại mới phá án Bạch Liên giáo Dương Châu, không bao lâu sau ắt sẽ có chiếu phong thưởng ban xuống, nhưng lão ca ta lại khác…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240