Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 83
Phần 83: Sát Cơ Ẩn Hiện

Vương Bản Cố tới nha môn Đô Sát Viện ngồi trên đường tỏ vẻ uy phong, mạnh mẽ vang dội triệu kiến môn sinh cố lại, bái phỏng Ngự Sử, Cấp Sự cùng Thị Lang đồng niên đồng bảng Lục bộ Thượng Thư khắp Nam Kinh.

Người sáng suốt đều đã nhìn ra, lần này Vương Đô Đường đã được Trương Tướng gia ủng hộ, cho nên mới ngóc đầu dậy lần nữa.

Vì vậy trước đại môn phủ đệ Vương Đô Đường lại khôi phục tình cảnh đông như trẩy hội, quan viên thanh lưu tại triều, nho lâm sĩ tử ngoài triều trong lúc nhất thời ùn ùn kéo tới.

Hôm ấy mấy tên hào nô đang diễu võ giương oai ngoài cửa, chỉ thấy một người tuổi trẻ thân mặc áo vải không trải qua thông báo, cúi đầu đi về phía đại môn.

– Này, thanh niên lỗ mãng kia từ đâu tới, xông bừa như vậy, cũng không xem thử đây là địa phương nào?

Mấy tên hào nô cười đùa vây lại, dáng vẻ hùng hùng hổ hổ:

– Lão gia nhà ta chỉ cần một tấm thiếp, mang ngươi tới Thuận Thiên phủ đánh cho bán sống bán chết…

Đám môn sinh cố lại chờ bái kiến Vương Đô Đường cũng cười hì hì vui vẻ, chuẩn bị xem tiểu tử ngốc này bêu xấu, cũng coi là giải buồn cho mọi người.

Người nọ ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười.

– Má ơi, là, là ngươi!

Đám hào nô mới vừa rồi còn diễu võ giương oai, hiện tại hai chân run như cầy sấy, đặt mông ngồi phệt xuống đất.

Trên bậc thang cửa chính phủ đệ Vương Bản Cố, Tần Lâm đứng chắp tay, khóe môi nhếch lên nở nụ cười như có như không, vừa không có sát ý ngập trời, cũng không giống như hạng người cùng hung cực ác. Thế nhưng bọn hào nô canh cửa kia vừa nhận ra hắn lập tức từ chó dữ ỷ thế hiếp người biến thành chó ghẻ bị rút xương sống, nằm trên mặt đất không ngừng lui về phía sau, lui về phía sau.

Mấy văn nhân nhã sĩ, thanh lưu quan lại tới cửa bái phỏng thấy vậy không hiểu vì sao, đến gần nhau hỏi:

– Này, người này có lai lịch thế nào, dọa cho quản gia Vương Đô Đường sợ hãi như vậy?

Có vị thư sinh bên hông treo thanh kiếm lắc lư qua lại, làm như mình văn võ song toàn tỏ vẻ muốn thử:

– Chúng ta có nên giúp một tay không, cũng tiện tạo ra tiếng tốt với Vương Đô Đường?
– Chậm đã…

Một số bằng hữu lão thành ngăn y lại, cau mày khổ sở suy nghĩ:

– Dường như đã nhìn thấy người trẻ tuổi này ở chỗ nào… Ôi chao, là Tần trưởng quan!

Chữ Tần mới vừa ra khỏi miệng, đám quan viên thanh lưu, văn nhân sĩ tử giống như bị lửa đốt mông chật vật chạy thục mạng, cả đám đông vây ở cửa nhất thời bỏ chạy tứ tán.

– Tần trưởng quan gì, các ngươi lại sợ như vậy?

Thư sinh bên ngoài tới kia có vẻ xem thường, thình lình ánh mắt y tỏ vẻ sững sờ, a một tiếng cắn phải đầu lưỡi:

– Tần, Tần trưởng quan, Cẩm Y Vệ Tần Diêm Vương, mẹ của ta ôi!

Vừa dứt lời thư sinh liền lăn một vòng chạy trốn, dáng vẻ kinh hoảng vô cùng, hận cha mẹ không sinh ra cho mình bốn cái chân.

Tần Lâm Kỳ Châu phá Bạch Liên giáo, chém Hoàng Liên Tổ, phá tệ án đo đạc ruộng đất ở Hưng Quốc châu, vô số đầu quan lại tham ô rơi xuống đất. Vụ án Bạch Liên giáo Dương Châu mượn bạc ngân khố khởi sự lại càng rơi đầu vô số giáo đồ khắp Nam Trực Lệ. Mới vừa phá liên hoàn vụ án giết người mà ngay cả phụ tử Hình bộ Thị Lang Lưu Nhất Nho đều nhất tề dâng mạng, Tần Lâm cố nhiên chưa từng giết oan một ai, hắn giết toàn hạng người chết chưa hết tội. Mà theo người ngoài thấy, trên con đường thăng quan của hắn sát lục trùng trùng, có thể nói mỗi bước đi là một dấu chân máu.

Đám quan lại hưởng lợi từ Tần Lâm như Trương Công Ngư, Vương Thế Trinh, Lý Quăng, Hoắc Trọng Lâu coi Tần Lâm là Cập Thời Vũ quan trường, hắn đi tới chỗ nào, mây đen đầy trời liền biến thành mưa ngọt rơi xuống. Mà người đố kỵ ganh ghét hắn lại xưng hắn là Diêm La Tần Quảng Vương, là vị Thiên Sát tinh đạp vô số đầu người thăng lên cao.

Cảnh nội Nam Trực Lệ thuộc về quan viên hệ phái không hợp cùng Tần Lâm, không khỏi nghe danh biến sắc, cho nên vừa nghe nói hắn tới chỗ này, tất cả đều bị dọa sợ đến tè ra quần, bỏ chạy thục mạng.

Quan viên còn như vậy, những tôi tớ kia càng không cần nói. Nghĩ đến ngay cả chủ nhân mình còn bị đánh, thân là tôi tớ người ở xông lên lại càng vô ích, không thể làm gì khác hơn là Tần Lâm đi một bước, bọn họ lập tức lăn một vòng lui ba bước.

Tần Lâm mỉm cười, từng bước từng bước chậm rãi thong thả đi tới. Hắn không phải là võ lâm cao thủ, so với chính nhị phẩm Đô Đường cũng không phải là đạt quan hiển quý, nhưng đông đảo ác nô không có tên nào dám tiến lên phía trước ngăn trở, từng tên một cúi thấp đầu lui về phía sau. Phảng phất trên người Tần Lâm mang theo khí trường vô hình nào đó, uy lực hùng mạnh, làm bọn họ không dám nhìn thẳng.

Rốt cục Vương Bản Cố nhận được tin tức, từ phía sau lật đật chạy ra. Thấy ánh mắt Tần Lâm tựa như quỷ hỏa u minh địa ngục luyện hồn, đường đường chính nhị phẩm Tả Đô Ngự Sử không hiểu vì sao cảm thấy lạnh toát trong lòng, mắt chớp chớp, cũng không kịp nhớ chuyện giữ thân phận đã lớn tiếng kêu lên, ngoài mạnh trong yếu:

– Tần Lâm, ngươi không nên lấn hiếp người quá đáng! Lão phu đã ra sức cho Trương Tướng gia, ngươi cũng đừng làm chuyện ngu xuẩn!

Vương Bản Cố vì mạng nhỏ của mình bán thân đầu dựa vào Trương Cư Chính, cam tâm làm tay sai dưới trướng Trương Giang Lăng, chuyện này vốn là cơ mật không thể để người ngoài biết được. Nhưng hiện tại lão vô cùng sợ hãi Tần Lâm, trong lúc kinh hoảng buột miệng kêu lên.

Tần Lâm đi tới chính đường ngồi lên ghế giữa, ánh mắt híp lại, liên tục cười lạnh.

Vương Bản Cố không biết hắn có dụng ý gì, nhìn thấy Tần Lâm cười quỷ dị bèn quát lui tôi tớ. Vốn muốn ngồi xuống, bị Tần Lâm hừ mũi một tiếng, lão lại lo được lo mất ngồi cách Tần Lâm hai cái ghế.

– Tần trưởng quan, chúng ta vốn là không thù không oán, ngài cần gì ép người quá đáng như vậy?

Hiện tại không có người ngoài, Vương Bản Cố vội vàng xuống nước, cúi thấp người dùng lời lẽ chân thành nói:

– Chuyện Tần trưởng quan chiêu an đám giặc Oa kia cũng đã làm xong, triều đình hẳn có thăng thưởng, Trương Tướng gia đối với ngài coi trọng có thừa. Sau này chúng ta hóa địch thành bạn, trước kia có chút hiểu lầm, mong rằng ngài bao dung, bao dung!

Trong thư Trương Cư Chính gửi cho Vương Bản Cố cũng mơ hồ nhắc tới coi trọng Tần Lâm, ý bảo lão và Tần Lâm nên xúc tiến quan hệ, sau này cả hai đều là kiện tướng môn hạ đắc lực của tướng phủ.

Vương Bản Cố cũng nghe nói Trương Tử Huyên cùng Tần Lâm quan hệ không cạn, tên Phó Thiên Hộ Cẩm Y Vệ trẻ tuổi này rất có khả năng trở thành con rể của Trương Cư Chính.

Vương Đô Đường chỉ là vì sợ chết mà vẫy đuôi làm tay sai cho Trương Cư Chính, mạng nhỏ bị người ta nắm trong lòng bàn tay. Tần Lâm lại là con rể tương lai của Thủ Phụ đế sư, mặc dù trước mắt một người là chính nhị phẩm đại quan, một kẻ là tòng ngũ phẩm tiểu quan, nhưng trên thực tế địa vị hai người phải đảo ngược lại mới đúng.

Vì vậy trong lòng Vương Bản Cố vừa hận vừa sợ Tần Lâm, nhưng cũng không làm gì được hắn.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240