Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 108
Phần 108: Chết Thật Thê Thảm

Mẫu cảng Ngũ Phong hải thương thiết lập ở Kê Lung, cảng chuyển vận cùng nha môn Trưởng Quan Ty đối phó triều đình thiết lập ở Đại Cù Sơn đảo, bên ngoài vịnh Hàng Châu.

Kê Lung khai thác xây dựng đại thể đi vào chính quy nề nếp, lưu ba tên lão hải thương đức cao vọng trọng chủ trì mọi chuyện, Kim Anh Cơ bèn xoay sở một số hàng hóa quý trọng của hai đại dương Đông Tây, dẫn dắt mười chiếc cự hạm đi tới Đại Cù Sơn đảo đóng ở đó. Vừa nghe được tin tức Hàng Châu khai hải thông thương liền giao thiệp cùng quan phủ địa phương, cập bến dỡ hàng trên bến thuyền.

Ngũ Phong hải thương từ di dân hải ngoại chuyển thành Thổ Ty được triều đình công nhận, từ buôn lậu đổi thành mua bán thông thương hợp pháp, Kim Anh Cơ cũng không tránh khỏi phải giao thiệp với quan viên lớn nhỏ mua bán cảng Hàng Châu, chống đỡ cục diện, mới làm ăn hòa thuận với phú thương từ bốn phương tám hướng.

Kim Anh Cơ là chính lục phẩm Thổ Ty Trưởng Quan triều đình sách phong, cho dù đạt quan hiển quý Hàng Châu thành là sắc quỷ tới mức nào, ngoài mặt cũng phải giả làm chính nhân quân tử, hết sức quy củ xướng họa thi tửu với nàng. Duy chỉ có Đại thiếu gia Bố Chính Sứ Lý Tự Hiền, được xưng Bá Tiền Đường Lý Giáp Lý Khôi Nguyên nhiều lần quấy nhiễu, dây dưa không nghỉ, chọc cho Kim Anh Cơ sinh lòng chán ghét buồn bực.

Lấy tay xoa trán, ánh mắt Kim Anh Cơ nhìn Lý Giáp giống như nhìn một con chó ghẻ, nàng thấp giọng hỏi:

– Quyền tiên sinh, vì sao tên công tử bảo bối này cũng tới đây?

Quyền Chính Ngân cũng rất buồn bực:

– Kỳ quái, đình xem triều là Cung Miễn Cung Tri Phủ nhường cho chúng ta, vì sao con chó ghẻ này…
– Ôi, mắc bẫy rồi…

Kim Anh Cơ không thể làm gì bĩu môi, vẻ mặt thật sự buồn bực đến cực điểm:

– Nhất định là con chó ghẻ kia đòi đình xem triều từ cha y, lại bảo Cung Miễn ra mặt nhường cho chúng ta.

Quyền Chính Ngân nghe vậy ngẩn ra, tiếp theo cười khổ không ngừng, y tự xưng là túc trí đa mưu, không nghĩ tới tên Lý Giáp kia lại hao phí tâm tư trong chuyện như vậy, khiến cho nhất thời Quyền Chính Ngân cũng phải mắc bẫy.

Sở dĩ tân nhậm Doanh Châu trưởng quan Kim Anh Cơ muốn xem triều vào ngày Mười Tám tháng Tám này, xuất hiện ở đình xem triều Hải Ninh dưới ánh mắt hàng ngàn hàng vạn người chú ý, chính là muốn mượn vị trí hàng năm chỉ có đạt quan hiển quý mới có thể chiếm cứ này tỏ rõ với thương khách từ bốn phương tám hướng chạy tới, Doanh Châu Trưởng Quan Ty ta tài hùng thế lớn, hợp tác cùng chúng ta nhất định có lợi ích không nhỏ. Cũng nói cho các cấp quan lại Hàng Châu thành thậm chí cả Chiết Giang biết, chúng ta cũng không phải dễ khi dễ, muốn kiếm khoản thu bên ngoài nào, vậy cũng đừng mơ tưởng.

Cho nên Cung Miễn nhường ra đình xem triều, Quyền Chính Ngân cũng không nghĩ nhiều liền đón nhận, không ngờ xuất hiện chuyện này. Nếu tên Lý Giáp kia lên tới đình dây dưa quấy rầy Kim Anh Cơ, vậy không những không đạt tới hiệu quả mong muốn, chỉ sợ còn sẽ bị người khác chê cười.

Nghĩ tới đây, Quyền Chính Ngân lo lắng trùng trùng liếc mắt một cái lên trên Bình Hải lâu, quả nhiên thấy được Trần Bạch Sa cùng Triệu Hải Mã, hai người đang nở một nụ cười tràn đầy vẻ chế giễu, dáng vẻ như đang xem kịch vui.

Con bà nó! Quyền Chính Ngân giận đến mặt đỏ tới mang tai.

Kim Anh Cơ uống chén trà sâm thị nữ bưng lên, Lý Giáp đẩy ra đám người càng đi càng tới gần, nhìn sắc mặt dương dương đắc ý của một tên công tử nhà giàu phách lối ngang ngược như vậy, cũng cảm thấy ghê tởm như nhìn một đống phân chó.

Khẽ nhíu mũi, chân mày lá liễu khẽ cau, Kim Anh Cơ dùng tay áo che miệng giả bộ uống trà, tư thế phong tình vạn chủng, môi đỏ mọng thấp giọng lẩm bẩm:

– Tên đáng ghét này, quả thật muốn giết chết y cho xong…
– Cáp y!

Quy Bản Vũ Phu gật đầu thật mạnh, xách đao lên đi ra ngoài.

– Đám người Nhật Bản các ngươi không nên ngu ngốc như vậy có được không?

Kim Anh Cơ càng thêm nhức đầu, lệnh cho Quy Bản Vũ Phu trở lại đứng phía sau, không được vọng động.

Thế nhưng nhìn con chó ghẻ không biết tốt xấu Lý Giáp càng ngày càng tới gần dưới đình xem triều, Kim Anh Cơ lại càng phiền não. Bây giờ có muốn lui bước cũng không còn kịp nữa, nữ trưởng quan Doanh Châu thấy thiếu gia Bố Chính Sứ bỏ chạy, sẽ bị người có dụng ý đồn đãi thành chuyện xấu tới mức nào?

Lý Giáp diễu võ giương oai chạy thẳng lên đình, nở một nụ cười vô cùng ghê tởm, cực kỳ đắc ý vỗ vỗ cẩu nô bên cạnh:

– Vượng Tài, kế sách ngươi rất tốt, sau khi trở về thiếu gia sẽ thưởng Xuân Hoa cho ngươi.

Tên ác nô tên Vượng Tài kia khom lưng gật đầu, cười nhăn nhúm cả mặt.

Mắt thấy sắp đi đến đình, chợt trong đám người truyền ra một tiếng gào thê lương tới cực điểm:

– Tiểu Cường… Ngươi chết thật thê thảm…

Bất kể dân chúng, thương khách tới xem triều, hay là đả thủ, ác nô Lý Giáp mang tới, nghe tiếng gào này đều không hẹn mà cảm thấy toàn thân nổi da gà, không tự chủ được dừng chân lại.

Chỉ thấy một người trẻ tuổi áo vải xanh cúi người xuống, đưa tay ra cầm lên một vật gì đó bên cạnh chân một tên đả thủ đi đầu đang sờ soạng trên người tiểu tức phụ, vật này chỉ dài chừng một tấc, có màu xám đen. Định thần nhìn kỹ, thì ra là một con gián nửa chết nửa sống, mấy con chân vẫn còn đang ngoe nguẩy.

Đương nhiên mọi người không hiểu người trẻ tuổi kia định giở trò gì, chỉ có Quyền Chính Ngân, Quy Bản Vũ Phu cùng bọn thị nữ trên đình xem triều thấy vậy đều thở phào nhẹ nhõm.

Doanh Châu trưởng quan Kim Anh Cơ mím môi mọng đỏ khẽ cười, lúm đồng tiền như hoa, chân mày lá liễu giống như sóng biển chuyển động rạo rực, hai mắt mơ hồ như ảo mộng phủ một lớp hơi nước mỏng.

Không cần phải nói, người trẻ tuổi nắm con gián kia chính là Phó Thiên Hộ Tần Lâm Tần trưởng quan đã cách chức. Hắn từ Nam Kinh chạy tới Dương Châu bố trí một phen, lại ngựa không ngừng vó đi tới Hàng Châu, đang muốn đến đình xem triều gặp Kim Anh Cơ, lại nhìn thấy cảnh tượng Lý Giáp ngông cuồng phách lối.

Nhặt con gián không biết ở đâu ra lên cầm trong tay, Tần Lâm đấm ngực giậm chân gào thét:

– Đáng thương cho Tiểu Cường, ngươi chết thật thảm, theo ta suốt tám năm sống nương tựa lẫn nhau, không nghĩ tới, không nghĩ tới hôm nay lại bị chó săn của rùa đen đạp chết, oan nghiệt, oan nghiệt…

Trên đình xem triều, Kim Anh Cơ nhận lấy trà từ trong tay thị nữ uống một hớp nhỏ, nghe thấy Tần Lâm nói câu này nhất thời phun ngụm trà ra ngoài, cười tới nỗi gương mặt nở hoa, nổi lên hai vầng mây đỏ càng thêm quyến rũ, làn thu ba tập trung nhìn chằm chằm vào Tần Lâm.

Dân chúng nghe ra trong lời nói chủ nhân Tiểu Cường này chỉ chó mắng mèo, chửi xéo chủ tớ Lý Giáp, ai nấy cười thầm không dứt, rồi lại lo lắng thay hắn, sợ hắn sẽ nếm mùi đau khổ.

Lý Giáp không nghe ra Tần Lâm mắng xéo mình, vẫn trợn trắng mắt cười ha hả:

– Các ngươi thấy không, kẻ ngu xuẩn này cũng có vẻ hay hay, bản công tử từng nghe nói nuôi dế, nuôi cào cào, không ngờ rằng lại có người nuôi gián chơi, quả thật là hết sức ly kỳ con bà nó!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240