Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 17
Phần 17: Chân Tướng Tử Vong

Có không ít hương nông đã căm phẫn biến sắc, cảm thấy quan Cẩm Y Vệ này thực sự nói nhăng nói càn, dù là nha dịch của Thuận Thiên phủ cũng cảm thấy tài nghệ Tần Lâm giảm đi nhiều, không có phá án thần kỳ như trước kia.

Tần Lâm thần sắc nghiêm nghị, giơ hai tay lên ép xuống, đợi tiếng người huyên náo lắng lại mới nói ra lý lẽ.

Thì ra quá trình người chết rét có thể chia làm bốn giai đoạn:

Đầu tiên là thời kỳ hưng phấn, nhiệt độ cơ thể ở ba mươi lăm đến ba mươi sáu độ C, lúc đầu bị lạnh xuất hiện rùng mình, nhịp tim tăng nhanh, huyết áp lên cao, thần kinh thuộc về trạng thái hưng phấn, thời gian ấy có thể sản sinh khá nhiều nhiệt lượng để duy trì nhiệt độ cơ thể giảm xuống.

Kế tiếp là thời kỳ hưng phấn yếu đi, nhiệt độ ở ba mươi đến ba mươi lăm độ C, tuần hoàn máu và chức năng hô hấp từ từ yếu bớt, hô hấp, nhịp tim giảm bớt, huyết áp giảm xuống. Xuất hiện cảm giác chán chường uể oải, vận động không linh hoạt, đồng thời có thể xuất hiện ý thức bị trở ngại, thời gian của thời kỳ này duy trì tương đối dài.

Sau đó là thời kỳ ức chế, nhiệt độ ở hai mươi sáu đến ba mươi độ C, nhịp tim, hô hấp cùng huyết áp từ từ giảm xuống, phản ứng chậm chạp đối với kích thích bên ngoài, ý thức thuộc về trạng thái mông lung. Thời kỳ này nhiệt độ bên ngoài và nhiệt độ bên trong thân thể có một khoảng thời gian gần hoặc bằng nhau, xuất hiện “cảm giác nhiệt khác thường”, có thể phát sinh hiện tượng “cởi hết y phục khác thường”.

Bởi vì mạch máu nhỏ tăng cường tính thẩm thấu, bên trong sưng phù, nội tạng ứ máu, lượng máu tuần hoàn giảm bớt, lượng máu tim bơm đi ra giảm bớt, hệ thống bơm truyền của tim rút ngắn không đồng đều, có thể sẽ dẫn đến tâm thất rối loạn tử vong.

Cuối cùng là thời kỳ hoàn toàn mất cảm giác, nhiệt độ ở hai mươi lăm độ C trở xuống, nhiệt độ điều chỉnh trung tâm chức năng suy kiệt, hô hấp, nhịp tim ức chế, huyết áp cơ hồ giảm xuống thẳng tắp, các loại phản xạ biến mất, không có phản ứng đối với kích thích bên ngoài, cuối cùng dẫn đến trung tâm mạch máu vận động cùng trung tâm hô hấp tê dại mà chết.

Tần Lâm giải thích những kiến thức này một phen bằng lời lẽ để mọi người có thể nghe hiểu, cuối cùng rút ra kết luận: Nữ tử không rõ lai lịch này chính là tự mình cởi hết y phục ở giai đoạn thứ ba, cũng tức là thời kỳ ức chế.

Thời gian trở lại một số giờ đồng hồ trước, không biết nguyên nhân gì người chết đi tới khu vực Vũ Hoa đài cực kỳ ít dấu chân người lui tới. Nàng vừa lạnh vừa đói, nhưng không tìm kiếm được bất kỳ trợ giúp nào, nàng sợ hãi, kinh hoảng, gọi khàn cổ họng cũng không ai trả lời…

Rốt cuộc giá rét khiến nhiệt độ cơ thể của nàng giảm xuống nhanh chóng, lúc ban đầu nàng nhất định cuộn mình cố sức giữ cho bản thân ấm áp. Nhưng gió Bắc gào thét mang đi càng ngày càng nhiều nhiệt lượng, đầu óc của nàng càng ngày càng trì độn, suy nghĩ đã xuất hiện đứt quãng, ý thức trở nên càng ngày càng mơ hồ không rõ.

Dưới tình huống lạnh vô cùng, nhiệt độ bên ngoài cùng nhiệt độ bên trong thân thể đến gần thậm chí còn ngang bằng, trong ý thức mơ hồ của nàng xuất hiện ảo giác cả người nóng lên. Mặc dù năng lực vận động giảm xuống rất nhiều, còn chưa hoàn toàn đông cứng, nàng lại cảm thấy “Nóng” đến khó chịu, vừa dùng sức cởi hết y phục, ném xuống từng cái từng cái, vừa lảo đảo nghiêng ngả đi vào trong rừng cây.

Cởi hết y phục khiến nhiệt lượng của nàng tiêu tán nhanh hơn, cuối cùng ở ven rừng cây, một trận gió lạnh thổi tới, nàng ngã xuống, không còn có thể đứng lên…

Mặt khác, thi thể chết rét phổ biến có trạng thái tự nhiên hoặc hình dáng cuộn tròn. Người ta trước khi chết rét, hệ thống trung khu thần kinh bị ức chế, toàn thân có trạng thái tê dại, mặc dù nhiệt độ đang từ từ giảm xuống, phần nhiệt độ cơ thể dưới não bên trong trung tâm điều chỉnh lại phát ra tín hiệu sai lầm “Cảm giác nóng khác thường”, rốt cục chết cóng trong cảm giác ấm áp mông lung.

Cho nên tư thế của thi thể đa số là tư thế cơ thể tự nhiên, biểu lộ rất bình thản, là nhất trí cùng dân chúng hay nói chết cóng “Mặt cười”.

Tần Lâm kể xong bi kịch phát sinh giữa đêm đông này, mọi người trầm mặc rất lâu không nói. Đã không còn ai nghi ngờ phán đoán của hắn, bởi vì hắn nói câu chuyện nhịp nhàng ăn khớp như vậy, hơn nữa Ngọ Tác cũng đang không ngừng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Từ Tân Di thở ra thật dài, đi lên trước vuốt lại con mắt nửa mở của người chết, thấp giọng nói:

– Ít nhất vị tỷ muội này vào khoảnh khắc cuối cùng là bình tĩnh, bình thản.
– Lợi hại, lợi hại!

Tổng Bộ Đầu Thuận Thiên phủ Bạch Hạo nhìn về phía Tần Lâm giơ ngón tay cái lên, thành tâm thành ý khen:

– Cho dù là những người lọc lõi đã làm mười mấy năm trong Lục Phiến Môn chúng ta, so sánh cùng Tần trưởng quan cũng bị bỏ xa mấy con đường!

Tần Lâm cười khiêm tốn cảm tạ:

– Bạch huynh khen quá lời rồi, vụ án đi tới bước này chỉ điều tra rõ nguyên nhân tử vong, còn kém rất xa giải quyết cuối cùng, Tần mỗ còn không dám kể công.

Như vậy, bây giờ vấn đề vòng một vòng lại trở về điểm khởi đầu: Đúng là nữ tử không rõ lai lịch là tự mình chết rét ở trong rừng cây bên cạnh Vũ Hoa đài, bản thân nàng chết cũng không có dấu hiệu bạo lực cùng phạm tội, nhưng tại sao nàng lại tới nơi này?

Bởi vì khả năng nữ tử đơn thân tự mình chạy đến địa phương hoang vu như vậy thực sự quá nhỏ, vấn đề cũng có thể đổi thành là người nào đó mang nàng tới, lại nhẫn tâm rời khỏi, vứt bỏ nữ tử mềm yếu này ở ngoài đồng vào mùa Đông lạnh giá.

Không nghi ngờ chút nào, bản thân loại hành vi này chính là phạm tội, tội nghiêm trọng!

Các hương dân cố ý, vô ý lại đưa ánh mắt nhìn về phía Thường giận Tự. Dù sao hắn và bốn tên gia tướng là khả nghi nhất, còn nữa, chế độ điều tra hàng xóm láng giềng thường thường dính líu rất rộng, nếu như không tìm được hung thủ, hương dân lân cận xung quanh cũng phải cùng dính líu. Cho dù Thường giận Tự là tiểu Hầu gia, chuyện thế nào đi nữa cũng là vấn đề của Phủ Doãn Thuận Thiên Vương Thế Trinh, đã không quan hệ với những hương dân này.

Thường giận Tự đau đầu nhức óc, chỉ các hương dân chửi loạn:

– Đám tặc tử này nhìn gia gia làm gì? Có giỏi thì tới đây, chúng ta một chọi một!

Dứt lời hắn liền rút Cửu Hoàn Hậu Bối Khảm Sơn Đao ra, cầm đao xuống tấn làm như muốn đánh nhau. Vương Thế Trinh dở khóc dở cười, vội vàng gọi nha dịch ngăn tên ngốc bá vương này lại, lại nhìn Tần Lâm với vẻ cầu cứu.

Tần Lâm cười cười:

– Hay là chúng ta xác định lại thời gian tử vong trước, xem thử Thường Tiểu Hầu gia có thời gian đi gây án hay không! Tiểu Hầu gia, xin ngươi nói ta nghe đến Vũ Hoa đài lúc nào, có ai chứng kiến?

Thường giận Tự trợn trừng hai mắt, thở dốc hồng hộc, xem ra quả thật bị chọc tức, lớn tiếng nói:

– Bọn ta là đầu giờ Thìn vừa đến Vũ Hoa đài, muốn hỏi nhân chứng sao, a, tên mặc đồ đen bên kia chính là mở khách sạn dưới chân núi, hết giờ Mão mỗ vẫn còn uống chén trà nóng ở trong điếm của hắn!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240