Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 55
Phần 55: Bình Hộ Cảng

Đảo Tân Nghĩa Cửu cướp lấy địa vị Thủ Hộ ba nước một lần nữa, triển khai dã tâm bừng bừng áp chế Cửu Châu, cố gắng thống nhất toàn bộ Cửu Châu đảo.

Năm ngoái, địch nhân hùng mạnh nhất của Đảo Tân Gia là Phong Hậu Quốc Đại Hữu (Bungo Otomo) dẫn quân phát khởi công kích. Đảo Tân Nghĩa Cửu lấy chiến thuật Điếu Dã Phục đánh bại tiền phong địch quân, sau đó lấy phục binh công kích Đại Hữu quân trong hỗn loạn. Đại Hữu quân thảm bại, thương vong vô số, phần lớn tướng lãnh chủ yếu tử trận.

Lúc này bản thổ Cửu Châu đã không có bất kỳ thế lực có thể kháng cự, Đảo Tân Gia như mặt trời ban trưa, tổng bộ Ngũ Phong hải thương thiết lập ở bến Tùng Phổ cũng bị Đảo Tân Nghĩa Cửu dã tâm bừng bừng nhắm vào. Y sai phái sứ giả tới uy hiếp lợi dụ, yêu cầu Ngũ Phong hải thương quy hàng mình.

Năm đó Uông Trực không được triều Minh dung chứa, chỉ có thể thiết lập tổng bộ ở bến Tùng Phổ, nhưng khi đó y là Huy Vương cao cao tại thượng, là Ngũ Phong tiên sinh lũng đoạn chuyên bán hỏa thương Tây Dương, Đại Hữu Gia, Chức Điền Thị, Đảo Tân Thị gì đó đều không phải là đối thủ của y, chỉ có thể trơ mắt nhìn một người Trung Quốc xưng vương ở đất Nhật Bản cũng không làm gì được y.

Không nghĩ tới hai mươi năm sau vật đổi sao dời, Ngũ Phong hải thương bởi vì một loạt sự kiện Uông Trực bị chém nguyên khí tổn thương nặng nề, Đảo Tân Thị lại ngày càng cường thịnh, cục diện khách mạnh lấn chủ ban đầu hiện tại đổi thành chủ mạnh lấn khác.

Kim Anh Cơ ở lại bến Tùng Phổ dây dưa cùng sứ giả Đảo Tân Gia, phái thuyền tới tìm Tần Lâm thúc giục hỏi chuyện chiêu an rốt cục như thế nào, cho nên Quyền Chính Ngân mới xuất hiện ở Tam Sa đảo cửa Trường Giang.

Hừ hừ! Tần Lâm cười lạnh hai tiếng, nếu là tiểu quỷ tử (cách gọi khinh miệt người Nhật) tóm thâu Ngũ Phong hải thương, chẳng phải Đông Á đại dương trở thành thiên hạ của Oa Nô sao?

Lúc này hắn hạ lệnh: Thẳng tiến bến Tùng Phổ, thi hành kế hoạch chiêu an!

Nhật Bản có bốn hòn đảo tương đối lớn, nhưng Bắc Hải Đạo (Hokkaido) vào năm Vạn Lịch giá rét vẫn còn ở trong tay người Hà Di (Cộng hòa Ezo), địa phương người bản thổ Nhật Bản và các tộc cư ngụ gọi là Đông Doanh Tam Đảo, chính là Bản Châu, Tứ Quốc, Cửu Châu. Trong đó Cửu Châu đảo ở mặt Tây Nam cách Đông Á đại lục gần nhất, bất kể lui tới mậu dịch với Trung Hoa thiên triều cùng Triều Tiên, hay trao đổi cùng thực dân phương Tây vẫn là đi tiên phong vào thời đó.

Tùng Phổ quận thuộc về Phì Tiền quốc (Hizen) lại ở vào cực Tây Cửu Châu, mẫu cảng Bình Hộ (Hirado) của Ngũ Phong hải thương ở sát biển Tùng Phổ quận, cũng có nghĩa là Bình Hộ cơ hồ nằm ở cực Tây Nam Nhật Bản, lẻ loi trên biển, nhìn về phía Đông Á đại lục.

Trong cảng đậu không ít thuyền cỡ lớn, có thuyền Nhật Bản kiến tạo vụng về chắp nối theo kiểu cũ, có phúc thuyền thân thuyền tròn trĩnh to lớn, cũng có Nam Dạng thuyền bắt chước theo Cái Luân thuyền (Galleon) của người phương Tây. Chỉ bất quá thợ Nhật Bản vẽ hổ bất thành lại thành chó, những Nam Dạng thuyền này đâu đâu cũng toát ra vẻ không được tự nhiên, còn không bằng mua trực tiếp thuyền trong nước, hoặc phúc thuyền cỡ trung do thợ Trung Quốc kiến tạo.

Tổng bộ Ngũ Phong hải thương nằm bên trong Bình Hộ cảng lưng dựa vào núi, mặt quay ra biển, một mảng kiến trúc Trung Quốc, cũng là ngói xanh tường hồng, góc mái cong vút. Hải thương và thân nhân ở trong đó cũng mặc áo bào tay rộng, khác xa với người Nhật Bản đi guốc gỗ mặc kimono. Người không biết nội tình mới tới đây, nhất định sẽ cho là mình đi tới một tòa thành trấn Trung Quốc.

Xét từ một góc độ khác, Uông Trực cũng chỉ là một tên thực dân xâm lược nổi lên vào thời đại hàng hải này. Thiết lập cứ điểm thực dân, lũng đoạn mua bán trên biển, võ trang hộ tống, đánh đuổi cư dân bản thổ… Ngũ Phong hải thương Bình Hộ cảng cũng không có khác nhau về bản chất với công ty Đông Ấn Anh (British East India Company) cầm đầu thực dân phương Tây.

Nếu như truyền giáo sĩ đề xuất kháng nghị, nói rõ bài trừ Phúc Âm thượng đế mà trước đó bọn họ mang tới. Như vậy chúng ta hãy xem thử giữa những dãy nhà liền kề nhau trong khu vực của Ngũ Phong hải thương, một kiến trúc cao nhất là miếu Mụ Tổ (Thượng Thiên Thánh Mẫu) hương khói đầy ắp, trong trường tư thục cách đó không xa truyền ra tiếng đọc sách sang sảng:

– Học nhi thời tập chi, bất diệc lạc hồ, hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ…

Có lẽ sự khác nhau duy nhất giữa Ngũ Phong hải thương cùng thực dân phương Tây, chính là thái độ mẫu bang đối xử với bọn họ.

Bị thanh lưu hủ nho cùng tập đoàn buôn lậu quyền quý cầm giữ quyền phát biểu triều Đại Minh không nghi ngờ chút nào chọn lựa các biện pháp chèn ép, hạn chế, như vậy trong cùng lúc đó man di phương Tây đang làm gì?

Hải tặc Anh quốc Phất Lãng Tây Tư Đức Lôi Khắc (Francis Drake) cũng có thân phận không khác gì Uông Trực, Đức Lôi Khắc cũng triển khai mua bán vũ trang trên biển, thân phận cũng là vừa thương nhân vừa hải tặc. Nhưng khác với Uông Trực là y được chính phủ Anh quốc ủng hộ, thậm chí là hảo hữu với nữ vương Anh quốc Elizabeth, phối hợp hải quân Anh quốc trong trận hải chiến Cách Thụy Phúc Lan (Gravelines) đánh bại hạm đội vô địch khổng lồ Tây Ban Nha, được nữ vương phong là Huân tước England, leo lên đỉnh tối cao vinh dự.

Nếu như Uông Trực không chết, có phải sẽ là một Đức Lôi Khắc Đông phương hay không? Vấn đề này đã vĩnh viễn không có câu trả lời.

Uông Trực chết đã có hai mươi năm, Ngũ Phong hải thương bị tập đoàn buôn lậu quyền quý, Nhật Bản Chân Oa cùng thực dân người Tây Ban Nha Bồ Đào Nha chèn ép, thế lực đã không lớn bằng lúc trước, bây giờ đã đi tới bên bờ vực sinh tử.

Nhà lớn phía dưới miếu Mụ Tổ chính là một trong những kiến trúc nổi bật nhất trên bến cảng. Ngũ Phong thuyền chủ đời thứ hai Kim Anh Cơ thân mặc một bộ áo khoác dài hắc hải hổ nhung, ngồi ngay ngắn trên ghế da hổ, y phục màu đen càng làm cho sắc mặt nàng trắng nõn nà, trong vẻ dịu dàng lại toát ra uy nghi lẫm lẫm.

Phía dưới từng đám lớn thành viên hải thương hoặc đứng hoặc ngồi, sắc mặt ai nấy đều tỏ ra nôn nóng.

Một vị tráng hán da ngăm đen, ngoài bốn mươi tuổi tiến ra chắp tay một cái, vạn phần lo âu khuyên nhủ:

– Thiếu chủ, những tên cẩu quan triều đình đều là hạng người lường gạt, ngàn vạn lần không tin được! Năm đó nghĩa phụ chính là tin chuyện hoang đường của Hồ Tông Hiến, vứt bỏ cơ nghiệp thật tốt, bảo là muốn tận trung ra sức cho triều đình đổi lấy mở ra hải cấm, kết quả thì sao, một đi không trở lại! Trên đời này không còn ai oan uổng hơn lão nhân gia!

Người vừa nói là tâm phúc của Uông Trực, nghĩa tử Mao Hải Phong. Năm đó sau khi Uông Trực bị chém, bằng vào một mình y duy trì cục diện của Ngũ Phong hải thương, nhờ vậy mới còn lại được chút cơ nghiệp hôm nay. Sự thật chứng minh Uông Trực không nhìn lầm người, Mao Hải Phong trung thành cảnh cảnh, sau khi di nữ Kim Anh Cơ của lão chủ nhân lớn lên lại tôn nàng làm chủ.

Năm đó triều đình chiêu an thất bại Uông Trực chết oan, để lại cho Mao Hải Phong bài học bằng máu vĩnh viễn không quên này.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240