Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 164
Phần 164: Không Còn Tri Âm

Vì vậy cổ họng Tần Lâm cũng có chút khát khô, trong từ điển của hắn từ trước tới nay không có hai chữ “khách sáo”, đưa tay sờ cặp đùi nở nang mê người kia, cười vô cùng bỉ ổi:

– Nương tử không cùng vi phu vào kinh sao? Khặc khặc… ở trên đường chúng ta có thể làm rất nhiều chuyện thú vị, ha ha ha…

Khuôn mặt màu mật ong của Từ Tân Di đã ửng đỏ, mày liễu dựng lên, mắt hạnh trợn tròn, cặp chân mạnh mẽ đạn động, đạp vuốt sói Tần Lâm ra:

– Đáng ghét, mau lấy chân chó ra! Hừ, ai thèm đi cùng với ngươi? Ta cũng không ngốc nghếch giống như Thanh Đại muội muội, cái gì cũng nghe theo ngươi!

Tần Lâm thất vọng hơn, trong lòng lại âm thầm vui mừng. Ở kinh thành còn có vị Trương Tử Huyên mưu trí đa đoan phải đối phó, Từ đại tiểu thư không đi gây loạn, ngược lại cũng bớt rất nhiều phiền phức. Về phần lúc nào bắt vị đại mỹ nữ khỏe mạnh nóng bỏng này, hắc hắc, dù sao thịt cũng nát vụn ở trong nồi, đã thành thân, còn sợ con vịt luộc chín có thể bay sao?

Đáng tiếc cùng vào kinh thành cũng chỉ có Lục mập, Ngưu Đại Lực, Từ lão đầu, mấy người này mặt mũi đáng ghét không như người bình thường… Thôi thôi thôi, có được tất có mất!

Tên vô lại Tần Lâm này lại bắt đầu tính toán, nhắm chủ ý xấu xa vào thiên kim tướng phủ…

Không ngờ rằng Từ đại tiểu thư cũng đang cười nhạt, nghiến răng nghiến lợi, siết nắm tay, mũi nhọn lạnh trong mắt hạch lóa lên, trên mặt đầy đặn mượt mà mang theo nụ cười ác ý “âm hiểm”.

Lý Thời Trân tuổi cao, Tần Lâm đã cáo từ ở nhà, lão thần y không tới bến tàu hứng gió Bắc nữa, trên bến tàu các vị thân bằng hảo hữu tiễn đưa, hai vợ chồng lão Thái Sơn Ngụy Quốc Công có vai vế lớn nhất.

Sau khi Tần Lâm nói lời từ biệt cùng hai vị kiều thê, lại hàn huyên cùng tân khách tiễn đưa, đầu tiên đương nhiên bái tạ vợ chồng Ngụy Quốc Công Đại cữu ca Từ Duy Chí.

Hai vợ chồng Ngụy Quốc Công ngồi chung một kiệu cực lớn mười sáu người khiêng, Tiểu công gia Từ Duy Chí ung dung ngồi trên ngựa bên cạnh đứng hầu. Khiến Tần Lâm kỳ quái chính là, các thân thích của Ngụy Quốc Công phủ, ba cô sáu bà, cậu, ông, biểu tiểu thư tới một đống lớn, khiến cho kẻ làm con rể này không khỏi có chút được sủng ái mà lo sợ.

– Phụ mẫu thân Đại nhân quả thật quá khách sáo, tiểu tế thực sự không chịu nổi, nào có đạo lý trưởng bối đưa tiễn vãn bối?

Tần Lâm vái chào tới đất rất sâu, hắn vẫn còn giữ thói quen của hậu thế, sau khi cưới gọi phụ mẫu Đại nhân theo Từ Tân Di.

Từ Bang Thụy cùng Ngô Thị nhìn nhau cười một tiếng, hai người đều rất thích đứa con rể này. Từ Bang Thụy nói không phải là nhiều lắm, Ngô Thị nói liên miên lải nhải hồi lâu, lúc là gió lạnh phương Bắc phải mặc quần áo nhiều một chút chớ để cảm mạo, lúc là tình hình trong kinh thay đổi liên tục, nhất định phải cẩn thận một chút, nếu có sai lầm gì, không ngại sớm lui bước rút người ra, quay về Nam Kinh sung sướng ung dung tự tại.

– Hiền tế, chớ nghe mẹ ngươi nói bậy, sau khi vào kinh thành cứ mạnh tay làm đi…

Ngụy Quốc Công Từ Bang Thụy vung tay lên, nhất thời khí phách bốn phía:

– Ngoại trừ mưu mô đoạt vị triều đình ra, bất kể ngươi đắc tội người nào, phạm vào tội lớn tới mức nào, chỉ cần trở về Nam Kinh vào được trong phủ bản công, còn ai có thể bắt ngươi?

Ừm, nhạc phụ ủng hộ hết mình…

Đại cữu ca lại ở phía sau cười không khép miệng lại được, Từ Duy Chí nhìn Tần Lâm dựng ngón tay cái lên, cười lên xấu xa:

– Muội phu, lời nên nói phụ mẫu thân Đại nhân đã nói, ta đây làm Đại ca chỉ có một câu nói… Bất kể lúc nào, tốt với em gái ngốc của ta một chút, cho dù là nó làm chuyện ngu ngốc gì cũng đừng so đo, cảm tạ!

Những thân thích của Ngụy Quốc Công phủ kia cũng nhìn Tần Lâm ha hả vui mừng, người người vẻ mặt tươi cười, không biết rốt cuộc vì thứ gì, còn có người châu đầu ghé tai, cũng không biết rốt cuộc là bàn tán cái gì.

Tần Lâm đầu đầy mê hoặc, trong lúc nhất thời không tìm được đầu mối, thầm nghĩ: Ý tứ của Từ Duy Chí thế nào, dường như Từ Tân Di sắp sửa làm chuyện ngốc nghếch gì thì phải…

Để nàng ở lại Nam Kinh, rốt cuộc có thích hợp hay không? Tần Lâm cũng không tránh khỏi hoài nghi.

Quản không được nhiều, dù sao ở Nam Kinh có pho đại Phật Ngụy Quốc Công này, dù cho Từ Tân Di gây náo loạn ngất trời cũng có chỗ dựa phụ huynh. Tần Lâm suy nghĩ một chút, cảm thấy không cần quá lo lắng thay nàng.

Kế tiếp nói lời từ biệt cùng các vị đại quan hiển quý, Vương Thế Trinh, Trương Công Ngư cũng không nói, Thường giận Tự đúng là luyến tiếc nhất, vỗ vai Tần Lâm, lớn tiếng nói:

– Cô đại gia ngươi đi rồi, mỗ đây cũng không được nghe câu thơ hay như vậy nữa: Một tòa bảo tháp giữa đất bằng, Bên trên nhỏ bên dưới to, Sẽ có một ngày đảo ngược lại, Phía dưới nhỏ phía trên to… Xem xem, ta cũng sẽ chịu đựng được! Tần huynh đi rồi, ta tựa như Bá Nha kia mất Chung Tử Kỳ, từ nay không còn tri âm, dây đàn đứt không ai nghe…

Mọi người nghe được Tần Lâm làm thơ trước đó, ai nấy đều cả kinh há hốc mồm cứng lưỡi, đến cuối cùng không biết Thường tiểu hầu gia nghe qua điển cố tri âm tri kỷ cao sơn lưu thủy từ trong tuồng hát nào, vốn là cực kỳ tao nhã, từ trong miệng kẻ thô kệch như hắn nói ra thật sự khiến người nghe ê răng, ai nấy rùng mình, khiến cho đám người không khỏi cười sặc sụa.

Tần Lâm cũng nổi da gà toàn thân, trên mặt bất động thanh sắc nói:

– Thường tiểu Hầu gia quả nhiên phong nhã, chờ ta đến kinh sư, bất cứ lúc nào tiểu Hầu gia có thể tới thăm viếng, đến lúc đó nhất định ta cùng ngươi lại làm thơ hay nhất.
– Được, được!

Thường giận Tự gật đầu liên tục:

– Đợi sau khi mỗ cùng Cao tiểu thư thành thân, sẽ đến kinh sư tìm ngươi.

Vương Sĩ Kỳ không nhịn được nói:

– Thường huynh không nên đi, Nam Kinh đất thiêng nảy sinh khí hiền tài, cũng có một nửa ở trên người Thường huynh, vì thế người đi rồi lầu Hoàng Hạc trơ ra đó, chỉ sợ sau này Chung Sơn mây mưa phai màu, Trường Giang nghẹn ngào, mạch văn của kim phấn lục triều Nam Kinh vì vậy mà tiêu ma.

Thường giận Tự không biết là nói mát, ngược lại dương dương đắc ý, dẫn đến Hoài Viễn Hầu Thường Văn Tế tát hắn một cái, thấp giọng mắng:

– Ngu đần, sao lão tử lại sinh tên ngu xuẩn này! Thể diện đều mất hết, thật sự như cha mẹ chết con bà nó!

Học thức của vị Hoài Viễn Hầu này cũng thật sự rất cao, lại dùng “như cha mẹ chết” ở chỗ này, sau khi mọi người nghe vậy, chợt cảm thấy lời dạy của người xưa cha nào con nấy quả thật không sai một mảy may.

Tần Lâm cười tạm biệt các vị quan viên đưa tiễn, sau đó leo lên đại quan thuyền của Tào Bang chuẩn bị, sau khi đi đường thủy vùng ven sông xuống đến Dương Châu, lại vứt bỏ thuyền thay ngựa đi đường bộ, vào thẳng đế đô.

Thuyền lớn giương buồm đi xa, các vị bạn tri kỷ, hảo hữu cùng hàn huyên với nhau trở về thành, khi nhân dịp đầu Đông, chỗ bến đò gió Bắc từ mặt sông thổi tới thật là lạnh lẽo, thổi lâu có thể chịu không nổi.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240