Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 73
Phần 73: Thề Làm Xưởng Công

Hơn nữa với tiểu thư khuê các còn có một chỗ khó chịu: Mười sáu đang lứa tuổi dậy thì, cơ thể có nhiều biến chuyển, kinh nguyệt đau đớn… những chuyện xấu hổ khó nói như vậy ngay cả người thân còn ngại mở miệng, sao tiện nói cho nam đại phu nghe?

Y nữ ư? Thật là ít ỏi, phần nhiều là vai trò không sai biệt cùng bà mụ, hiểu biết về y đạo chỉ có hạn, không sinh ra được tác dụng gì.

Cho nên có bệnh cắn răng chịu đựng cũng là bình thường, ngoại trừ bệnh nặng không dậy nổi, thiên kim tiểu thư sẽ không dễ dàng chịu mời đại phu chẩn bệnh, sau khi ngã bệnh thường thường cắn răng chịu đựng, hết sức khổ cực.

Nếu như có cháu gái lão thần y như Thanh Đại, một trong người chấp bút Bản Thảo Cương Mục, nữ y tiên thanh danh hiển hách Kỳ Châu mở nữ y quán, chắc chắn các đại gia khuê tú, tiểu gia bích ngọc trong ngoài Nam Kinh thành sẽ đổ xô tới nườm nượp.

– Bất quá vì sao tên này lại nghĩ tới chuyện mở nữ y quán?

Từ Tân Di sờ sờ cằm, đi quanh Tần Lâm một vòng.

Chuyện thiên hạ không ngoài danh lợi, nữ y tiên Thanh Đại nổi danh có ích gì với Tần Lâm? Đại đa số người còn nói nữ tử vô tài mới là đức, mặc dù chỉ tiếp nữ bệnh nhân, nhưng rốt cục cũng có thể coi như Thanh Đại được xuất đầu lộ diện.

Lợi, Tần Lâm cũng không thiếu tiền, lại nói đây chỉ là y quán nho nhỏ. Hắn chỉ cần tùy tiện làm ăn một chút với Ngũ Phong hải thương, e rằng thu nhập cao gấp ngàn vạn lần tiền xem bệnh.

Hừ hừ hừ hừ, khóe miệng Từ Tân Di giật giật mấy cái, vỗ vai Tần Lâm một cái:

– Không tốt lành gì, chắc chắn là ngươi không tốt lành gì. Bản tiểu thư cũng biết, mở cái gì không tốt hơn là mở y quán. Thành thật khai báo, phải chăng đến lúc châm cứu hoặc xông hơi cho các vị tiểu thư xinh đẹp, ngươi sẽ nấp bên cạnh rình trộm?

Tần Lâm thiếu chút nữa phun một búng máu ra ngoài, trời đất chứng giám, cô nãi nãi của ta! Hắn vội vàng phát lời thề, nói nếu như có ý tưởng bỉ ổi như vậy, cho trời phạt ta làm cấp trên Hoắc Trọng Lâu… thái giám quan giáo Khâm Sai Tổng Đốc Đông Xưởng, gọi tắt Xưởng Công.

Từ Tân Di vội vàng che miệng Tần Lâm gắt gỏng:

– Tên ngốc này, chớ có thề loạn như vậy, vạn nhất lời thề linh nghiệm thì sao?

Tần Lâm mang Đốc Công Đông Xưởng ra đùa giỡn, cũng chỉ có Từ Tân Di nghe thấy không coi ra gì, nếu ở nơi khác đã sớm bị dọa gần chết. Nhưng Ngụy Quốc Công phủ là đệ nhất huân quý, Đông Xưởng thật sự chẳng là gì trong mắt nàng, chỉ lo lắng vạn nhất lời thề Tần Lâm linh nghiệm thật sự làm Xưởng Công, vậy coi như ô hô ai tai.

Cuối cùng Từ Tân Di đáp ứng tuyên truyền rộng rãi nữ y quán trong các tiểu thư khuê các, Tần Lâm mới cười híp mắt cáo từ rời đi.

Kế tiếp hắn lại đi Hoài Viễn Hầu phủ bái phỏng tiểu Hầu gia Thường giận Tự, nói Thanh Đại sắp mở nữ y quán, nhờ y chuyển lời Cao tiểu thư, nhờ nàng tuyên truyền cho các tiểu thư đại gia khuê tú thích ngâm thơ vọng nguyệt.

Thường giận Tự giơ tay vỗ ngực bình bịch:

– Tần huynh đệ, chuyện này cứ để lão Thường ta lo hết. Nếu y quán Lý tiểu thư làm ăn không được, ta sẽ làm con lừa lăn lộn dưới đất.

Dứt lời người này liền xách theo Cửu Hoàn Hậu Bối Khảm Sơn Đao đi ra ngoài, mới vừa đi được hai bước chợt quay đầu lại hỏi:

– Nữ y quán mở ở con phố nào?

Tần Lâm theo bản năng cảm giác được chuyện này có khuynh hướng phát triển sang hiểu lầm, vội vàng níu lấy người này:

– Ngươi muốn làm gì?
– Mở ở phố nào, ta sẽ tới kêu tất cả y quán trên phố đó thừa dịp còn sớm đóng cửa cút đi!

Thường giận Tự vung tay lên chém xuống, dương dương đắc ý cười nói:

– Không tranh cướp bệnh nhân với chúng ta, tự nhiên làm ăn thịnh vượng tiền vô như nước.

Trời ơi… Tần Lâm thầm kêu một tiếng may mắn: Người này cũng giống như Từ Đại tiểu thư, đều là không đáng tin cậy, may là giữ y lại, bằng không không biết y sẽ gây ra chuyện náo loạn tày trời gì.

– Hảo ý của Thường huynh, tiểu đệ xin tâm lãnh…

Tần Lâm cười khổ chắp tay một cái:

– Bất quá nữ y quán là chỉ tiếp nữ bệnh nhân, cũng không cần tranh đoạt mối làm ăn với những y quán bình thường khác, cho nên quả thật không cần phải đập chén cơm người ta.

Thường giận Tự lộ ra vẻ bừng tỉnh ngộ, cười xấu hổ dùng bàn tay to bè của mình gãi gãi đầu:

– Thì ra là như vậy, ta còn tưởng rằng có nữ đại phu cho nên gọi là nữ y quán, không ngờ rằng ý nghĩa lại là chỉ tiếp bệnh nhân nữ… hắc hắc…

Tần Lâm cảm thấy nếu còn tiếp tục nói chuyện với y e rằng mình sẽ không nhịn được, vội vàng sa sầm nét mặt cáo từ. Bất quá Thường giận Tự vô cùng coi trọng chuyện Tần Lâm nhờ cậy, Tần Lâm mới vừa đi khỏi, y cũng lập tức chạy tới nhà Cao Hàn Lâm.

Nữ y quán là chuyện độc nhất vô nhị, Thanh Đại lại có danh tiếng người chấp bút Bản Thảo Cương Mục, tương lai khai trương làm ăn còn sợ không tấp nập sao?

Tuy Tần Lâm không cầu danh lợi, nhưng điểm này cũng là nhất định phải làm được. Hắn vạch ra kế hoạch kín đáo, khổ cực chuẩn bị, tuyệt không phải là vì lừa Thanh Đại cho vui, cầm bạc ném thia lia.

Về đến nhà, Du Quải Tử đi chợ buôn người mua nha hoàn vẫn chưa về, lão điên Từ Văn Trường cũng đã ngồi trên khách sảnh. Bậc thang trước đình có một người tuổi trẻ đang ngồi, đeo gông sắt nặng bảy cân, có hai nha dịch tay cầm Thủy Hỏa côn canh chừng.

Tần Lâm không hiểu, Từ Văn Trường đi chiêu mộ Tất thị huynh đệ, vì sao mang về một tù phạm, lúc này hơi có vẻ không vui nói:

– Từ tiên sinh, lão đi chiêu mộ người cho bản quan đâu rồi, tù phạm này là ai?

Từ Văn Trường đứng lên thi lễ:

– May mắn không nhục mệnh, lão đầu tử đã đem người về cho trưởng quan, y chính là đệ đệ Tất gia huynh đệ, Tất Mậu Khang.
– Tại sao lại đeo gông, cho nha dịch áp giải như vậy, y đã phạm tội gì?
– Vốn là y không phạm tội, nhưng lão đầu tử nói y phạm tội, y liền phạm tội.

Từ Văn Trường lộ vẻ đắc ý, vuốt chòm râu dê hoa râm cười vui vẻ.

Trời ơi, gài tang vật! Tần Lâm trừng mắt với lão, chẳng lẽ là bệnh điên của lão đầu tử này còn chưa khỏi hay sao?

– Vị này là Tất tiên sinh đúng không…

Tần Lâm đi tới trước người tù phạm kia, áy náy xoa xoa tay:

– Từ tiên sinh mới vừa rồi là mạc tân của bản quan… Ặc?

Tần Lâm đột nhiên dừng lại, chỉ vì tù phạm kia ngẩng đầu lên, trên mặt bẩn thỉu không chịu được, trợn to hai mắt hết sức kinh hoàng. Vẻ mặt y rõ ràng là sợ hãi tới cực điểm, Tần Lâm còn chưa dứt lời, y đã lui về phía sau tránh né, giống như chim sợ cành cong.

Tất gia là đại tộc ở Huy Châu phủ, Tất Mậu Khang thân là một thành viên trong tộc tuy không phải là giàu có, nhưng cũng không cần lo chuyện áo cơm. Y và tộc huynh Tất Mậu Lương ở địa phương có chút danh tiếng, cuộc sống cũng an nhàn tự tại. Mỗi khi y giới thiệu trạng thái cuộc sống của mình với người khác, nhất định sẽ nói như vầy: Ta ở tại Huy Châu thành, có nhà cửa đất đai, cuộc sống đầy đủ.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240