Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 152
Phần 152: Cướp Hôn

Các phu nhân, tiểu thư bĩu môi xem thường, chức Tri Huyện Bồng Khê to như hạt mè, ở Nam Kinh thành phó đô Đại Minh quả thật không đáng kể gì, còn xa không bằng quan hàm của tòng ngũ phẩm Cẩm Y Vệ Phó Thiên Hộ, mang ra sẽ hết sức long trọng đường hoàng.

Thanh Đại lại không cảm thấy có cái gì, thậm chí nàng rất kỳ quái không hiểu tại sao buổi sáng phải đến ở nữ y quán trước, sau đó mới rước dâu trở về phủ trạch của Tần Lâm. Chẳng lẽ không phải là vẫn ở trong nhà Tần ca ca sao? Buổi sáng khi nàng hỏi ra lời này, ngay cả gia gia Lý Thời Trân cũng vuốt râu cười to một hồi.

Theo thiếu nữ thấy, loại chuyện thành thân cùng Tần ca ca như vậy quả thật chính là hợp lẽ thường tình, cái gì kiệu hoa không kiệu hoa, chỉ là ngồi chơi, mà mấy thứ mũ phượng, khăn trùm đầu này, nàng còn ngại rườm rà. Về phần nghi thức quan hàm, tiểu nha đầu càng không thích, nàng chỉ mong từ nay về sau có thể cùng Tần ca ca vĩnh viễn không chia cách, liền cúi đầu mím môi lén lén cười vui.

– Nghi thức quan hàm hay tốt lắm sao?

Thanh Đại không hiểu chớp chớp mắt:

– Tại sao thành thân nhất định phải mang ra như vậy?!
– Này, nha đầu ngốc…

Một vị nương tử Chủ Sự từ trước đến nay yêu mến Thanh Đại, trên người cũng có cáo mệnh lục phẩm An Nhân của triều đình, không nhịn được kêu lên:

– Loại chuyện như thành thân, cả đời nữ nhân chỉ được vinh dự một lần, sao lại không muốn tiến hành nghi thức quan hàm? Giống như bách tính bình dân, chỉ cần xem lễ hỏi, của hồi môn của hai nhà nam nữ có bao nhiêu đồ vật hòm xiểng, nhà quan lại chúng ta lại xem nghi thức quan hàm, nghi thức càng nhiều, vậy càng oai phong.

Nương tử Chủ Sự này họ Tề, lúc nàng xuất giá trượng phu vẫn chỉ là một Hàn Lâm Biên Tu thất phẩm, nhưng nghi thức quan hàm Cử Nhân khoa Đinh Mão, Tiến Sĩ khoa Giáp Tuất, môn đệ thiên tử, Lại Bộ quan chính, Hàn Lâm Biên Tu vân vân kéo dài nửa con phố, cực kỳ vinh hiển.

Lúc này phu nhân Thị Lang, tiểu thư Thượng Thư rất nhiều, Tề An Nhân nói lời này cũng không phải là khoe khoang, đúng là có vài phần bất bình thay Thanh Đại.

Hoàng tiểu thư nữ nhi của Thông Chính Ty Hoàng Kính Trai lại lắc đầu có mấy phần nuối tiếc, nói khẽ với mấy vị thiên kim khuê các bên cạnh:

– Tần trưởng quan tất nhiên thiếu niên anh hùng, nhưng hôm nay tiền đồ chưa biết… Lời đồn thế tử Kinh Vương Chu Do Phiền của Kỳ Châu cũng vừa ý vị nữ tiên y này của chúng ta, ôi, nếu có thể gả cho thế tử, thiên hoàng quý trụ, phong thái thiên gia, chắc chắn đã khác hôm nay.
– Đúng vậy…

Các vị tiểu thư khác cũng cười khanh khách:

– Nghe nói kể từ khi Thanh Đại muội muội rời khỏi Kỳ Châu, thế tử trở nên gầy gò hơn trước, thật là rất si tình!

Ừ, Chu Do Phiền quả là hình dáng hao gầy, song…

Gió thu lá rụng, hoa cúc nở đầy, trong Kinh Vương phủ Kỳ Châu, thế tử Chu Do Phiền vận kim giáp sa bào tuấn mỹ tiêu sái, ngón tay thon dài cầm lên bút lông Hồ Châu nhỏ, ở đó gạn lọc viết lên trên giấy ngọc bản: “Tần thế huynh thấy thư như gặp mặt, Kỳ Châu từ biệt bấy lâu, phong thái nhuệ khí anh hùng của huynh như ở trước mắt…”

Trong hai mắt của Chu Do Phiền, mang theo phiền muộn không hiểu, nỗi buồn ly biệt theo nước Trường Giang cuồn cuộn chảy vô tận xuống phía Đông, cho đến Nam Kinh thành lục triều kim phấn.

“Vèo…” Chẳng biết tại sao Tần Lâm cảm thấy đau nhói một trận.

Phải canh phòng nghiêm ngặt tử thủ!

Càng là khoảnh khắc cuối cùng, càng không thể thư giãn chút nào, nữ ma đầu Từ Tân Di kia cái gì cũng có thể làm được.

Kết quả cử bọn Cẩm Y Hiệu Úy dò xét cũng phù hợp suy đoán của Tần Lâm. Ngụy Quốc Công Từ Bang Thụy đột nhiên triệu bốn tên Kinh Vệ Chỉ Huy Sứ Chu Tiến Trung, Ngô Quảng Hiếu, Trịnh Tư Nhân, Vương Thủ Nghĩa vào trong phủ, sau đó tinh binh bọn Thần Sách Vệ, Quảng Thiên Vệ, Ưng Dương Vệ, Phủ Quân Vệ mỗi vệ điều ra một trăm người cũng vào Ngụy Quốc Công phủ, rõ ràng chuẩn bị làm việc lớn.

– Hừ hừ, Từ Tân Di này còn muốn cướp tiểu Thanh Đại với ta sao?

Tần Lâm cười gằn, hắn cũng cân nhắc làm một phen bố trí.

Đang lúc hoàng hôn, trong dinh thự nơi ở của Tần Lâm trống nhạc rùm beng, Tần Lâm đầu đội mũ vải không cánh, thân mặc trang phục Phi Ngư màu vàng sáng, mang yêu đái, dưới chân giày quan, cài trâm hoa khoác áo lụa hồng, cưỡi Đạp Tuyết Ô Chuy từ trong phủ đi ra. Phía sau bọn thân tín Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực dẫn đầu mười tên thân binh Hiệu Úy hỗ trợ, lại có toàn thể Hiệu Úy Lực Sĩ của sở chữ Canh, thậm chí còn đông đảo Cẩm Y huynh đệ của Nam Kinh Thiên Hộ Sở, đông như kiến.

Hiện nay ai ai cũng hiểu Trương Tôn Nghiêu chỉ là một kẻ tốt mã giẻ cùi, mọi người đều đến cổ vũ Tần trưởng quan, hơn nữa loại chuyện thành thân như vậy ai còn có thể quản chúng ta?

Đến nữ y quán Cận Đại, mở cửa đưa tặng mấy phong bì, cửa chính mở rộng, bên trong nổi lên trống nhạc diễn tấu. Lục Viễn Chí, Hàn Phi Liêm dẫn đầu, cộng thêm sáu tên thân binh Hiệu Úy khác khiêng ra một cỗ kiệu tám người, phía sau là rất nhiều kiệu nữ thân quyến đi theo đưa dâu.

Mới vừa đi tới trên đường, đã nghe được đầu đường cái phía Tây hướng Ngụy Quốc Công phủ tiếng vó ngựa như sấm cuộn tới, người quát ngựa hí không biết được có bao nhiêu binh mã.

Tần Lâm ngồi ở trên lưng ngựa cười khảy:

– Ha ha, lão tử sớm đoán trúng sẽ có chuyện này…

Tất cả bọn Cẩm Y Hiệu Úy đều thất sắc. Bọn họ nhiều nhất chỉ có Tú Xuân Đao, đánh nhau cùng phản tặc cũng được, nhưng không có biện pháp đối kháng cùng đại quân của triều đình.

– Nhường ra đại lộ…

Tần Lâm sờ cằm cười cực kỳ gian trá:

– Xem bọn hắn muốn như thế nào, thanh thiên bạch nhật còn muốn cướp cô dâu sao?

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Tiểu Công gia Ngụy Quốc Công phủ sớm đã thành thân, chỉ có Từ Đại tiểu thư chưa lập gia đình, hiện tại lúc này rốt cuộc là ai muốn cướp ai?

Lục Viễn Chí cùng Hàn Phi Liêm khiêng cỗ kiệu cũng sớm đã có chuẩn bị, làm bộ hú lên quái dị, quăng kiệu hoa lớn bỏ chạy… Trong kiệu hoa không phải là Thanh Đại, cô dâu thực sự ngồi ở bên trong kiệu nữ thân quyến phía sau!

Tuyệt đối không ngờ, bọn bốn tên Chỉ Huy Sứ Chu Tiến Trung, Ngô Quảng Hiếu dẫn người vọt tới bên cạnh Tần Lâm. Bốn viên đại tướng tự mình xuất thủ, Tần Lâm bất ngờ không kịp đề phòng, nhất thời bị bắt giữ ngựa, ngay sau đó binh tướng vây quanh, chạy như bay.

– Sao… Tại sao lại biến thành như vậy?

Lục Viễn Chí cùng Hàn Phi Liêm ngơ ngác nhìn nhau.

Du Quải Tử đang ngồi trong kiệu hoa cũng thò đầu ra ngoài:

– Cướp nhầm rồi ư?

Một cỗ kiệu nữ thân quyến phía sau vén màn kiệu lên, Thanh Đại thở hổn hển gạt khăn voan đỏ xuống, cô dâu kiều mị từ trong kiệu đi ra, cái miệng nhỏ nhắn xinh tươi chu lên thật cao:

– Đáng ghét thật, Từ tỷ tỷ không muốn Thanh Đại xuất giá thì nói rõ ra, sao lại cướp Tần ca ca đi rồi?

Khách và bằng hữu hai bên nam nữ đều choáng váng, tân lang quan bị cướp đi lúc rước dâu, tân nương tử tự mình đi xuống kiệu đã có vẻ khác thường. Nghe ý tứ của Thanh Đại, đúng là Từ Tân Di vì ngăn cản nàng xuất giá mới cướp Tần Lâm đi sao?

Du Quải Tử đang ngồi trong kiệu hoa cũng thò đầu ra ngoài:

– Cướp nhầm rồi ư?

Một cỗ kiệu nữ thân quyến phía sau vén màn kiệu lên, Thanh Đại thở hổn hển gạt khăn voan đỏ xuống, cô dâu kiều mị từ trong kiệu đi ra, cái miệng nhỏ nhắn xinh tươi chu lên thật cao:

– Đáng ghét thật, Từ tỷ tỷ không muốn Thanh Đại xuất giá thì nói rõ ra, sao lại cướp Tần ca ca đi rồi?

Khách và bằng hữu hai bên nam nữ đều choáng váng, tân lang quan bị cướp đi lúc rước dâu, tân nương tử tự mình đi xuống kiệu đã có vẻ khác thường. Nghe ý tứ của Thanh Đại, đúng là Từ Tân Di vì ngăn cản nàng xuất giá mới cướp Tần Lâm đi sao?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240