Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 232
Phần 232: Khâm Sai Phá Án

Tần Lâm đưa ngón giữa về phía y: Trời ơi, ngươi cho rằng mình là Vi Tước gia hay sao? Nhất định phải tìm một cơ hội tra thử xem vị Trương công công thích đi kỹ viện này rốt cục là thái giám thật hay thái giám giả.

Binh bộ Thị Lang Tằng Tỉnh Ngô đã làm Tuần Phủ Tứ Xuyên, năm đó dẫn dắt mười vạn đại quân bình loạn người Bặc đã quấy nhiễu Tây Nam trăm năm, là một viên kiện tướng đắc lực dưới quyền Trương Cư Chính, cũng là quan viên từng làm qua phong cương đại lại, ở trước mặt Tần Lâm cùng Trương Tiểu Dương lại không hề tỏ ra tự đại chút nào. Nghe Trương Tiểu Dương nói lời thô bỉ, y bèn cất tiếng cười to:

– Trương công công nói chí phải, chuyện lần này cũng không thể làm quá mức nghiêm túc, mọi người sơ lược qua loa một chút là được, bên Kế Liêu Tổng Đốc có chút sơ xuất cũng không đáng kể gì. Ha ha, chúng ta đi chuyến này, Dương Tổng Đốc cũng sẽ không để cho mọi người tay không mà về.

Trương Tiểu Dương hết sức cao hứng, kéo kéo tay áo Tần Lâm:

– Tần trưởng quan, ngươi nói hàng năm triều đình phát lương hướng Kế Liêu hàng trăm vạn, Dương Tổng Đốc làm ở đó nhiều năm như vậy, chẳng lẽ chỉ lấy được bảy tám vạn? Chúng ta phải chèn ép thật mạnh, chớ có năm ba trăm lượng đã gật đầu.

Tần Lâm cười lạnh một tiếng, ngoài miệng không nói gì, trong lòng lại thầm nói: Nếu Dương Triệu chỉ lấy bảy tám vạn, lão tử không thèm đi chuyến này làm gì, Trương công công, ngươi không khỏi quá coi thường y…

Dọc trên đường đi từ kinh sư tới Mật Vân, Trương Tiểu Dương đều mơ mộng Dương Triệu sẽ tặng lễ trọng hậu. Lúc ra Đức Thắng môn y mơ rằng dưới sáu trăm lượng bạc là không được, qua đê Trịnh Thôn bắt đầu mơ đến một ngàn lượng bạc. Lúc đến Thuận Nghĩa gia tăng một ngàn hai, chờ qua Hoài Nhu huyện thành, số lượng này đã lên thẳng tới hai ngàn lượng bạc.

Tằng Tỉnh Ngô cùng Tần Lâm đều dở khóc dở cười, mặc dù có giao tình với rất nhiều thái giám nhưng hai người thủy chung không hiểu, bọn họ không có con cái, hưởng lạc cũng có hạn, cho dù là cưới lão bà mua thị thiếp cũng là giả, cần nhiều bạc như vậy để làm gì?

Từ Phùng Bảo đến tiểu hoạn quan thấp nhất, chưa từng thấy qua người nào không tham.

Tằng Tỉnh Ngô là tâm phúc của Trương Cư Chính, y biết rõ ràng Thủ Phụ đế sư chuyển hai phần ba thu nhập tiết kính của mình cho Phùng Bảo, để cầu nội đình không gây trở ngại cho chính sách triều chính mới. Nếu không phải Phùng Bảo tham lam, Trương Cư Chính cũng không cần lưng đeo ô danh.

Tần Lâm hiểu được Tằng Tỉnh Ngô là năng thần đương thế, dọc theo đường đi bèn thỉnh giáo y tâm đắc cầm quân tác chiến.

Tằng Tỉnh Ngô cảm kích lần trước Tần Lâm giải quyết thay y vấn đề súng ống kiểu mới, liền giơ lên hai ngón tay nói thẳng cho biết:

– Thứ nhất, quan văn Thống soái chỉ cầu điều độ hợp thời, chớ nên lâm trận gây trở ngại cho võ tướng. Thứ hai, nước trong quá sẽ không có cá, lúc nào qua loa được thì cho qua.

Điều thứ nhất Tần Lâm đã hiểu, lúc trước ở Bá Hộ Sở Kỳ Châu có mấy huynh đệ theo chân Lưu Hiển bình loạn người Bặc, Tằng Tỉnh Ngô đối với Đại tướng Lưu Hiển coi như ủy quyền, làm quan văn chủ yếu phụ trách quan hệ địa phương, xoay sở lương thảo hướng ngân, không tham gia quá nhiều vào quân sự.

Điều thứ hai Tần Lâm chỉ nghe nói trị quân vụ cầu nghiêm chỉnh, tại sao lại nói qua loa?

Tằng Tỉnh Ngô cười cười:

– Chỉ lấy chém đầu ghi công mà nói, có thi thể địch quân bị chém chết rơi xuống phía dưới vách đá vạn trượng, bị nước sông cuốn đi, bị pháo hỏa đánh nát, cũng không có cách nào tìm được, nghiêm khắc dựa theo quân pháp thì không thể ghi công lãnh thưởng, như vậy tướng sĩ ra sức giết địch chẳng phải sẽ vô cùng thất vọng sao?
– Còn có thật nhiều thời điểm, một địch nhân bị hai binh sĩ ta liên thủ giết chết, chuyện này càng không dễ theo thủ cấp ghi công. Cứ như vậy binh sĩ đàng hoàng sẽ phải chịu thiệt, binh sĩ gian xảo giết chết lương dân lãnh công bổ sung, nếu như không áp chế, trong quân lợi dụng giết chết lương dân lãnh công không nói, tới khi ra chiến trận không chịu ra sức chiến đấu đao thật thương thật.
– Cho nên làm Thống soái, sẽ phải mắt nhắm mắt mở đối với binh sĩ đàng hoàng giết địch, cho phép khai thêm thủ cấp gia tăng hai ba thành. Còn đối với binh sĩ gian xảo giết chết lương dân lãnh công phải kiên quyết ngăn lại, để gìn giữ kỷ cương.

Tần Lâm nghe vậy thán phục vô cùng, mới đầu hắn nghe Tằng Tỉnh Ngô nói chuyện biên cương qua loa là được, trong lòng còn có chút xem thường, lúc này nghe Tằng Tỉnh Ngô nói ra kinh nghiệm của mình, mới hiểu được đã từ lâu bản thân chế độ đã không hợp lý. Tỷ như quy định chém đầu ghi công, thân làm Thống soái phải xử lý sự vụ cụ thể qua loa cho thích hợp, còn đối với hành động ác độc giết chết lương dân lãnh công phải kiên quyết đả kích.

Họa tâm phúc của triều Đại Minh trăm năm ở Tây Nam, Tằng Tỉnh Ngô có thể nhất cử san bằng, dĩ nhiên bản lĩnh không chỉ có bấy nhiêu, nếu Tần Lâm chịu nghe, y cũng chịu nói. Hai người ngồi ở trong xe ngựa đàm luận vô cùng sôi nổi tâm đắc, Tần Lâm thỉnh giáo y rất nhiều chuyện cầm binh tác chiến, xoay sở lương thảo, chuyển vận hậu cần… ở thời này.

Từ Mật Vân huyện đến kinh sư, đi theo đại lộ cũng chỉ một trăm tám mươi dặm, đoàn người Tần Lâm quan ngồi xe ngựa, Hiệu Úy thân binh cỡi ngựa, không nhanh không chậm chạy tới, ba hôm sau đã đến chỗ Kế Liêu Tổng Đốc.

Dọc đường quan viên châu huyện đưa rượu khoản đãi Khâm Sai, sau đó truyền giấy tờ, hỏa bài như lưu thủy tới Mật Vân, Kỳ Liêu Tổng Đốc Dương Triệu đã sớm biết lúc nào Khâm Sai tới, hôm ấy bày ra hương án ở ngoại ô, dẫn dắt một đám thuộc quan ra nghênh đón.

Mười dặm trường đình bày ra long đình cổ nhạc, Khâm Sai đại thần Binh bộ Thị Lang Tằng Tỉnh Ngô, Phó Sứ Chỉ Huy Thiêm Sự Cẩm Y Vệ Tần Lâm, trung sứ Trương Tiểu Dương đều xuống xe ngựa, cùng nhau đi tới bên cạnh đình. Tằng Tỉnh Ngô tự tay đem chiếu thư đặt vào trong long đình, đứng sang phía Nam.

Binh bộ Hữu Thị Lang, Hữu Phó Đô Ngự Sử, Kế Liêu Tổng Đốc Bảo Định quân vụ kiêm lương hướng Dương Triệu dẫn dắt đông đảo thuộc quan đứng phía Bắc. Vị Tổng Đốc này mặt trắng râu đen nghi biểu đường đường, mặc một thân triều phục màu đỏ, đầu đội Ngũ Lương quan, thắt lưng vàng ngọc bội, dáng vẻ uy phong lẫm lẫm.

Ai có thể nghĩ tới một vị Kế Liêu Tổng Đốc quân vụ nhiều năm như vậy, được xưng năng thần đại quan triều đình, lại là đại tham quan điên cuồng vơ vét của công cho vào túi riêng?

Tần Lâm cẩn thận quan sát, chư vị quan viên sau lưng Dương Triệu từ Tổng Đốc phủ thuộc quan cho đến Mật Vân Huyện Lệnh, ai nấy cúi đầu thật thấp, theo sát Tổng Đốc từng bước, không dám vượt qua chút nào.

Xem ra Dương Triệu quả thật là vị năng thần, trong những năm qua nhậm chức Kế Liêu Tổng Đốc nhất định đã dùng không ít thủ đoạn, sử dụng cả ân lẫn uy, an bày tâm phúc, trị cho quan viên dưới quyền phải khép nép thần phục.

Bất quá Tần Lâm cũng không để lộ ý đồ chân thật của hắn, là Khâm Sai cùng Tằng Tỉnh Ngô trên trán dán tiêu ký Giang Lăng đảng tới đây, như vậy mới làm cho Dương Triệu không đề phòng cảnh giác…

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240