Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 167
Phần 167: Gặp Mặt Lưu Thủ Hữu

May là Lục Viễn Chí thần kinh thô kệch, Ngưu Đại Lực gan lớn như đấu, đến chỗ này cũng không tránh khỏi thắc thỏm không yên, tim đập thình thịch như trống trận. Duy chỉ có Tần Lâm nhìn quanh tỏ vẻ không sao cả, cũng không lộ ra vẻ quá mức khinh bạc, rõ ràng là ung dung tự tại.

Hiệu Úy dẫn đường kinh ngạc trong lòng, Tần Lâm tuổi còn trẻ, làm sao tâm cảnh có thể đạt tới mức bình thản khoáng đạt như vậy, không nhịn được bèn hỏi:

– Trước đây trưởng quan có tới nơi này chưa?
– Chưa có, ta chỉ mới tới lần đầu!

Tần Lâm sờ sờ mũi, hắn thường xuyên giải phẫu người chết trong thời bình, đã sớm quen với cảm giác âm sát lạnh lẽo như vậy, tuy rằng sát khí bên trong nha môn Cẩm Y Vệ nặng nề, nhưng vẫn chưa đủ làm cho hắn giật mình.

Tả Đô Đốc chưởng Cẩm Y Vệ, Thái Tử Thái Phó Lưu Thủ Hữu đang ngồi trên đại đường, rất là chú ý nhìn người tuổi trẻ đang đi tới dưới đường.

Lưu Thủ Hữu tuổi chừng bốn mươi, chính là danh thần sau năm Gia Tĩnh, nghi biểu đường đường. Y theo sát Trương Cư Chính, kết giao quyền hoạn trong cung, nắm giữ vững vàng quyền lực tối cao Cẩm Y Vệ.

Lưu Thủ Hữu sống lâu ở Cẩm Y Vệ nhìn người rất giỏi, thấy vậy không khỏi thoáng động ý niệm: Từ trước tới nay đường thượng quan cẩm y mới cất nhắc tới nơi này không ai là không kinh hoảng nơm nớp. Nhưng hôm nay tên Tần Lâm này lại có bước chân nhanh nhẹ, ánh mắt cũng không hề phiêu hốt láo liên, khó trách Trương tướng gia… Ôi, đáng tiếc, đáng tiếc!

Lưu Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực ở trong sân chờ, Tần Lâm đi vào Bạch Hổ đại đường, lúc này Lưu Thủ Hữu đã từ công tọa đứng lên, hắn bèn theo thông lệ đình tham, báo lý lịch, miệng xưng ra mắt Đô Đốc Đại lão gia.

Lưu Thủ Hữu cân nhắc hết sức chính xác, đầu gối Tần Lâm mới vừa khuỵu xuống, chưa kịp cúi người, y đã tiến lên trước một bước giơ hai tay đỡ, cười nói:

– Tần tướng quân chiến công hiển hách, bản quan thần giao đã lâu, cần gì hành đại lễ như vậy?

Hai bên các vị đường thượng quan cẩm y, hàm đầu từ Đô Chỉ Huy Sứ đến Chỉ Huy Thiêm Sự đều có, thấy vậy âm thầm lấy làm kinh hãi: Từ sau khi Lưu Đô Đốc là danh thần luôn luôn tỏ ra vô cùng cao ngạo, từ trước tới nay quan viên mới tới nhậm chức đều phải hành đủ lễ, vì sao lần này đầu gối người ta mới vừa cong xuống, y đã vội vàng đỡ lên như vậy?

Bọn họ không biết nếu không phải Tần Lâm đã cưới hai vị thê tử, Lưu Thủ Hữu suy nghĩ vị thuộc hạ này hơn phân nửa vô duyên cùng thiên kim tướng phủ, ngay cả đầu gối Tần Lâm cũng không cần cong một cái, ngược lại Lưu Thủ Hữu phải ra cửa nha môn chào đón.

Nhắc tới cũng khá buồn cười, trong hai vụ án Tả Đô Ngự Sử Vương Bản Cố cùng Chiết Giang Bố Chính Sứ Lý Tự Hiền, Lưu Thủ Hữu trước sau hai lần chống đỡ cho Tần Lâm, sau khi xong chuyện xưng là trước đó đã xuống mật trát lệnh cho Tần Lâm phá án. Nhưng trên thực tế cho tới bây giờ không những giữa hai người không có bất kỳ liên lạc trực tiếp gián tiếp nào, ngay cả gặp mặt cũng là lần đầu.

Tần Lâm âm thầm quan sát khí độ Lưu Thủ Hữu, thấy y quả nhiên không hỗ danh thần, nhất cử nhất động toát ra khí độ ung dung chậm rãi của kẻ ngồi lâu trên địa vị cao, đón tiếp người khác cũng nắm bắt chính xác. Có thể làm được Tả Đô Đốc, Thái Tử Thái Phó chưởng Cẩm Y Vệ, nắm giữ toàn bộ quyền lực tối cao hệ thống Cẩm Y Vệ, quả thật danh bất hư truyền.

Trên mặt làm ra dáng vẻ được quá yêu mà run sợ, Tần Lâm hoảng hốt nói:

– Lưu Đô Đốc là thượng ty trực tiếp của hạ quan, ân đề bạt khó có thể quên, hạ quan sao dám nhận đối xử ngang hàng của Lưu Đô Đốc…
– Tần tướng quân thiếu niên anh hùng, làm quan chưa đầy năm đã nhiều lần phá được đại án, dần dần lộ tài năng, tương lai tất là nhân tài định quốc an bang…

Lưu Thủ Hữu biết dáng vẻ này của Tần Lâm hơn phân nửa là giả vờ, bất quá cuối cùng cũng đã mang lại mặt mũi cho thượng quan là y. Ai mà không thích thể diện, y cũng cười híp mắt khen ngợi Tần Lâm vài câu.

Cuối cùng mới tỏ ra bình thản hỏi:

– Lệnh Thái Sơn ông Từ lão Quốc Công, ba năm trước đây bản quan còn nhìn thấy kim diện, không biết gần đây tinh thần y còn kiện vượng hay chăng?
– Gia nhạc thế tập vũ huân, từ nhỏ luyện tập gân cốt tráng kiện, bây giờ vẫn có thể ngồi thiên lý mã chạy nhanh như gió, tả hữu khai cung, bắn tên bách phát bách trúng…

Tần Lâm nghiêm trang đáp lại.

Chỉ sợ là tả hữu khai cung trên bàn đánh cuộc đổ xúc xắc! Lưu Thủ Hữu biết lai lịch Từ Bang Thụy, oán thầm không dứt, ngoài mặt vẫn cười nói:

– Ngụy Quốc Công đời đời trấn thủ Nam Kinh, là trụ cột Đông Nam triều Đại Minh ta, lệnh nhạc vẫn còn mạnh khỏe như vậy là phúc của quốc gia.

Lưu Thủ Hữu làm bộ một phen như vậy không ngoài mục đích nói rõ lai lịch Tần Lâm cho trên dưới nha môn, để cho người khác biết Lưu Đô Đốc y hậu đãi đường thượng quan cẩm y Tần Lâm mới tới. Ngoài ra cũng có mục đích ngấm ngầm nể mặt Ngụy Quốc Công Từ Bang Thụy, trước đây mấy lần phát mật trát cho Tần Lâm phá án, cũng mượn quyền điều binh và uy thế của Ngụy Quốc Công ở Nam Trực Lệ, xử trí hết thảy hết sức công bằng.

Phàm là đường thượng quan có thể đi vào đến Bạch Hổ đại đường nha môn Cẩm Y Vệ này, ngoại trừ con nhà giàu thế tập đầu óc không bình thường lắm, còn lại toàn là kẻ tinh minh, nhất thời nghe thấy huyền ca biết nhã ý, hiểu được chỗ dựa sau lưng vị Tần Chỉ Huy này là Ngụy Quốc Công phủ Nam Kinh.

Ngụy Quốc Công phủ ở Nam Kinh cố nhiên là đại thụ gốc rễ sâu dày không ai có thể chống lại được, nhung lực ảnh hưởng ở kinh sư cũng chỉ tầm thường. Dù sao từ sau khi loạn Thổ Mộc xảy ra, võ công huân quý dần dần thất thế, tập đoàn quan văn quật khởi, những năm gần đây đã sớm tạo thành thế trọng văn khinh võ. Quyền phát ngôn của các vị Công Hầu Bá ở trong triều đình cơ hồ bị tước đoạt hầu như không còn.

Những đường thượng quan này, sau lưng người nào mà không có thế lực chỗ dựa càng thêm hùng mạnh, thông với Ty Lễ Giám Bỉnh Bút thái giám, nội các phụ thần, Đông Xưởng chưởng hình Thiên Hộ, ngoại thích trong kinh, Công Hầu Bá võ huân… cho nên cũng không cảm thấy hậu đài Tần Lâm có gì quá mức đặc biệt.

Ngược lại có một lão Chỉ Huy Thiêm Sự có mấy sợi râu lưa thưa, mặt đầy nếp nhăn, tối thiểu cũng đã hơn năm mươi tỏ vẻ kinh ngạc nói:

– Ủa, Tần Chỉ Huy chính là vị thiếu niên ở Nam Kinh cùng ngày nghênh cưới hai vị kiều thê, làm rể Đông sàng Ngụy Quốc Công đó sao? Chậc chậc, quả nhiên thiếu niên anh vũ, diễm phúc vô biên… Bọn ta đã lớn tuổi, râu tóc bạc phơ, không dám mơ tới chuyện tốt bậc này.

Lời nói này có vẻ hài hước, như muốn thể hiện tư cách từng trải, bên cạnh mấy Chỉ Huy Đồng Tri, Chỉ Huy Thiêm Sự đều cười lên, tất nhiên trong bụng mơ hồ hâm mộ Tần Lâm. Bọn họ ở vào tuổi của Tần Lâm chỉ vừa nhận chức Hiệu Úy, hoặc là ân ấm Bá Hộ, Trấn Phủ, còn cách đường thượng quan tới mười vạn tám ngàn dặm.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240