Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 223
Phần 223: Thiệp Chúc Tết

Đợi thêm một lúc nữa, Ngưu Đại Lực chợt kêu lên:

– Ha ha, đó không phải là Tần trưởng quan chúng ta sao?

Tên mập cũng cười vô cùng rạng rỡ:

– Đúng rồi, còn có tiểu thái giám xách theo đồ ở phía sau, chẳng lẽ là thưởng vàng bạc tài bảo?

Tần Lâm ăn uống no đủ, khệnh khạng từ trong cung đi ra, công khanh trăm quan đều là tay không về nhà, duy chỉ có hắn là ăn no đi không nổi, còn được thưởng một bàn ngự yến trong cung, là sơn hào hải vị do Quang Lộc Tự nấu, bảy tám tiểu thái giám xách theo hộp đựng thức ăn đưa về nhà giúp hắn.

Thanh âm Lục Viễn Chí hơi lớn, từ xa Tần Lâm đã nghe thấy, đến gần lập tức đấm một quyền vào ngực nung núc thịt của y:

– Nhìn qua cũng biết là kim ngân tài bảo sao?

Sắc mặt tên mập ủ rũ như đưa đám:

– Tần ca còn đánh vào ngực đệ nữa sao? Huynh ở trong cung ăn ngự yến, quả thật là no đủ không biết tới người khác đói khát. Huynh đệ chúng ta ở triều phòng chờ hơn nửa ngày, chỉ ăn một chút cháo loãng, bánh nướng, đã sớm đói run lên. Nếu như một quyền này của huynh đánh cho đệ ngã xuống, chắc chắn sẽ không bò dậy nổi.

Tần Lâm cau mày lại:

– Ha ha, tên mập ngươi cũng muốn ăn ngự yến sao?

Tên mập gật đầu giống như gà mổ thóc, tiếp theo mặt béo phì liền nhăn nhúm thành khổ qua. Ngay cả Tần Lâm cũng mới là Chỉ Huy Thiêm Sự, tên mập chẳng qua là một Thí Bá Hộ, muốn lên tới quan võ Đô Đốc trở lên, hẳn phải chờ tới năm Thìn bão lụt.

Tần Lâm cười chỉ chỉ đám tiểu thái giám sau lưng:

– Mở to hai mắt heo của đệ, xem bọn họ cầm cái gì?

Hộp đựng thức ăn trong cung toàn là hàng sơn mài vô cùng tinh xảo, vừa rồi tên mập không nhận ra được, lúc này nhìn kỹ nhận ra là hộp đựng thức ăn, đôi mắt nhỏ lập tức trợn tròn xoe.

– Bệ hạ lại ban cho ta một bàn ngự yến!

Tần Lâm ha hả cười to vỗ vỗ tên mập, lại kêu Hồng Dương Thiện, Ngưu Đại Lực:

– Đi, chúng ta mang về nhà ăn thêm một trận!

Tên mập cười tới nỗi miệng méo xệch, nước miếng chảy xuống dài ba thước, nói một hơi:

– Tần ca, huynh còn hơn cả anh ruột của đệ…

Trong lòng người bình thường, Hoàng đế tuyệt đối là chân mệnh thiên tử cao cao tại thượng, ngự yến Hoàng đế tuyệt đối có thể so với nem công chả phượng trên thiên cung. Ngưu Đại Lực cũng vô cùng cao hứng, cảm thấy Tần trưởng quan cực kỳ may mắn.

Dù sao hai vị Lục, Ngưu không có kiến thức gì trong quan trường, Hồng Dương Thiện lại hiểu được lợi hại, đúng là Đại Minh Hoàng đế thường ban cho thần tử ngự thực, nhưng thường thường là một con vịt quay, hai con cá chưng gì đó. Vào ngày mồng Một Tết ban cho cả bàn ngự yến, đây cũng không phải là ân điển thông thường.

Nếu là những đại quan như Trương Cư Chính, Từ Văn Bích cũng không nói, đổi lại là quan viên tam, tứ phẩm có được vinh dự như vậy, e rằng đã cảm kích rơi nước mắt hô to thiên ân cao dày, cả nhà dâng hương đảnh lễ ăn ngự yến, thậm chí còn phải cúng tế liệt tổ liệt tông.

Thế nhưng dáng vẻ của Tần Lâm không thèm để ý, dường như xoay người sẽ cùng tên mập, Ngưu Đại Lực tiêu diệt hết bàn ngự yến kia.

Dĩ nhiên Hồng Dương Thiện không biết Tần Lâm ở phương diện này hoàn toàn chỉ là một thanh niên lỗ mãng, lão chỉ cảm thấy càng ngày càng kính sợ: Tần trưởng quan quả nhiên thâm tàng bất lộ, được hưởng vinh dự lớn lao như vậy vẫn bất động thanh sắc, tâm cảnh bình thản như vậy quả thật khiến cho người ta kính nể vạn phần.

Dĩ nhiên Tần Lâm gọi lão cùng tới nhà mình ăn ngự yến, điều này càng làm cho Hồng Dương Thiện vì được quá yêu mà kinh sợ. Cử động của trưởng quan rõ ràng hết sức thân thiết, tự nhiên có liên quan chặt chẽ tới biểu hiện của lão hôm nay trước mặt Lưu Thủ Hữu.

Yến ngự ban quả nhiên phong phú, buổi tối mùng Một tháng Giêng, phủ đệ Tần Lâm đầy ắp tiếng cười đùa, nam nữ chủ nhân và thân binh Hiệu Úy, tỷ muội nữ binh cùng nhau tấn công tiêu diệt bàn ngự yến. Khác với đêm trừ tịch là có thêm một vị tân khách Hồng Dương Thiện, một bàn ngự yến này đủ cho hai mươi người ăn.

Từ Tân Di không quan tâm ngự yến gì cả, thân binh Hiệu Úy cùng các nữ binh còn lại tỏ ra hết sức hiếu kỳ, ai nấy phập phồng nơm nớp, khiến cho Tần Lâm cũng phải bật cười.

Sáng sớm hôm sau có người tới cửa đưa danh thiếp, gân cổ lớn tiếng hỏi thân binh Hiệu Úy giữ cửa bên ngoài:

– Tại sao vậy, tại sao trong phủ các ngươi không có treo môn bộ?

Quy củ kinh sư đời Minh, mùng Một tháng Giêng triều thiên tử, mùng Hai mùng Ba trăm quan đi bái lẫn nhau, sau mùng Bốn mới là đi thân thích.

Các quan viên đưa danh thiếp chúc Tết lẫn nhau, giống như là thiệp chúc Tết đời sau, mỗi nhà đều dán ở trên cửa một cái túi giấy đỏ lớn, trên viết tên họ quan hàm của chủ nhân, được gọi là “môn bộ”, để cho người mang thiếp tới bái kiến bỏ danh thiếp vào trong.

Tần Lâm cùng Từ Tân Di đang ăn điểm tâm, nghe thân binh đi vào báo, Từ Tân Di lấy làm kỳ bèn hỏi:

– Ủa, chúng ta ở kinh sư cũng chỉ quen biết mấy nhà như Vũ Thanh Bá, Định Quốc Công, lấy đâu ra nhiều người đưa thiếp như vậy?

Tần Lâm sờ sờ cằm, hài lòng cười, cử động của hắn hôm qua ở đại triều hội không ngoài dựng đại kỳ, lập sơn môn. Mặc dù hiệu quả trực tiếp chỉ là khiến cho Hồng Dương Thiện hoàn toàn đầu dựa vào, nhưng đã lộ mặt ở kinh sư trên tới Vạn Lịch Hoàng đế, Thủ Phụ Thứ Phụ, Định Quốc Công Vũ Thanh Bá, dưới tới các cấp văn quan võ viên.

Mặc dù tới cửa bái kiến còn không nhiều, nhưng đưa thiếp cũng rất nhiều, hắn vội vàng gọi thân binh dán túi giấy đỏ treo lên cửa. Không bao lâu sau đã thu được một túi lớn thiệp chúc Tết, à không, gọi là danh thiếp, quan văn quan võ, huân thích hiển quý, nha môn Xưởng Vệ, quan viên các nơi đều có.

Nhập gia tùy tục, Tần Lâm cũng cho người đi hiệu giấy mua thật nhiều danh thiếp trắng. Hắn viết chữ như gà bới, chữ Từ Tân Di cũng chẳng khá gì hơn, bất quá thư pháp Từ Văn Trường coi như Giang Nam nhất tuyệt, để cho Sư Gia chấp bút thay cũng là lệ thường trong quan trường. Hắn bèn nhờ Từ lão đầu tử điền danh thiếp xong, lại lệnh thân binh Hiệu Úy chia ra đi đưa.

Thành Quốc Công phủ, Vũ Thanh Bá phủ, ngoại trạch Phùng Bảo cùng Trương Thành, Lại bộ Thượng Thư Vương Quốc Quang, Hộ bộ Thượng Thư Trương Học Nhan, Binh bộ Thượng Thư Phương Phùng Thời, Thị Lang Tằng Tỉnh Ngô, Công bộ Thượng Thư Lý Ấu Tư, Thị Lang Phan Quý Tuần, Đô Sát Viện Thiêm Đô Ngự Sử Cảnh Định Lực… Những nhà này cũng phải đưa thiệp, cũng may không cần đích thân hắn đi…

Ngay cả Đông Xưởng Chưởng Hình Thiên Hộ Từ Tước, Lý Hình Bá Hộ Trần Ứng Phượng, cùng với Phùng Bang Ninh ở nhà “Dưỡng bệnh”, Tần Lâm cũng phái người đi đưa thiệp, về phần thấy thiệp nghĩ như thế nào, đó chính là chuyện của bọn họ.

Trên thực tế Từ Tước cùng Trần Ứng Phượng nhận được Tần Lâm danh thiếp vẫn chỉ là dở khóc dở cười, Phùng Bang Ninh lại có phản ứng hơi khác.

Lúc ấy Phùng Bang Ninh đang ngồi trên giường, giả vờ rửa chân để đùa cợt vui vẻ với hai tên tiểu thiếp như hoa như ngọc. Vết thương bị bá phụ đánh đã gần khỏi hẳn, lúc này chợt cảm thấy động lòng Xuân.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240