Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 148
Phần 148: Cắt Thịt (Thượng)

Thanh Đại nghe vậy thất kinh, vội vàng hỏi Giáp Ất Bính Đinh:

– Vị lão bà bà này là mua mặt nạ đắp của y quán chúng ta sao?

Nữ binh Ất gật đầu một cái:

– Chiều hôm qua, ba tiền mua một bộ.

A?! Nghe nói như thế, những phu nhân tiểu thư đang ở bên trong viện nữ y quán Cận Đại lập tức vô cùng náo loạn. Nữ quyến không tiện xuất đầu lộ diện, Huệ Dân dược cục xảy ra chuyện ồn ào các nàng cũng không ra ngoài xem, nhưng ai nấy đều ủng hộ Thanh Đại, người người oán giận Tôn Nhất Thiếp vô cớ sinh sự, có người còn chuẩn bị gọi gia đinh nha hoàn đi ra ngoài trợ trận cho Thanh Đại.

Nhưng không nghĩ tới lại có người dùng mặt nạ đắp làm cả khuôn mặt đều nổi mụn đỏ như vậy, không phải là hủy cả khuôn mặt mình sao? Các phu nhân tiểu thư coi trọng nhất là dung mạo của mình, trải qua chuyện này ai nấy kinh hãi trong lòng, nếu không phải mấy ngày nay Thanh Đại triển lộ y thuật cao siêu, vào lúc này ắt bọn họ đã điên cuồng chạy loạn.

May là như vậy cũng khiến cho lòng người bàng hoàng, các tiểu thư phu nhân cất tiếng oán trách, nha hoàn người làm các nàng dẫn tới cũng lôi kéo y tá lại chất vấn, vô cùng huyên náo.

Lại nghe bên ngoài Tần Lâm lớn tiếng hỏi:

– Tương môi bà, bà dùng mặt nạ đắp lúc nào, đến lúc nào phát hiện ra trên mặt khác thường như vậy?
– Tối… tối hôm qua dùng mặt nạ đắp, sáng nay phát hiện có cái gì không đúng, lập tức chạy tới nơi này. Ôi, trời ơi, bảo lão bà ta làm sao gặp người khác được nữa…

Tương môi bà lại tiếp tục gào lên.

– Thì ra là như vậy…

Thanh âm Tần Lâm lại vang lên rõ ràng:

– Khoan nói tới chuyện mặt nạ đắp của nữ y quán Cận Đại có vấn đề hay không, lui một vạn bước mà nói cho dù là thuốc của chúng ta không đúng, bất quá năm sáu canh giờ trên mặt đã nổi mụn, vậy những ai trước kia đã dùng qua cũng không cần quá lo lắng.

Phu nhân tiểu thư bên trong y quán nghe vậy yên tâm không ít, các nàng đều không chỉ dùng qua một cái, thời gian cũng đã rất lâu không chỉ năm sáu canh giờ, nếu không có xảy ra vấn đề, sau này có lẽ cũng sẽ không có chuyện gì.

Còn có người suy nghĩ nhiều người như vậy sử dụng mặt nạ đắp cũng không có chuyện gì, thế nhưng Tương môi bà lại xảy ra chuyện, phải chăng là bà ta cố ý vu hãm?

Tóm lại theo những lời của Tần Lâm vang lên, hỗn loạn bên trong y quán tạm thời được khống chế.

Nơi cửa y quán, Tương môi bà không chịu buông tha tiếp tục khóc lóc gào thét, phối hợp mặt bà đầy mụn màu đỏ tím, tình cảnh cũng tương đối kinh người.

Tần Lâm quan sát cẩn thận, những mụn này dẹp, đỏ hồng, lằn ranh rõ ràng, thoạt nhìn quả thật rất giống dị ứng do dược vật. Hắn là pháp y, kiến thức Trung y có hạn, liền hỏi ông cháu Lý gia xem có khả năng dược vật trong mặt nạ đắp gây ra tình huống như thế hay không.

– Mụn trên mặt bà ấy quả thật rất giống như bôi loại thuốc nào đó làm ra…

Chân mày cong cong Thanh Đại nhẹ nhàng cau lại, miệng nhỏ nhắn khẽ chu:

– Bất quá tuyệt đối không phải là do thuốc của chúng ta!

Lý Thời Trân cũng vuốt râu cằm, gật đầu cười nói:

– Phương thuốc của mặt nạ đắp kia hết sức trung chính bình hòa, cho dù là đắp hai ba cân lên mặt cũng sẽ không nổi nhiều mụn như vậy.

Dược Vương Đại Minh đã nói như vậy, dĩ nhiên Tần Lâm yên tâm mười hai phần.

Tương môi bà kêu trời trách đất một phen, Mã đại phu kia tiến lên đưa mắt ra hiệu:

– Lão nhân gia, không nên gấp gáp, vị Tôn đại phu này chính là cục đổng Huệ Dân dược cục, chỉ cần y giới Nam Kinh có chuyện lôi thôi gì, cầu xin lão nhân gia thay bà chủ trì công đạo, nhất định sẽ không để bà bị lang băm ức hiếp.
– Cầu xin Tôn lão gia chủ trì công đạo, cầu xin Tôn lão gia nghiêm trị lang băm!

Tương môi bà lập tức quỳ dưới chân Tôn Nhất Thiếp.

Vào lúc này Tôn Nhất Thiếp đổi sắc mặt, vẻ mặt tươi cười đỡ Tương môi bà dậy, lại tiếu lý tàng đao nói:

– Lão nhân gia không cần phải quá lo lắng, phàm y giới Nam Kinh hết thảy thuộc về Huệ Dân dược cục ta quản, bà bị lang băm làm hại, ắt đồng nghiệp hạnh lâm sẽ đòi công bằng lại cho bà.

Đóng kịch, cứ đóng kịch đi, lão tử xem các ngươi đóng kịch tới mức nào… Tần Lâm khoanh tay đứng nhìn, cười đến nỗi lỗ mũi phun khói.

Lư y sinh khẽ cau mày, Bản Thảo Cương Mục Lý Thời Trân tinh thâm bực nào, Tôn Nhất Thiếp không hỏi nguyên do đã vội vàng chụp mũ lang băm, theo y thấy làm như vậy không khỏi quá sơ suất hấp tấp, hành sự theo cảm tính.

– Lý lão tiên sinh, Lý tiểu thư, tại hạ có một thỉnh cầu quá đáng…

Lư y sinh nhìn ông cháu Lý gia chắp tay một cái:

– Các ngươi dùng mặt nạ đắp, rốt cục là phương thuốc thế nào, có thể tạo thành loại mụn đỏ này không, kính xin công khai ra để các đồng nghiệp hạnh lâm chúng ta nghiên cứu cặn kẽ.

Bọn Tôn Nhất Thiếp, Mã đại phu bèn nhìn nhau cười, phương thuốc bí truyền như vậy chính là bí mật bất truyền của y gia, các nhà rất quý, Lý lão nhi sao thể tùy tiện nói cho ngươi nghe?

Đây thật là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, Lý Thời Trân tinh nghiên y dược mấy chục năm, đã viết ra toàn bộ tâm đắc của mình bên trong Bản Thảo Cương Mục cùng một quyển Tần Hồ Mạch Học năm xưa, chỉ nguyện y học phát dương quang đại, tuyệt không muốn độc quyền giữ riêng cho mình.

Lão thần y vuốt cằm cười cười:

– Vậy thì có gì không thể? Phương thuốc này gọi là Thất Bạch Trân Châu Tán, là Bạch Chỉ, Bạch Thuật, Bạch Tật Lê, Bạch Thược, Bạch Cập, Bạch Cương Tàm, Bạch Phục Linh, thêm một ít trân châu phấn, dùng mật ong hòa tan mà thoa, có công hiệu giúp cho da thịt trắng trẻo.

(Chú thích của tác giả: Nếu có độc giả nữ hoặc bạn gái sử dụng theo phương thuốc này, hiệu quả thật sự rất tốt.)

Những đồng nghiệp Nam Kinh lấy Lư y sinh cầm đầu vừa mừng vừa sợ, đồng thời cũng lấy làm kinh ngạc, Lư y sinh kia vuốt râu chần chờ nói:

– Phương thuốc này trung chính bình hòa, lại là sử dụng bên ngoài, không có vị thuốc hổ lang nào, vì sao mặt Tương môi bà nổi lên nhiều mụn màu đỏ tím như vậy?
– Có lẽ là dùng thuốc giả kém chất lượng, chuyện này khó mà biết được…

Tôn Nhất Thiếp âm dương quái khí nói.

– Ngươi nói người nào dùng thuốc giả?!

Thanh Đại nhìn về phía Tôn Nhất Thiếp le lưỡi, tỏ vẻ khinh bỉ:

– Dáng vẻ ngươi đầu mập tai to, mới giống như một kẻ gian thương bán thuốc giả.

Lục Viễn Chí sa lệ: Ta mập cũng có tội sao, vậy mà cũng bị văng miểng…

Ánh mắt Tần Lâm lập tức híp lại, hàn quang trong đôi mắt chợt lóe:

– Tôn cục đổng, không có bằng chứng không thể vu oan cho người tốt, như vậy sẽ bị tội ngược lại, hừ hừ!

Lý Thời Trân một đời thanh danh, quyết không cho người khác vu oan mình dùng thuốc giả, đến đây cũng đã động can hỏa, trầm giọng nói:

– Nếu là tội danh dùng thuốc giả, vậy đã xúc phạm hình luật Đại Minh, tựa hồ không phải là Tôn cục đổng có thể xử lý?!
– Y có tư cách đó sao?

Tần Lâm cười lạnh liên tục:

– Tôn Nhất Thiếp làm Tri Huyện Giang Ninh huyện hay là Phủ Doãn Thuận Thiên phủ vậy?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240