Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 39
Phần 39: Tam Anh Hội

Khụ khụ… ngu huynh đã theo muội tới đây, đợi lát nữa…

Trương Kính Tu âm thầm lau mồ hôi.

Trương Mậu Tu gãi đầu một cái, nói thẳng vào vấn đề:

– Nếu chỉ có mình nữ y tiên Lý tiểu thư, ngược lại cũng dễ nói, để cho nàng làm bình thê hẳn Lý gia cũng vui lòng. Thế nhưng theo như dáng vẻ của Từ Đại tiểu thư, e rằng muốn âm thầm cản trở…

Bởi vì cố gắng của Tần Lâm, qua vụ án đo đạc ruộng đất Hưng Quốc châu phát hiện ra phương diện khuyết điểm của triều chính mới. Án ngân khố mất bạc đưa tới chiêu an Ngũ Phong hải thương, giải trừ thành công công kích của phái thanh lưu với Nhất Điều Tiên Pháp. Tương lai Ngũ Phong hải thương quật khởi cùng thuế thu hải mậu tăng nhiều, cũng sẽ trở thành trợ lực cho Trương Cư Chính đả kích tập đoàn buôn lậu quyền quý Giang Nam, gia tăng thu nhập quốc khố.

Dĩ nhiên, mới đây Tần Lâm tra rõ án Lưu Kham Chi cưỡng gian rồi giết người hàng loạt, Trương Cư Chính lại có thể mượn cơ hội rêu rao một phen, hoàn thành bố cục từ trung tâm tới địa phương. Nhưng tính toán thời gian, hiện tại vụ án này vẫn chưa tới được kinh sư, còn phải chờ thêm một thời gian nữa.

Mấy ngày trước từ trong triều có tin nhà tới, Trương Cư Chính rất là tán thưởng đối với Tần Lâm, mập mờ nhắc tới ý kén rể, cũng là trưng cầu cái nhìn của nữ nhi.

Hai vị huynh trưởng hỏi tới, dĩ nhiên Trương Tử Huyên đỏ mặt nghịch nghịch vạt áo, thiên kim tướng phủ mưu trí siêu quần vào giờ phút này cũng không khác chút nào nữ nhi nhà dân chúng.

Làm ca ca chẳng lẽ không hiểu lòng dạ muội muội, hai vị Trương công tử đã hiểu rõ từ sớm.

Lúc này Trương Mậu Tu nói để cho Lý Thanh Đại làm bình thê, thật ra chính là hảo ý. Dù sao thời đại này lấy thân phận thiên kim tướng phủ, cho dù gả cho công tử thân vương, Thượng Thư cũng là chính thê. Lý Thanh Đại bất quá chỉ là con Tri Huyện, nếu Trương Tử Huyên làm chính thê, nàng làm bình thê đã là phá lệ ưu đãi.

Trương Kính Tu nghe vậy gật đầu một cái, lại cau mày nói:

– Theo ngu huynh thấy, thật ra thì Lý cô nương cũng dễ nói chuyện, ngược lại Từ tiểu thư khó mà nói… Rốt cục nàng ấy giúp Lý cô nương hay là…

Trương Tử Huyên nhìn ca ca đảo cặp mắt trắng dã, cử động Từ Tân Di quả thật chính là lòng Tư Mã Chiêu ai ai cũng biết! Hừ hừ, chẳng lẽ Trương Tử Huyên ta sợ Từ Tân Di ngươi?

Trên bến thuyền, hai vị tiểu thư khí thế bức người, ánh mắt tràn đầy ánh lửa va chạm trong không khí.

Tần Lâm Tần trưởng quan thân ở giữa, mồ hôi hột trên trán bắt đầu nhỏ giọt, chuyện này trách được ai đây? Ai bảo sờ loạn ngực thiên kim tướng phủ, ôm loạn eo thon Đại tiểu thư Quốc Công phủ?

Rốt cục Giao Bạch thuyền kia cặp bờ, Lý Thời Trân cười híp mắt dắt Thanh Đại đi xuống, Tần Lâm tiến lên vái chào thật sâu tới đất:

– Thế điệt tôn cung nghênh thái thế thúc, lâu ngày không gặp, tinh thần thái thế thúc càng thêm khang kiện.
– Được, được.

Lý Thời Trân cười ha hả, cao hứng vô cùng.

Lão là người từng trải, làm sao không hiểu được ý trong thư Từ Tân Di. Rõ ràng chính là nói vị Trương tiểu thư tướng phủ Giang Lăng cũng coi trọng Tần Lâm.

Mặc dù biết Tần Lâm không phải là loại thiên tài hiếm thấy, Lý Thời Trân cũng không khỏi lo lắng cho hôn sự của tôn nữ bảo bối. Phụ thân Trương tiểu thư quyền khuynh thiên hạ, Tần Lâm chắc chắn có thể nhờ đó mà một bước lên mây. Lại thêm đã sớm nghe nói con gái duy nhất của Trương Cư Chính có dung mạo như như thiên tiên, sợ rằng Tần Lâm nhất thời kiềm chế không được…

Cho đến khi đám bang chúng Tào Bang kêu lên bốn chữ “trăng tròn hoa thắm”, lão thần y mới yên lòng. Mặc dù phô trương như vậy trên sông lớn có vẻ hơi càn rỡ, nhưng như vậy chứng tỏ tâm ý của Tần Lâm với Thanh Đại tuyệt đối không thay đổi. Hơn nữa Tần Lâm không có gọi sư tổ mà gọi là thái thế thúc, cũng là theo đúng quy củ hôn phu chưa cưới của cháu gái xưng hô.

– Tần ca ca!

Thanh Đại từ sau lưng gia gia ló đầu ra, nhìn về phía Tần Lâm cười một tiếng ngọt ngào.

Tần Lâm nhất thời rung động trong lòng, bất kể trong quá trình phá án gặp bao nhiêu yêu ma quỷ quái, bất kể gặp phải bao nhiêu kẻ tâm địa hắc ám, chỉ cần thấy được nụ cười rực rỡ thuần chân như vậy, vừa chạm vào ánh mắt cùng con ngươi trong suốt thấy đáy của Thanh Đại, nhất thời trong lòng sáng sủa, tâm trạng cởi mở.

Từ Tân Di cố ý lui lại phía sau một bước, muốn xem Trương Tử Huyên bêu xấu. Mới vừa rồi gặp nhau trên đường cũng không lý tới nhau, đứng ở bến tàu chờ thật lâu cũng không nói với nhau nửa lời, chờ đợi đã lâu. Nàng cũng muốn xem thử Trương Tử Huyên lấy lý do gì nói chuyện cùng Thanh Đại.

– Hừ, bây giờ đã muốn xuất ra phong thái của đại phụ (vợ lớn) rồi sao, vậy phải hỏi xem bản tiểu thư có đáp ứng hay không.

Không nghĩ tới kẻ ra tay không phải là Trương Tử Huyên, mà là Trương Kính Tu, y cười cung cung kính kính thi lễ với Lý Thời Trân:

– Thần y vẫn khỏe, vãn sinh năm đó bệnh nặng, may nhờ diệu thủ thần y cứu… Đây là xá đệ Mậu Tu, xá muội Tử Huyên, ra mắt Lý thần y.

Trương Tử Huyên yêu kiều thi lễ Lý thần y, nụ cười nở rộ như hoa mùa Hạ, sau đó kéo tay Thanh Đại:

– Vị này chính là nữ y tiên Thanh Đại muội muội phải không? Nghe nói muội cứu trị bệnh nhân huyền hồ tế thế ở Huyền Diệu quán Kỳ Châu, tỷ tỷ vô cùng hâm mộ…

Lý Thanh Đại mím môi cười cười, thành thật mà nói mới bắt đầu đối với Trương tiểu thư chưa từng gặp mặt nàng vẫn có chút bất mãn nho nhỏ. Nhưng bây giờ vừa gặp mặt, Trương Tử Huyên nụ cười tươi tắn, hòa ái dễ thân cận, dung mạo lại đẹp như thiên tiên, Thanh Đại chỉ cảm thấy nàng giống như một Đại tỷ tỷ đáng yêu, rất dễ gần gũi thân thiết.

– Muội muội cũng đã từng nghe nói qua chuyện của Trương tỷ tỷ, là tỷ tỷ phụng bồi Tần ca ca xử lý vụ án Bạch Liên giáo…

Thanh Đại nóng lòng hỏi những chuyện Tần Lâm đã làm, bởi vì những chuyện này làm cho nàng hết sức tự hào. Trước mặt mọi người không tiện hỏi Tần Lâm, không thể làm gì khác hơn là hỏi Trương Tử Huyên.

– Thật… thật là giảo hoạt…

Từ Tân Di thấy vậy trợn mắt há mồm:

– Cái gì vậy, không ngờ rằng lừa gạt Thanh Đại gọi tỷ tỷ.

Tỷ tỷ muội muội cũng không thể gọi lung tung, đều có hàm nghĩa…

– Cho dù là gọi tỷ tỷ, cũng nên gọi bản tiểu thư!

Từ Tân Di gạt chúng nữ binh ra, chạy tới giống như một đứa bé trai, vỗ vai Thanh Đại một cái, cao giọng cười nói:

– Thanh Đại muội muội, ha ha, đã lâu không gặp!

Thấy là Từ Tân Di đến, Thanh Đại lại càng mừng rỡ, nhào vào lòng nàng như chim én về tổ, vô cùng thân thiết nói:

– Từ tỷ tỷ, thì ra tỷ cũng tới, đúng rồi, vị Trương tỷ tỷ này là cùng đi với tỷ sao? Hì hì, tỷ ấy rất dịu dàng, tính tình cũng tốt, không hề giảo hoạt giống như tỷ đã nói trong thư.

Giỏi thật! Ánh mắt của Trương Tử Huyên lập tức trở nên sắc bén, hung hăng nghiến răng thầm nhủ: Tên nam nhân bà Từ Tân Di này dám nói ta giảo hoạt sau lưng, quả thật là không thể nhịn được.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240