Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 120
Phần 120: Tần Lâm Quá Giảo Hoạt

Lý Tự Hiền bị những lời này làm cho tức tối run rẩy, mắt trợn trừng như sắp lồi ra:

– Ngươi… Ngươi nói người nào hãm hại trung lương?

Hoắc Trọng Lâu trợn mắt một cái:

– Người nào chột dạ chính là kẻ đó.

Lưu Thể Đạo cau mày, kéo Lý Tự Hiền lui về phía sau, thấp giọng nói:

– Chúng ta là tới phá án, vì sao Lý Phương Bá tranh miệng lưỡi với ưng khuyển Xưởng Vệ như vậy?

Lý Tự Hiền chợt hiểu ra, vung tay áo chỉ Tần Lâm, Kim Anh Cơ nói:

– Không nói lời vô ích, bây giờ chính mắt hai vị cống sứ Lưu Cầu nhìn thấy Doanh Châu Trưởng Quan Ty cướp phong chu đi, các ngươi lại thừa nhận phong chu mắc cạn trên bãi biển Đại Cù Sơn đảo khoang thuyền không có một bóng người, boong thuyền đầy vết máu, đây đã là bằng chứng như núi, Doanh Châu Trưởng Quan Ty ngàn vạn lần không thoát khỏi liên quan.
– Họ Tần kia, bản quan tạm thời không tính toán tội ngươi trợ Trụ làm ác, nhưng Thổ Ty Trưởng Quan Kim thị nhất định phải giải vào ngục giam trông coi đợi tội, chờ bản quan bẩm triều đình, thỉnh thánh chỉ cân nhắc xem xét.

Lương Xán, Vệ Vinh gật đầu lia lịa giống như gà mổ thóc, quả thật hai người bọn họ nhìn thấy là thuyền võ trang của Ngũ Phong hải thương cướp đi phong chu, làm hại bọn họ không cách nào trở về nước phục mệnh, vì vậy vô cùng oán hận Kim Anh Cơ.

Chuyện này… Hoắc Trọng Lâu cùng Hoàng Tri Hiếu liếc mắt nhìn nhau, không biết làm thế nào cho phải.

Lý Tự Hiền không hổ là phong cương đại lại trấn thủ một phương, lời nói vừa rồi hết sức đường hoàng, hiện tại chỉ rõ Kim Anh Cơ nhân chứng vật chứng đều đủ, chỉ nói bắt nhốt nàng lại, chờ triều đình quyết định. Chuyện này khó có thể cãi lại, chẳng lẽ ngay cả Hoàng thượng cân nhắc cũng dám phản đối?

Lý Tự Hiền cười hăng hắc nhìn chằm chằm Kim Anh Cơ, chính là nữ nhân này hại con y bị đánh thành trọng thương, cho nên bất kể thế nào cũng phải làm cho nàng nếm mùi đau khổ.

Kim Anh Cơ không nói nửa lời, bất quá chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh Tần Lâm. Chỉ cần có nam nhân này bên cạnh tựa hồ có một ngọn núi lớn che gió che mưa, cảm giác này cũng giống như sau một thời gian phiêu bạt trên biển lại cập bến an toàn trong cảng.

Tần Lâm tiến lên trước một bước, hài hước nhìn nhìn Lý Tự Hiền, không nhanh không chậm đưa ra ba ngón tay:

– Nếu nói phong chu là Doanh Châu Trưởng Quan Ty cướp, thiên sứ là Kim trưởng quan giết chết, tuy có nhân chứng vật chứng, lại có ba điều không thể giải thích. Nếu ai có thể giải đáp được một điều trong đó, bản quan và Kim trưởng quan sẽ bó tay chịu trói.
– Cái gì ba điều không thể giải thích?

Lý Tự Hiền hừ lạnh trong mũi một tiếng:

– Ta xem là ngươi già hàm giảo biện mà thôi.

Lưu Thể Đạo cũng lên tiếng phụ họa:

– Cứ nói ra nghe thử, để bản quan nhất nhất bác bỏ cho ngươi tâm phục khẩu phục.

Tần Lâm mỉm cười, tràn đầy tự tin nói:

– Vậy ngươi nhất định phải thua. Thứ nhất, vừa rồi bản quan đã nói qua, chuyện trên biển mênh mông mờ mịt, thủ hạ dưới trướng Kim trưởng quan chỉ cần đánh chìm phong chu, để cho cả người lẫn thuyền chìm xuống đáy biển. Cái này gọi là chết không có đối chứng, hai vị sứ giả Lưu Cầu không thể làm gì khác hơn là dùng bút mực kiện nàng lên trên, cho dù là một trăm năm cũng chưa phân xử xong. Còn chuyện kéo phong chu đến Trưởng Quan Ty ở Đại Cù Sơn đảo, chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này?

Lời này khiến cho tất cả mọi người á khẩu không thể đáp được. Sau khi giết người cướp thuyền còn lái thuyền không về hang ổ, để trên bãi biển trước mắt mọi người, chuyện này khiến cho người ta khó lòng tin được.

Cũng may ba điều không thể giải thích mới nói có một, còn hai cơ hội nữa, Lưu Thể Đạo bèn thúc giục Tần Lâm nói tiếp.

– Điểm thứ hai, chúng ta tạm thời giả thiết là Ngũ Phong hải thương làm như vậy, nhưng động cơ đâu?

Tần Lâm nhìn qua toàn trường, nhìn Kim Anh Cơ gật đầu một cái, tiếp tục dõng dạc nói:

– Kim Trưởng Quan tiếp nhận chiêu an, Hàng Châu khai hải thông thương, nàng liên minh cùng Tào Bang, làm ăn buôn bán đang sôi nổi như mặt trời lên cao. Bên Lưu Cầu cũng thương nghị cùng hai vị cống sứ muốn tiến hành hợp tác, không bao lâu sau sẽ đi Lưu Cầu bái phỏng quốc vương Thượng Vĩnh, như vậy nàng làm ra chuyện sát hại cống sứ vì lý do gì?
– Mưu tài hại mạng, cướp lấy tài vật triều đình ban thưởng!

Lý Tự Hiền dương dương đắc ý nói.

Lưu Thể Đạo cười khổ lắc đầu một cái, lý do này ngay cả chính y cũng không thuyết phục được, triều đình chủ yếu là sắc phong, ban thưởng tài vật cũng không nhiều, giá trị vẫn chưa tới một vạn lượng bạc. Với thực lực Ngũ Phong hải thương, tuyệt không thể nào vì chút tiền này làm ra tội lớn tày trời cướp giết thiên sứ như vậy.

Lương Xán hết sức oán hận Ngũ Phong hải thương, tức giận nói:

– Ai biết các ngươi mưu đồ chuyện gì? Có lẽ các ngươi muốn cấu kết cùng giặc Oa, mưu đoạt giang sơn Lưu Cầu ta, cho nên mới cướp giết thiên sứ dọc đường.
– Cái này càng kỳ quái hơn nữa!

Tần Lâm không nhịn được mỉm cười:

– Trước đó chúng ta đã nói muốn đi Lưu Cầu thăm viếng quốc vương, nếu quả thật muốn mưu đoạt giang sơn Lưu Cầu, chờ sau khi thiên sứ rời đi, mượn danh nghĩa thăm viếng nhất cử bắt Thượng Vĩnh là được, cần gì sát hại thiên sứ trước để cho đả thảo kinh xà?

Lương Xán á khẩu nghẹn lời, không cách nào cãi lại, chỉ đành phải hậm hực nói:

– Dù sao chúng ta tận mắt nhìn thấy là Ngũ Phong hải thương cướp giết thiên sứ, về phần rốt cục các ngươi manh tâm chuyện gì, chỉ có chính các ngươi mới biết!

Lưu Thể Đạo nghe vậy lại thở dài, nói như vậy, điều không thể giải thích thứ hai của Tần Lâm cũng đã thành lập, hiện tại chỉ còn lại điều cuối cùng, y bèn phấn chấn tinh thần, phải nắm lấy cơ hội cuối.

– Điểm thứ ba không thể giải thích chính là, vì sao để một chiếc thuyền chạy thoát, vì sao để cho người sống đến Hàng Châu tố cáo?

Tần Lâm cười hỏi Lương Xán, Vệ Vinh:

– Các ngươi đi loại thuyền nào, kẻ đuổi các ngươi đi loại thuyền nào?
– Chúng ta ngồi đại phúc thuyền từ Lưu Cầu mang tới, Ngũ Phong hải thương điều khiển bát lỗ khoái thuyền…

Hai vị sứ giả Lưu Cầu suy nghĩ một chút, lại giải thích:

– Mặc dù thuyền bọn họ mau, nhưng chúng ta lợi dụng hải lưu cùng đá ngầm đã bỏ rơi được bọn họ.

Lưu Thể Đạo lập tức cướp lời:

– Đúng đúng đúng, lần này Tần Lâm ngươi không còn gì để nói, hai vị sứ giả nói rất có lý!

Tần Lâm vẫn nhìn lên trời cười ha hả, cho đến khi Lương Xán cùng Vệ Vinh đã lộ vẻ giận dữ, Lưu Thể Đạo sắp bộc phát, hắn mới ung dung chậm rãi nói:

– Khoái thuyền đuổi thuyền chậm, lại không đuổi kịp. Thủy thủ Lưu Cầu lái Lưu Cầu thuyền, lại có thể quen thuộc hải lưu cùng đá ngầm trên vùng biển quần đảo Chu Sơn hơn Ngũ Phong hải thương, ừm, giải thích như vậy rất tốt, rất hùng mạnh!

Lương Xán cùng Vệ Vinh nhất thời há hốc mồm cứng lưỡi, đột nhiên trong đầu nổ đùng một cái, nỗi nghi ngờ loáng thoáng trong lòng được Tần Lâm vạch rõ, trở thành vô cùng nghi hoặc.

Ban đầu lúc hai người bọn họ trốn đi thành công, quả thật thầm kêu may mắn. Tốc độ thuyền bọn họ chậm hơn thuyền của đối phương, cũng không quen thuộc vị trí hải lưu đá ngầm bằng Ngũ Phong hải thương hàng năm buôn lậu ở Bạch Thủy Dương, vịnh Hàng Châu, lại có thể may mắn chạy thoát, phải chăng là Mụ Tổ chiếu cố?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240