Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 54
Phần 54: Nhiệm vụ mới (Hạ)

– Nào, bọn nhỏ tới đây…

Hoắc Trọng Lâu gọi tiểu đội Cẩm Y Hiệu Úy thân binh Tần Lâm:

– Các ngươi may mắn đi theo Tần trưởng quan chính là phúc phận đời trước đã tu được, Hoắc mỗ ở Đông Xưởng hai mươi năm, quan vận còn đen hơn than. Nhưng từ sau khi gặp trưởng quan các ngươi, từ Đương Đầu thăng Ty Phòng, hiện nay lại thăng Phó Sứ chiêu an. Chỉ cần các ngươi là người, hẳn cũng đã biết phải làm gì rồi.

Các Hiệu Úy đều hiểu được ý Hoắc Trọng Lâu, người ngoài còn khen như vậy, thuộc hạ còn gì để nói. Từng người một ôm quyền khom lưng, cùng nói sẽ ra sức vì Tần trưởng quan, dầu sôi lửa bỏng chết cũng không từ.

Hoắc Trọng Lâu nhìn Tần Lâm, thần thái cao thủ Đông Xưởng uy mãnh toát ra vẻ nịnh hót rõ ràng, giống như mãnh thú bị thuần phục đứng ở trước mặt người dạy thú.

Tần Lâm cười vỗ vỗ vai Hoắc Trọng Lâu, hắn hoàn toàn hiểu ý của đối phương, hết thảy không cần phải nói.

Kim Anh Cơ lưu lại điểm liên lạc ở Tam Sa đảo chỗ cửa Trường Giang ra biển, Tần Lâm ngồi đại giang thuyền dọc theo sông mà xuống, qua khỏi Thái Hưng, Giang Âm, Nam Thông, đã tới Tam Sa đảo.

Mặt sông Trường Giang ra đến biển đã cực kỳ rộng rãi, nhìn về nơi xa đảo nhỏ chỉ là một chấm đen nho nhỏ giữa trời nước mênh mông, tới gần mới phát giác chu vi mấy chục dặm, quả thật là một hòn đảo rất lớn.

Nơi ngã ba rẽ vào đảo có một thủy trại, nhìn bề ngoài giống như một ngư thôn, quả thật cũng có ngư dân giăng lưới bắt cá, nhưng thật ra đây là trạm trung chuyển dành cho hoạt động buôn lậu mà Ngũ Phong hải thương thiết lập ở cửa Trường Giang.

Cách nơi đây không xa có hai Thiên Hộ Sở Sùng Minh Sa cùng Lưu Hà Bảo, nhưng tuyệt đối sẽ không có nửa tên thủy quân tới nơi này gây loạn. Các địa phương ven biển như Giang Chiết Phúc Kiến Quảng Đông diễn ra buôn lậu hoạt động, đến năm Vạn Lịch cơ hồ đã là hoàn toàn tiến hành công khai.

Chuyện làm cho Tần Lâm giật mình là có hai chiếc đại hải thuyền dừng ở chỗ này, buồm kiểu Trung Quốc, thân thuyền rộng rãi, chính là bá chủ của thế giới đại dương phía Đông, phúc thuyền.

Chẳng lẽ gần đây mới chở hàng đi hải ngoại?

Thấy đại giang thuyền Trường Giang Thủy sư tới, thủy trại cùng hai chiếc phúc thuyền cũng không tỏ ra xôn xao chút nào. Một tên thủy thủ trên vọng lâu phúc thuyền còn bắc hai tay làm loa, lớn tiếng kêu lên:

– Là vị quân gia nào của Thủy sư Trường Giang? Kim lão bản chúng ta đã nộp đủ tiền cữ thường lệ, tháng tới phải chờ tới mười lăm mới có thể thu nữa, cũng không có quy củ tới thu trước!

Tần Lâm cười thầm, vốn là quan hệ quan binh cùng cường đạo, bây giờ đã sớm rắn chuột một ổ, cho nên thay vì thi hành hải cấm phá hoại trước mắt này, làm cho bách tính bình dân vùng ven biển không có quyền không có thế bị hạn chế, mặc cho tập đoàn buôn lậu quyền quý cùng tham quan ô lại phát tài, cũng không bằng sớm mở ra hải cấm, thông thương để cho dân chúng được lợi, triều đình thu được chính thuế.

Hoắc Trọng Lâu quan sát tình thế thủy trại, phát hiện trong đám người lố nhố có không ít người cầm hỏa thương, trên lỗ châu mai tường rào trại có đặt hai khẩu pháo Bồ Đào Nha to bằng miệng chén, trong lòng bàn tay không khỏi toát mồ hôi lạnh. Uy lực của hỏa thương hỏa pháo cũng không phải là bất kỳ cao thủ nào có thể ngăn cản. Những hải tặc này không biết trời cao đất rộng, vạn nhất làm ra chuyện gì bội nghịch…

Ngược lại Tần Lâm không biết võ công rất bình tĩnh, không thèm để ý võ trang đối phương, Hoắc Trọng Lâu thấy vậy không khỏi có chút thẹn thùng xấu hổ, nét mặt già nua ửng đỏ.

Tần Lâm lấy mắt ra hiệu, Ngưu Đại Lực bèn đằng hắng, trung khí mười phần gọi to:

– Là sứ giả Cẩm Y Vệ Tần Phó Thiên Hộ vâng lệnh triều đình đến chiêu an, bọn man di ngươi còn không mau mau tới đón?

Bên kia yên tĩnh một hồi, chợt bộc phát ra tiếng hoan hô nhiệt liệt, người trong thủy trại chạy ra cửa trại, thủy thủ trên hai chiếc phúc thuyền vọt lên boong thuyền, tất cả đều nhìn về phía Tần Lâm reo to cười vui.

Trên chiếc phúc thuyền đi đầu, Quyền Chính Ngân mặc y phục Triều Tiên là người quen cũ của Tần Lâm, đi tới bèn dập đầu với Tần Lâm, lại bảo hai thuyền cặp mạn, dẫn theo các vị đầu mục leo lên đại giang thuyền tranh nhau vái lạy Tần Lâm, ai nấy lộ vẻ vui mừng.

Hoắc Trọng Lâu thấy rõ những người này cũng không mang theo bất kỳ món vũ khí nào, mới biết Tần Lâm liệu sự như thần, lo lắng của mình đơn thuần là lo bò trắng răng.

– Tần trưởng quan không mời mà tới, là trời không tuyệt Ngũ Phong hải thương ta!

Quyền Chính Ngân từ dưới đất bò dậy, tuy rằng nói tiếng Trung Quốc còn hơi cứng rắn nhưng vẫn lưu loát, vô cùng cao hứng:

– Hai chiếc đại phúc thuyền chính là chủ nhân nhà ta phái tới đón Tần trưởng quan đi Tùng Phổ (Matsuura), không nghĩ tới vừa tới cửa Trường Giang liền gặp được, chẳng phải là tổ tiên phù hộ chúng ta sao?

Trời không tuyệt Ngũ Phong hải thương? Trong không khí vui mừng Tần Lâm nhạy bén chú ý tới câu lỡ lời của Quyền Chính Ngân, hỏi ngược lại:

– Chẳng lẽ các ngươi gặp phiền phức gì lớn? Hiện tại đón ta, vì sao Kim Anh Cơ không đích thân tới?

Tần Lâm vẫn cho là đêm đó hoan lạc triền miên là Kim Anh Cơ, tuy không biết nàng là trời sanh tính phóng đãng không coi chuyện này ra gì, hay có nguyên nhân gì khác, tóm lại trong tiềm thức đã không phải là “người ngoài”, cho dù là sau này không xảy ra quan hệ gì nữa, ít ra cũng phải nể mặt hơn so với người khác.

Có thể thấy được Kim Anh Cơ rất có khả năng gặp vấn đề khó khăn.

– Trưởng quan quả nhiên lợi hại, vừa đoán liền chính xác!

Quyền Chính Ngân giơ ngón tay cái lên, thần sắc đã không còn cao hứng như lúc đầu, lộ vẻ lo lắng u sầu:

– Tần trưởng quan có chỗ không biết, Oa Nô Đảo Tân Nghĩa Cửu năm ngoái đánh bại Đại Hữu Thị (Thị tộc Otomo của Nhật), thế lực tăng nhiều, hiện đang giữ địa vị Thủ Hộ ba nước, ép buộc chúng ta phải quy hàng, phái tới sứ giả tới hang ổ Ngũ Phong hải thương chúng ta ở bến Tùng Phổ!

Ba đảo bản thổ Nhật Bản ở gần phía Tây Nam nhất chính là Cửu Châu đảo, trong đó Tát Ma Phiên (Phiên Satsuma) Đảo Tân Thị (Shimazu) vào thời Muromachi thân kiêm Thủ Hộ ba nước Tát Ma, Đại Ngung (Osumi) cùng Nhật Hướng (Hyuga). Mặc dù bên trong tộc có nhiều phân tranh, nhưng tổng thể mà nói tình thế bên trong Tát Ma quốc tương đối ổn định, thực lực khá mạnh.

Sau đó Đảo Tân Gia sinh sôi nảy nở, phân ra không ít chi phái, dần dần ly loạn.

Cho đến ba mươi năm trước xuất hiện Đảo Tân Quý Cửu (Shimazu Takahisa), ở Nhật Bản cũng coi là “Danh tướng” văn võ song toàn. Dưới sự giúp đỡ của phụ thân cuối cùng kích phá Tát Châu Đảo Tân Gia, vào hơn hai mươi năm trước bình định Nam Tát Ma. Sau khi kết minh với nước láng giềng Can Phó Thị, Đảo Tân quân bằng vào vũ khí tiên tiến như thiết pháo cùng bộ đội dũng mãnh đánh bại liên quân các nước Tát Ma Nhập Lai Viện, Lăng Ngải (Hishikari), vào tám năm trước hàng phục thế lực thù địch Tát Ma cuối cùng Nhập Lai Viện Thị, thống nhất Tát Ma.

Gia chủ hiện nhiệm Đảo Tân Gia tên là Đảo Tân Nghĩa Cửu, chính là kiêu hùng Nhật Bản hết sức rõ ràng.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240