Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 2

Phần 46
Phần 46: Quy tắc ngầm (Hạ)

– Trương Thủ Phụ là phụ thân của Tử Huyên tỷ tỷ, ông ấy ở kinh sư xa xôi, hơn nữa công việc triều đình bề bộn như vậy, nhất định rất bận rộn…

Thiếu nữ có một trái tim hết sức trong trắng tinh khiết, mặc dù giao tình cực tốt cùng Từ Tân Di, Trương Tử Huyên, cho tới bây giờ nàng cũng không nghĩ tới chuyện lợi dụng quyền thế hai vị tỷ tỷ đạt thành mục đích gì.

Đầu tiên Tần Lâm dẫn Thanh Đại đi tìm Trương Tử Huyên, nàng ở trong vườn hoa một vị Thượng Thư trí sĩ.

Hai huynh đệ Trương Kính Tu, Trương Mậu Tu đi ra ngoài gặp văn hữu, Trương Tử Huyên thấy Tần Lâm dẫn Thanh Đại tới mà không có Từ Tân Di đi theo, thái độ càng thêm nhiệt tình so với thường ngày, lôi kéo Thanh Đại muội muội hỏi thăm ấm lạnh.

Tần Lâm nói thật, đi thẳng vào vấn đề yêu cầu Trương Cư Chính viết lời tựa giúp cho Bản Thảo Cương Mục.

– À, đây là chuyện tốt nương nhờ danh vọng, tương lai sách thuốc truyền lưu đời sau, gia phụ cũng sẽ có mỹ danh truyền lưu theo. Nếu không là lương tướng cũng nên là lương y, thanh danh gia phụ mặc cho đời sau bình phẩm, danh thần y của Lý lão tiên sinh cũng sẽ truyền lưu mãi mãi.

Trương Tử Huyên cười gật đầu, đáp ứng không chậm trễ chút nào, lời nói cũng đặc biệt khách sáo.

Thanh Đại lập tức vui vẻ ra mặt, ngả trên đầu vai nàng làm nũng:

– Tử Huyên tỷ tỷ thật là tốt quá!
– So với Từ tỷ tỷ thì thế nào?

Trương Tử Huyên không nhịn được hỏi một câu, nói xong có chút hối hận, lại không nhịn được nhìn nhìn Tần Lâm, rõ ràng giọng mang hai nghĩa.

Tần Lâm không có lên tiếng, cười hì hì nhìn chằm chằm Trương Tử Huyên, thần sắc hết sức vô lại.

Gương mặt mềm mại trắng như tuyết của thiên kim tướng phủ lập tức đỏ ửng, hối hận thái độ của mình vừa rồi hơi quá, tất bị Tần Lâm coi thường. Người khác thấy thế nào nàng cũng không thế nào quan tâm, rất có phong thái tùy ý hành sự không hề úy kỵ của phụ thân, nhưng đối với Tần Lâm lại khác, trong lòng nàng vẫn trông trước trông sau đặc biệt để ý.

Thanh Đại hết sức thành thật, lườm Trương Tử Huyên một cái cười khanh khách:

– Tử Huyên tỷ tỷ tốt, Từ tỷ tỷ cũng tốt, Thanh Đại không phân ra được ai tốt hơn ai.

Dáng vẻ ngây thơ của nàng chọc cho Trương Tử Huyên bật cười, dí trán nàng một cái:

– Giỏi cho muội muội miệng lưỡi trơn tuột, vào lúc này là tỷ tỷ tốt nhất, nhưng xoay người lại đi với ca ca.

Thanh Đại ôm cánh tay Trương Tử Huyên, trêu chọc đùa giỡn. Một người toát ra phong vận đặc hữu của thiếu nữ, giống như trái táo xanh chua ngọt mê người, người kia dung nhan xinh đẹp vô cùng, ánh mắt thâm thúy mê ly. Cảnh tượng hai người kề vai cọ má đùa giỡn thân mật lọt vào mắt Tần Lâm, khiến cho hắn sinh ra liên tưởng không lành mạnh trong lòng.

Tần Lâm ho khan hai tiếng:

– Kinh sư lui tới quá phí thời gian, có thể nhanh hơn một chút hay không?
– Huynh nói là…

Trương Tử Huyên hơi suy nghĩ một chút đã hiểu ý Tần Lâm, lại vừa bực mình vừa buồn cười:

– Giỏi thật, huynh thật không yên lòng, muốn cho tiểu muội ngụy tạo bút tích ấn giám Thủ Phụ triều đình sao?

Tần Lâm cười xấu xa vái chào tới đất:

– Chính là sở nguyện, không dám lên tiếng nhờ nàng.
– Phục huynh rồi!

Trương Tử Huyên không thể làm gì là đi về phía bàn đọc sách.

Loại chuyện như vậy cũng chỉ có cầu nàng hoặc là hai vị Trương công tử làm, con gái thay cha hạ bút, vốn là chuyện đương nhiên.

– Còn ngây người ra đó làm gì…

Thiên kim tướng phủ quay đầu gắt nhẹ, đầu mày cuối mắt đã là phong tình vạn chủng:

– Thư đồng Tần Lâm ở chỗ nào, còn không qua đây mài mực trải giấy cho bản tiểu thư?

Vương Thế Trinh cũng không có ở Thuận Thiên phủ, mà là ở tại nhà riêng trên Chu Tước nhai.

Vốn là tuyệt đại đa số chính đường nha các phủ, châu, huyện được bố trí tiền nha làm việc, hậu viện để ở, phía sau Thuận Thiên phủ cũng có viện dành cho Phủ Doãn ở. Nhưng Vương Thế Trinh là Minh chủ văn đàn, Vương Sĩ Kỳ là thiếu niên danh sĩ, văn nhân tài tử mỗi ngày tới bái phỏng dập dìu tấp nập, nếu ở nha môn sẽ bất tiện vô cùng, cho nên mua nhà riêng ở cách phủ nha không xa.

Có câu nói “ba năm thanh Tri Phủ, mười vạn tuyết hoa ngân” (ba năm làm Tri Phủ thanh liêm mất mười vạn lượng bạc trắng), Vương Thế Trinh làm tam phẩm Phủ Doãn Thuận Thiên béo bở hơn Tri Phủ ngũ phẩm rất nhiều. Nhà y tường hồng ngói xanh, vách tường bằng đá mài xanh biếc phía trước có năm sáu tên người làm mặc áo bông dài màu xanh, đội mũ trùm đầu màu đen, lộ ra khí phái của hào môn cự thất.

Mỗi ngày nơi này đều là đông như họp chợ, quan lại dưới quyền Thuận Thiên phủ, danh sĩ Giang Nam Giang Bắc lấy văn kết bạn, các tú tài nghèo khổ tới kiếm chác đôi chút, đủ các loại người lui tới không ngừng.

Cao Thăng đang ngồi ghế ở cửa chính, uể oải xỉa răng, ánh mắt quét qua những người đang chờ ngoài cửa một lượt, thừa biết người nào nên cho bao nhiêu lượng bạc, người nào nên lập tức xin gặp, người nào phải xếp hàng chờ. Đương nhiên loại người vừa nghèo vừa chua phải dùng biện pháp cứng rắn mới có thể xua đuổi bọn họ đi được.

Làm kẻ canh cổng Phủ Doãn Thuận Thiên là hạnh phúc! Cao Thăng tắm ánh mặt trời mùa Xuân, mân mê bạc người tới cửa dâng lên trong ngực áo, cảm thấy đời đẹp quá.

Nhất là nhìn thấy hai ông cháu lão già khó chịu hôm qua lại tới, hôm nay còn có thêm một tên tiểu tử trẻ tuổi đi theo, nụ cười Cao Thăng lại càng thêm rạng rỡ.

Mấy tên canh cửa đều biết ngày hôm qua Cao Thăng mắng cho lão nhân kia một trận, bèn cười nói với nhau:

– Tiểu nha đầu xinh tươi mơn mởn, ngày hôm qua Cao đại gia nhìn thấy ắt hẳn ngứa ngáy trong lòng.
– Cũng khó mà biết được, có lẽ là tiểu nha đầu coi trọng Cao đại gia chúng ta!

Cao Thăng ưỡn ngực thót bụng, không nhanh không chậm đi thong thả ra nghênh đón, đưa tay ra cản hai người lại:

– Chậm đã, từ đâu tới, tìm ai?

Tần Lâm khẽ mỉm cười, hắn không thèm so đo với nô tài bực này, thần sắc bình thản nói:

– Đến tìm Vương Thế Trinh, nhờ y viết lời bạt cho một quyển y thư.

Nếu như Tần Lâm thân mặc quan phục, ngồi đại kiệu màu lục cũng không nói, Cao Thăng sớm quen nhìn người nịnh hót qua y phục bên ngoài coi giọng điệu không cao không thấp của hắn là khiêu khích, nhất thời trở mặt cười lạnh:

– Khẩu khí thật là lớn! Tục danh Vương lão tiên sinh cũng không phải là ngươi có thể gọi bừa bãi như vậy. Nói thật cho ngươi biết, nếu đắc tội với bản đại gia giống như lão già chua lét hôm qua, cả đời này cũng đừng mơ bước chân vào đại môn nửa bước.

Thấy tên canh cửa này vừa hung lại ác, Thanh Đại theo bản năng kéo kéo ống tay áo Tần Lâm:

– Tần ca ca, người xấu này thật là hung dữ, có thể không nhờ Vương Phủ Tôn viết có được chăng, dù sao cũng đã có Trương tỷ tỷ viết…

Cao Thăng đắm đuối nhìn nhìn Thanh Đại, biết lão đầu nhi nghèo khổ ngày hôm qua đi cùng là gia gia nàng, điều này làm cho Cao Thăng càng thêm không chút kiêng kỵ:

– Tiểu nha đầu xinh đẹp vô cùng, tình ca ca, tình ca ca, ha ha, nếu nàng cũng gọi đại gia mấy tiếng như vậy, sẽ vào thông truyền cho các ngươi có được chăng?

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240